Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 354
Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:08
Hạ Diễm không hề biết “âm mưu thâm hiểm” của người lớn, cầm tiền trong tay cậu thấy vui lắm. Đây là số tiền đầu tiên trong đời cậu tự tay kiếm được mà.
Dù chỉ có 5 hào, nhưng cũng đủ mua được mấy quả xoài, một vốc kẹo hay vài cân hạt dưa rồi. Hạ Diễm cứ đi quẩn quanh trước cửa hàng cung ứng xã, rất muốn vào mua thứ gì đó, nhưng lại thấy xót vì đây là đồng tiền mồ hôi nước mắt mình vất vả lắm mới có được.
Do dự mãi, cuối cùng cậu vẫn không nỡ tiêu, bèn cất kỹ vào túi mang về nhà. Vừa vào cửa đã gọi to: “Mẹ ơi!”
Tô Đình nghe tiếng liền bước ra hỏi: “Về rồi đấy à?”
“Vâng ạ, con kiếm được tiền rồi đây!” Hạ Diễm giơ tờ 5 hào ra khoe với mẹ.
Tô Đình đã biết tỏng mọi chuyện nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên: “Tiền ở đâu ra thế con?”
“Dì Lý bảo đây là lương làm việc hôm nay của con đấy, ngày nào cũng được 5 hào cơ mẹ ạ!” Khoe xong, Hạ Diễm sực nhớ ra bèn hỏi: “Mẹ muốn ăn gì không? Để con mua cho mẹ.”
Nghe câu nói ấy, lòng Tô Đình bỗng mềm nhũn ra, cô chỉ muốn bảo con từ mai đừng ra trạm hải sản làm việc nữa.
Hai ngày nay thằng bé thực sự đã bị hành hạ không ít, Tô Đình đều nhìn thấy hết. Cô biết cậu đã nhiều lần muốn bỏ cuộc nhưng vì bị bố mẹ “khích tướng” nên mới cố gắng trụ lại.
Đứa trẻ hiểu chuyện thế này khiến cô thấy...
Nhưng vẫn phải dạy bảo đến nơi đến chốn. Lần này nếu không cho Hạ Diễm một bài học nhớ đời thì chỉ cần quên đi cái khổ của hai ngày này, có khi sang năm khai giảng cậu lại đòi nghỉ học tiếp cho xem.
Sức chịu đựng của con người sẽ tăng dần theo thời gian. Lần này cậu làm hai ngày đã thấy không chịu nổi, nhưng lần sau có khi phải ba bốn ngày cậu mới thấy mệt. Đến cuối cùng thì chiêu này sẽ chẳng còn tác dụng với cậu nữa.
Vì thế Hạ Đông Xuyên mới ấn định thời gian là một tuần. Trong tuần này, khối lượng công việc sẽ tăng dần đều, và cảm giác hối hận trong lòng cậu cũng sẽ tăng lên theo tỉ lệ thuận. Bảy ngày là khoảng thời gian vừa đủ để cậu chạm đến giới hạn chịu đựng của mình.
Sau này dù ký ức có phai mờ, cậu vẫn sẽ nhớ mãi cảm giác tồi tệ của lúc này để mà ngoan ngoãn đi học.
Người ta bảo “nhanh quên” là do đòn roi chưa đủ nặng, đứa trẻ chưa cảm nhận hết cái đau. Nếu bị đ.á.n.h thật đau, dù đứa trẻ có vô tư đến đâu cũng phải biết sợ.
Tất nhiên cả Tô Đình và Hạ Đông Xuyên đều không ủng hộ giáo d.ụ.c bằng bạo lực, nên họ chọn cách thức tinh vi hơn nhưng đầy hiệu quả này.
Cuối cùng, Tô Đình chọn cách quan tâm con bằng lời nói: “Hôm nay làm việc có bận không con? Có mệt lắm không?”
Trước mặt bố, Hạ Diễm rất trọng sĩ diện nên dù có mệt c.h.ế.t đi được cũng phải nghiến răng mà chịu. Nhưng trước mặt mẹ thì cậu chẳng cần giữ kẽ, lập tức than vãn kể khổ: “Mệt kinh khủng mẹ ạ! Dì Lý bắt con phân loại gan cá với ruột cá, mùi kinh lắm, lại còn dính đầy m.á.u nữa. Lúc đầu con dùng đũa nhưng chậm quá nên đành phải dùng tay không bới... Lúc về con phải rửa xà phòng mấy lần mới sạch hết mùi đấy ạ!”
“Thế thì đúng là vất vả thật rồi.”
Hạ Diễm gật đầu lia lịa: “Vâng ạ.”
“Vậy con có muốn nghỉ một lát rồi hãy bắt đầu làm việc nhà không?”
Câu nói này của Tô Đình lập tức phá tan bầu không khí dịu dàng. Hạ Diễm lúc này mới sực nhớ ra mình còn cả đống việc đang chờ phía sau, không được nghỉ ngơi. Cậu nhóc mếu máo hỏi: “Con có thể nghỉ thêm một lúc nữa không mẹ?”
“Được chứ, miễn là trước khi bố về con làm xong hết việc là được.” Tô Đình tỏ ra rất thấu hiểu nhưng cũng không kém phần lạnh lùng: “À đúng rồi, con có muốn đi tắm không? Trên người con đầy mùi cá kìa.”
Nếu là bình thường bị chê có mùi cá, chắc chắn Hạ Diễm sẽ đi tắm ngay. Nhưng giờ cậu lại do dự hỏi: “Tắm xong con có thể không phải thay quần áo không mẹ?”
Tô Đình mỉm cười: “Con thấy thế nào?”
Hạ Diễm thở dài, thế là danh sách đồ cần giặt lại có thêm hai món nữa.
Vì Hạ Diễm chỉ cần tắm nhanh và thay đồ nên nước ấm trong phích là đủ dùng. Tô Đình không để con chờ lâu, liền vào nhà tắm pha nước ấm cho con.
Hạ Diễm tắm rửa thần tốc rồi thay bộ đồ sạch sẽ. Sau đó cậu vào phòng chơi với em một lát, mãi đến khi thấy thời gian không còn nhiều mới lững thững đi giặt đồ.
Cũng giống như hôm qua, quần áo của Tô Đình đã được Hạ Đông Xuyên giặt từ tối qua. Anh không chấp nhận nổi việc con trai phải giặt đồ lót cho vợ, và Tô Đình cũng vậy. Nếu anh không giặt thì cô sẽ tự mình làm lấy.
