Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 355

Cập nhật lúc: 05/01/2026 02:04

Bởi vậy, đống đồ Hạ Diễm phải giặt vẫn là của hai bố con, và cái quần của bố vẫn khiến cậu nhóc đau đầu như mọi khi.

Hì hục giặt xong đống đồ thì đã đến trưa, lại là đi lấy cơm, ăn cơm, rồi ngủ trưa. Đến hơn hai giờ chiều lại phải dậy làm việc. Một ngày của Hạ Diễm cứ thế quay cuồng không dứt.

Điều duy nhất an ủi tâm hồn đang bị tổn thương của cậu nhóc chính là 5 hào tiền mồ hôi nước mắt kia.

Tô Đình bảo đây là đồng tiền đầu tiên cậu tự tay kiếm được nên có ý nghĩa kỷ niệm rất lớn, khuyên cậu nên cất giữ cẩn thận. Nghe lời mẹ, Hạ Diễm không nỡ tiêu mà cứ cầm khư khư trong tay, đêm đến còn nắm c.h.ặ.t tờ tiền đó mà đi ngủ để tự an ủi bản thân.

Mức thu nhập 5 hào mỗi ngày chỉ có thể an ủi Hạ Diễm được nhất thời chứ không thể kéo dài mãi. Càng về những ngày sau, cậu nhóc bắt đầu cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.

Thực tế thì trong những ngày tiếp theo, Tô Đình không hề tăng thêm khối lượng công việc cho con, ở trạm hải sản cậu cũng chỉ làm những việc cũ.

Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến một đứa trẻ như Hạ Diễm phải xoay như chong ch.óng. Ngày đầu tiên mới mẻ nên thấy bình thường, ngày thứ hai vẫn cố chịu được, nhưng đến ngày thứ ba, thứ tư, cậu bắt đầu cảm thấy kiệt sức.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Hạ Diễm từ một mặt trời nhỏ rạng rỡ đã biến thành một quả cà tím héo rũ vì sương giá. Cậu nhóc bắt đầu trở nên lầm lì, ít nói hẳn đi.

Hai ngày đầu làm xong việc cậu còn hào hứng trêu đùa với em gái, nhưng giờ làm xong cậu chỉ muốn ngồi thẫn thờ một chỗ.

Vì ngày nào cũng ở bên cạnh con nên Tô Đình nhận ra sự thay đổi rõ rệt này. Tối nay trước khi đi ngủ, cô đã đề nghị với Hạ Đông Xuyên cho kết thúc “trò chơi” này sớm hơn dự định.

Hạ Đông Xuyên nhíu mày: “Mới có năm ngày thôi mà em.”

“Em thấy thế là đủ rồi, Tiểu Diễm chắc chắn đã nhận được bài học nhớ đời. Anh không thấy mấy ngày nay nó chẳng buồn nói năng gì sao? Em lo nó mệt quá nên giờ chẳng còn chút tinh thần nào cả.”

“Mấy việc lặt vặt đó có gì mà mệt? Hồi anh bằng tuổi nó đã bị bố tống vào trại huấn luyện thiếu niên quân rồi.” Hạ Đông Xuyên thấy mình thế này là còn nương tay chán.

Tô Đình lườm chồng: “Anh là anh, Tiểu Diễm là Tiểu Diễm, anh tưởng ai cũng lỳ lợm được như anh chắc?”

“Anh thì làm sao nào?”

Nhìn vẻ mặt của anh, Tô Đình biết lúc này chỉ có thể nói ngọt, cô bèn dỗi: “Anh giỏi, anh là nhất, được chưa?”

Ánh mắt Hạ Đông Xuyên thoáng hiện ý cười: “Được rồi.”

“Em nghĩ hoàn cảnh sống và tính cách mỗi người một khác, không thể so sánh kiểu đó được. Tiểu Diễm từ nhỏ đến lớn chưa từng phải chịu khổ cực gì, đột nhiên bắt nó làm nhiều việc như thế là quá sức đối với nó rồi. Anh không thể lấy tiêu chuẩn của một đứa trẻ bị ném vào trại lính từ năm lên bảy ra để áp đặt lên nó được,” Tô Đình dừng một chút rồi nói tiếp, “Mà thực ra anh cứ tống nó vào trại huấn luyện có khi lại hay, ít nhất là em không phải tận mắt chứng kiến nên sẽ không thấy xót con.”

Thực ra Tô Đình nghĩ nếu trên đảo thực sự có trại huấn luyện thiếu niên quân thì cho Hạ Diễm vào đó có khi lại tốt hơn. Ở đó có bạn bè cùng trang lứa, chúng có thể cổ vũ, động viên nhau cùng vượt qua khó khăn. Còn bây giờ Hạ Diễm đang quá cô đơn, chẳng có ai để tâm sự. Tô Đình tuy có an ủi nhưng cô chẳng động tay vào việc gì nên những lời an ủi đó nghe cũng hơi sáo rỗng, vì thế thằng bé mới ngày càng im lặng.

Hạ Đông Xuyên không phải là người độc đoán, anh thấy vợ nói cũng có lý nên trầm ngâm một lát rồi bảo: “Vậy sáng mai anh sẽ không gọi nó dậy nữa.”

“Vâng.”

...

Không bị bố gọi dậy, Hạ Diễm ngủ một mạch đến khi nắng đã lên cao.

Thấy ánh mặt trời rọi qua cửa sổ, tim Hạ Diễm bỗng hẫng một nhịp, cậu vội vàng bật dậy khỏi giường, mở cửa hớt hải chạy ra ngoài.

Nhưng vừa chạy được vài bước cậu đã khựng lại. Cậu thấy Tô Đình đang đẩy cửa bước vào, trên tay là đồ ăn sáng và sữa. Hạ Diễm vô cùng ngạc nhiên, chỉ tay vào mẹ hỏi: “Mẹ... sao mẹ lại...?”

Tô Đình không giải thích ngay mà mỉm cười bảo con: “Đi đ.á.n.h răng rửa mặt trước đi đã.”

Hạ Diễm lúc này mới nhớ ra mình chưa vệ sinh cá nhân, cậu gãi đầu đi vào nhà tắm. Khi cậu bước ra, Tô Đình đã dọn sẵn đồ ăn: “Mẹ mua mì đây này. Mấy ngày nay con vất vả rồi nên mẹ mua thêm cho con một quả trứng ốp la nữa đấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.