Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 428

Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:50

Hạ Diễm chẳng muốn bước tới chút nào, nhưng nếu không qua đó thì ba sẽ càng giận hơn. Cậu đành c.ắ.n môi, rón rén từng bước nhỏ dịch lại gần.

Hạ Đông Xuyên cũng không hối thúc, nhìn cậu nhóc nhích từng tí một đến trước mặt mình, anh kéo cái ghế cạnh Hạ Diễm ra bảo: "Nằm sấp xuống ghế."

"Ba định làm gì ạ?" Hạ Diễm cảnh giác hỏi.

Hạ Đông Xuyên vừa bực vừa buồn cười: "Ba làm gì á? Đánh đòn chứ làm gì! Nằm xuống, cởi quần ra."

Hạ Diễm cúi đầu nhìn cái ghế, lùi lại một bước: "Con biết lỗi rồi, có thể..."

"Không được, biết lỗi thì phải nhận phạt," Hạ Đông Xuyên lạnh lùng nói, "Nằm sấp xuống dùng tay đ.á.n.h vào m.ô.n.g, hoặc đứng im dùng roi đ.á.n.h vào tay, con tự chọn đi."

Hạ Diễm lầm bầm: "Nhà mình làm gì có roi."

Suốt hai năm qua, Hạ Đông Xuyên chỉ đ.á.n.h Hạ Diễm đúng một lần, lúc đó cũng là bắt cởi quần đ.á.n.h m.ô.n.g, nên đúng là nhà anh chẳng có cái roi nào cả. Nhưng mà—

Đây có phải là lời một đứa trẻ nên nói không?

À, ý con là không có roi nên không sợ cái gì chứ gì!

Vốn dĩ Hạ Đông Xuyên còn khá bình tĩnh, nghe xong câu này lửa giận trong lòng bốc lên hừng hực. Anh đứng bật dậy nói: "Được, con muốn roi chứ gì, ba đi tìm ngay đây."

Nói đoạn Hạ Đông Xuyên đi thẳng ra ngoài, lúc quay lại trên tay cầm một cành cây nhỏ, lá còn chưa tuốt hết, nhìn là biết mới bẻ trên cây xuống.

Nhìn thấy cành cây đó, Hạ Diễm theo bản năng lùi lại phía sau.

Thấy cậu cử động, Hạ Đông Xuyên lập tức giơ roi chỉ về phía cậu: "Đứng lại! Không được nhúc nhích!"

Hạ Diễm không dám lùi nữa, đứng chôn chân tại chỗ, người cứng đờ.

"Đưa tay ra đây." Hạ Đông Xuyên bước tới trước mặt cậu.

Hạ Diễm mím môi đưa tay ra, hỏi một cách yếu ớt: "Có thể đ.á.n.h vào m.ô.n.g được không ạ?" Cậu liếc nhìn cành cây nhỏ, "Đánh bằng tay ấy ạ."

Hạ Đông Xuyên cười gằn: "Lại còn mặc cả với ba nữa hả? Đưa tay ngay ngắn ra!"

"Dạ." Hạ Diễm trề môi, đưa tay lên phía trước một chút.

Hạ Đông Xuyên giơ cao cành cây rồi hạ xuống thật nhanh. Hạ Diễm "A" lên một tiếng, vội vàng nhắm nghiền mắt, quay mặt đi không dám nhìn.

Nhưng chờ mãi mà chẳng thấy đau đớn đâu cả.

Hạ Diễm nín thở, từ từ quay đầu lại thì thấy cành cây đang dừng lại cách bàn tay mình đúng một lóng tay. Cậu há hốc mồm: "Ơ?"

Hạ Đông Xuyên không giải thích, chỉ hỏi: "Đã nhận ra lỗi chưa?"

"Con nhận ra rồi ạ."

"Sau này còn tái phạm không?"

"Dạ không ạ." Hạ Diễm cúi đầu lí nhí, trong lòng phân vân không biết có nên rụt tay lại không.

Nhưng tay chưa kịp rụt đã bị Hạ Đông Xuyên chặn lại: "Để yên tay đấy!"

Vẫn phải ăn đòn sao.

Hạ Diễm thất vọng tràn trề, lại đưa tay ra trước một chút.

"Nể tình con có thái độ nhận lỗi tốt, hôm nay chỉ đ.á.n.h bốn cái thôi. Nhưng nếu còn tái phạm, hình phạt sẽ tăng gấp đôi." Hạ Đông Xuyên nói xong không chần chừ nữa, khẽ nâng cành cây lên rồi quất xuống.

"Ngao!"

Ai từng bị đòn đều biết, roi càng nhỏ đ.á.n.h càng đau. Tuy Hạ Đông Xuyên không giơ roi cao như lúc dọa ban nãy, sức lực cũng đã kìm lại, nhưng vì cành cây quá nhỏ nên khi xé gió vẫn nghe thấy tiếng v.út nhẹ.

Khi roi chạm vào lòng bàn tay, cảm giác đau rát lập tức lan tỏa từ tay trái, đau đến mức Hạ Diễm không nhịn được mà kêu oai oái, theo phản xạ rụt tay lại nắm c.h.ặ.t, nước mắt cũng trào ra không kìm được.

Nhưng Hạ Đông Xuyên vẫn sắt đá như không, mặt chẳng chút xót xa, chỉ lại giơ roi lên: "Đưa tay ra!"

Hạ Diễm rưng rưng nhìn ba, thấy ba không hề lay chuyển, đành phải dùng tay phải nắm lấy cổ tay trái, rón rén đưa tay ra lần nữa.

"Chát! Chát!"

Lần này là hai cái liên tiếp. Hạ Diễm cuối cùng không kìm được nữa, òa khóc nức nở: "Đau! Đau quá ba ơi!"

Vẻ mặt Hạ Đông Xuyên vẫn lạnh lùng: "Còn một cái nữa, đưa tay ra mau!"

"Đau lắm!" Hạ Diễm khóc lóc, nhất quyết không chịu đưa tay ra nữa.

"Nhưng mà..."

Hạ Đông Xuyên chưa kịp nói hết câu thì Tô Đình đã can ngăn: "Nếu Tiểu Diễm đã biết đau rồi thì đ.á.n.h ba cái thôi cũng được."

"Đã bảo bốn cái là bốn cái." Hạ Đông Xuyên nhíu mày. Anh cảm thấy chính vì lần nào định phạt cũng nương tay nên cậu nhóc này mới ngày càng to gan lớn mật như thế.

Tô Đình dĩ nhiên biết nuông chiều là không tốt, nhưng... Cô cúi xuống nhìn Hạ Diễm đang ôm c.h.ặ.t lấy mình khóc không ngừng, bèn bảo: "Hay là thế này, cái roi cuối cùng cứ để nợ đó. Lần sau nếu nó lại phạm lỗi, thì cộng thêm cái roi này vào hình phạt gấp đôi, anh thấy sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.