Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 427
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:50
"Sao dây phơi lại đứt được ạ?"
"Chăn nặng quá nên làm đứt dây," Hạ Đông Xuyên trả lời xong liền hỏi, "Thế có đi không?"
Hạ Diễm bắt đầu tính toán trong đầu. Tuy ba không mua đồ ăn cho nhưng cậu có tiền mà! Từ khi truyện "Nhật ký làm thuê của Tam Hỏa" bắt đầu đăng tải, mỗi tháng mẹ đều cho cậu mười đồng tiền tiêu vặt, cộng thêm tiền tiết kiệm và tiền mừng tuổi ngày Tết... Cậu giờ là đại gia rồi nhé!
Trong túi cậu hiện giờ vẫn còn 5 hào đấy!
Hạ Diễm ngẩng đầu hỏi: "Con có được mua que cay ăn không ạ?"
"Được." Ăn xong rồi bị đòn cũng được.
Hạ Diễm hoàn toàn không biết ý đồ đen tối của ba mình, nhảy cẫng lên reo: "Thế thì con đi!"
Đến hợp tác xã, Hạ Đông Xuyên đi mua dây thừng, còn Hạ Diễm thì đi chọn quà vặt.
5 hào ở thời này vẫn có sức mua khá lớn. Que cay 1 xu một cái, hạt hướng dương 3 xu một ống, kẹo và bánh quy cũng mua được kha khá. Nhưng đồ Hạ Diễm mua được thì có hạn vì kẹo và bánh quy cần có phiếu, nên cậu chỉ mua mấy món quà vặt rẻ tiền thôi.
Hạ Đông Xuyên mua dây xong quay lại đã thấy Hạ Diễm đang banh túi ra cho nhân viên xúc hạt hướng dương vào, còn trên tay cậu thì đang cầm một nắm que cay. Anh không khỏi hỏi: "Con mua nhiều que cay thế làm gì?"
"Thì để ăn chứ sao ạ." Hạ Diễm nhìn ba bằng ánh mắt như thể anh vừa hỏi một câu thừa thãi nhất trên đời.
Hạ Đông Xuyên: "Nhiều thế kia ăn vào không sợ đau bụng à?"
Đau bụng thì dĩ nhiên là sợ, nhưng sợ cũng không ngăn được niềm đam mê que cay! Hơn nữa... Hạ Diễm ngẩng đầu nói: "Cái này không phải con ăn một mình đâu, con về chia cho mẹ một nửa nữa."
Que cay ở hợp tác xã bán theo gói lớn, mỗi gói mấy chục cái. Vì đối tượng thích ăn món này chủ yếu là trẻ con, không có đủ tiền mua cả gói nên họ thường xé ra bán lẻ.
Khi bán lẻ, nhân viên thường không bọc lại làm gì vì đám trẻ thường ăn ngay sau khi ra khỏi cửa.
Hạ Đông Xuyên cúi xuống nhìn mấy cái que cay dài ngoằng bị Hạ Diễm nắm c.h.ặ.t trong tay, hỏi: "Con đã rửa tay chưa?"
Hạ Diễm nhìn xuống tay mình, mím môi nói: "Tay con sạch mà."
Hạ Đông Xuyên: Hừm, tin sao được.
Về đến nhà, Hạ Diễm lập tức đem que cay đi chia sẻ với Tô Đình.
Phản ứng của Tô Đình cũng gần giống Hạ Đông Xuyên, nhìn nắm que cay trong tay con trai, cô không mấy mặn mà. Nhưng không nỡ làm con thất vọng nên sau một hồi lưỡng lự, cô cũng đành nhắm mắt chọn lấy một cái ở giữa để ăn.
Lúc hai mẹ con đang ăn que cay, Hạ Đông Xuyên ở bên ngoài chăng dây thừng. Việc này đơn giản, chỉ cần buộc c.h.ặ.t dây vào hai gốc cây là xong.
Hạ Đông Xuyên làm việc nhanh thoăn thoắt, khi anh chăng dây xong vào nhà thì Hạ Diễm vẫn còn hai cái cuối cùng. Cậu nhóc tống cả vào mồm, vừa ăn vừa gặm, quanh miệng dính đầy dầu mỡ bóng loáng.
Hạ Đông Xuyên cất phần dây thừng còn thừa vào ngăn kéo tủ, lúc đứng dậy liền bảo: "Ăn nhanh lên, xong thì đi rửa mặt rửa tay sạch sẽ, ba có chuyện muốn nói với con."
"Chuyện gì thế ba?" Hạ Diễm vừa ăn vừa hỏi.
"Ăn xong rồi tính."
Hạ Diễm tống nốt mẩu que cay cuối cùng vào mồm, rồi hít hà một tiếng như thể cay lắm, dùng bàn tay phải mới chỉ bẩn hai ngón đi rót nước, tu ực một hơi hết nửa ly nước lọc mới thỏa mãn đi vào nhà tắm rửa tay rửa mặt.
Hạ Đông Xuyên thì đi vào phòng ngủ phụ, lấy con ốc biển trong ngăn kéo ra. Chờ Hạ Diễm từ nhà tắm bước ra, anh cầm con ốc giơ lên hỏi: "Cái này ở đâu ra?"
Nhìn thấy con ốc trong tay ba, tim Hạ Diễm bỗng hẫng một nhịp.
Cậu lắp bắp: "Dạ?"
"Đừng có giả ngốc, con ốc này ba tìm thấy trong phòng con, ngửi vẫn còn mùi tanh lắm," Hạ Đông Xuyên xoay xoay con ốc hỏi, "Sáng nay lại xuống biển bắt hải sản đúng không?"
Nghe ba nói thế, trong đầu Hạ Diễm chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Thôi xong đời rồi!
Cậu quay sang nhìn mẹ với ánh mắt cầu cứu t.h.ả.m thiết.
Tô Đình quay mặt đi chỗ khác. Mấy ngày trước cậu trèo cây đào trứng, nể tình là lần đầu vi phạm trong năm nên cô và Hạ Đông Xuyên mới nhẹ tay, chỉ phạt rửa bát và giáo huấn vài câu.
Kết quả là chưa được mấy ngày cậu lại gây chuyện. Nếu lần này không cho cậu một bài học nhớ đời thì khéo ngày mai cậu lại đi đ.á.n.h nhau với người ta mất!
Thấy ánh mắt của Hạ Diễm, Hạ Đông Xuyên lên tiếng: "Nhìn mẹ con cũng vô ích thôi. Lần trước đào trứng chim ba mẹ đã dặn con thế nào? Bảo con phải ngoan ngoãn, đừng có gây chuyện nữa, thế mà con coi lời ba mẹ như gió thoảng bên tai đúng không? Lại đây cho ba!"
