Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 1293
Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:14
"Làm gì?" Tên lính canh mở ô cửa nhỏ lạnh lùng hỏi.
"Tôi muốn uống nước, mau đưa nước vào đây." Sách Sách ra lệnh không khách khí.
Tầm quan trọng của Sách Sách tất cả thuộc hạ đều biết. Nếu là Chu Anh Thịnh đòi nước, bọn họ có thể còn cân nhắc, nhưng là Sách Sách thì một tên đành bất lực đi chuẩn bị nước uống.
"Đúng rồi, còn phải chuẩn bị đồ ăn cho tôi nữa, tôi đói rồi." Giọng Sách Sách lại vang lên từ cửa sắt.
"Chưa đến giờ ăn cơm." Một tên lính từ chối.
"Tôi đói." Sách Sách lại đá cửa. Cậu mặc kệ đã đến giờ ăn hay chưa, anh Tiểu Thịnh ăn ít một bữa, giờ không chỉ khát mà chắc chắn cũng đói rồi.
"Mày đợi đấy, tao đi xin chỉ thị." Tên lính bó tay với sự ầm ĩ của Sách Sách, đành đi báo cáo chủ quản.
"Cho người chuẩn bị đồ ăn cho chúng."
Gã chủ quản không để ý chút lương thực này, dù sao bọn họ sắp rút lui, lương thực thừa cũng không tiện mang theo, cuối cùng cũng chỉ để chuột ăn hoặc cho ai đó hưởng lợi. Tên lính nhận lệnh đi ngay.
Rất nhanh, tên lính đi lấy nước đã mang nước tới cho Sách Sách. Qua ô cửa nhỏ trên cửa sắt, Sách Sách nhận lấy cốc nước, vội vàng đưa cho Chu Anh Thịnh.
Chu Anh Thịnh ngửi ngửi rồi mới yên tâm uống. Không phải cậu đa nghi, mà là không trông mong gì vào giới hạn đạo đức của bọn Ngụy Viễn. Một đứa trẻ tám tuổi mà chúng còn dám dùng hình thì chuyện gì chúng không làm được.
"Anh Tiểu Thịnh, anh yên tâm uống đi, bọn họ tuyệt đối không dám giở trò đâu. Lúc nãy em xin nước sạch em đã uy h.i.ế.p một lần rồi." Sách Sách bưng cốc nước, vừa bón cho Chu Anh Thịnh vừa nhỏ giọng kể.
"Ừ." Chu Anh Thịnh tán thưởng gật đầu. Uống hơn nửa cốc nước xong cậu mới hết khát, sau đó nhìn vết tát trên mặt đứa em. Chắc là lúc bác sĩ thay t.h.u.ố.c cho cậu cũng đã bôi t.h.u.ố.c cho mặt Sách Sách, lúc này nhìn không sưng đỏ lắm nhưng dấu tay vẫn còn.
"Không đau, một chút cũng không đau." Sách Sách nhìn ra sự xót xa trong mắt Chu Anh Thịnh, vội lắc đầu an ủi.
"Nói dối, có vết thương sao lại không đau. Anh cũng đau, đau đến mức muốn đ.á.n.h cho bọn chúng một trận tơi bời." Chu Anh Thịnh không cần sự an ủi giả dối của em, đau là đau, không mất mặt. Chỉ cần thời khắc mấu chốt không làm hỏng việc là được.
Sách Sách cười với Chu Anh Thịnh. Sau đó bò lên giường, hai đứa trẻ ngồi sát vào nhau, nhỏ giọng thì thầm, không ai biết bọn họ nói gì, chỉ có hai người biết.
Trong phòng bếp căn cứ. Đầu bếp đang nấu cơm, phụ bếp bên cạnh đang thái rau. Người phụ bếp vốn mờ nhạt hôm nay lại đặc biệt thu hút sự chú ý vì tiếng thái rau quá lớn, như đang băm xương.
"Tiểu Vương, cậu nhẹ tay chút được không?" Đầu bếp phiền lòng quay lại cảnh cáo.
"Vâng." Phụ bếp ồm ồm đáp, tay cầm d.a.o cũng nhẹ bớt, nhưng ngoài mặt đồng ý mà mu bàn tay nắm d.a.o lại nổi đầy gân xanh. Anh ta đang cực lực kiềm chế cảm xúc. Nếu không anh ta đã chẳng đứng thái rau mà ném d.a.o đi, rút s.ú.n.g tự động ra xả vào đám khốn kiếp trong căn cứ một trận rồi.
Vừa rồi anh ta nghe thấy không ít lời bàn tán, biết đám khốn kiếp này dùng hình với Chu Anh Thịnh. Chu Anh Thịnh mới tám tuổi, đám mất nhân tính này lại dám dùng hình với đứa trẻ nhỏ như vậy, thật sự b.ắ.n bỏ hết cũng không oan.
Vương Hoành có thân phận bề ngoài là cháu họ xa của đầu bếp, thực chất là chiến sĩ giải phóng quân. Thay đổi thân phận trà trộn vào đây mục đích là bảo vệ hai đứa trẻ. Kết quả anh ta chẳng bảo vệ được gì, chỉ cần nghĩ đến Chu Anh Thịnh bị dùng hình, Vương Hoành tức đến mức suýt không kiểm soát được tính khí.
"Cậu... cậu đừng để lộ, bọn chúng rất nhạy bén. Đứa trẻ không c.h.ế.t thì sẽ không bị đ.á.n.h nữa đâu." Đầu bếp cảm nhận được không khí ngày càng lạnh, buộc phải nhắc nhở. Ông là người đã quy thuận phe ta.
Có Chu Anh Thịnh đi theo bên cạnh Ngụy Viễn, với bản lĩnh của cậu bé, cậu vẫn có thể để lại ám hiệu trên đường. Hơn nữa mấy ngày nay đám thanh niên đeo băng đỏ ngày nào cũng xông vào nhà dân lục soát, nên khi Ngụy Viễn và bọn trẻ vào căn cứ chưa đầy nửa ngày, Chu Anh Hoa đã dẫn người bao vây căn cứ.
Chỉ là biết trước từ Chu Anh Thịnh rằng nơi này không phải căn cứ thật nên bọn họ chưa hành động. Nhưng giờ biết Chu Anh Thịnh bị đ.á.n.h, đừng nói Vương Hoành đang âm thầm bảo vệ bên trong không kiềm chế được, mà Chu Anh Hoa đang ẩn nấp bên ngoài cũng không kiềm chế nổi.
