Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 445
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:29
Một quân tẩu ngồi cạnh hỏi Tô Đình: "Sao năm nay nhà cô không cho Hạ Diễm hát khai mạc nữa à?"
Tô Đình tự hào đáp: "Dạ, năm nay cháu tham gia diễn kịch nói nên không hát hợp xướng ạ."
"Ôi dào, đang hát hay thế sao lại đổi sang kịch làm gì?" Người kia nói giọng có phần mỉa mai.
Tô Đình nhàn nhạt trả lời: "Cháu bảo hát mãi cũng chán, muốn thử thách bản thân với kịch nói khó hơn. Cô giáo cũng định cho cháu tham gia cả hai nhưng vì cháu đóng vai chính, lời thoại nhiều sợ hỏng giọng nên phải chọn một thôi ạ." Rồi cô hỏi ngược lại: "Thế con nhà chị năm nay diễn tiết mục gì thế?"
Người kia ấp úng: "Nhà em thì... cháu nó nhát, không hát múa được như Hạ Diễm đâu."
Bình thường người ta sẽ khiêm tốn đáp vài câu khách sáo, nhưng Tô Đình thấy người này vừa nãy có ý dìm hàng con mình nên cô cười bảo: "Vâng, đúng là như Hạ Diễm nhà em, vừa thông minh lại đa tài thế này thì cũng hiếm thật."
Người phụ nữ kia cứng họng, mặt tối sầm lại vì bị "vả mặt" đau điếng, đành quay đi không thèm nói chuyện nữa. Tô Đình mặc kệ, cô quay sang trò chuyện vui vẻ với Dư Tiểu Phương.
Tiết mục kịch nói của Hạ Diễm mang tên "Vương Nhị Tiểu", kể về một người anh hùng nhỏ tuổi quen thuộc. Khi Hạ Diễm trong bộ quần áo vá chằng vá đụp, dắt theo một bạn học đóng vai "con bò già" (với chiếc áo khoác vàng và sừng bằng giấy) bước ra sân khấu, cả khán đài cười ồ lên vì sự ngộ nghĩnh. Nhưng khi vở kịch đi vào cao trào, sự diễn xuất nhập tâm và đầy cảm xúc của Hạ Diễm đã khiến khán giả sụt sùi.
Đến cảnh "Vương Nhị Tiểu" ngã xuống dưới lưỡi lê của giặc, tiếng khóc vang lên khắp nơi. Bé Mạn Mạn cũng òa khóc nức nở, vừa mếu máo vừa gọi: "Mẹ ơi, anh... anh c.h.ế.t rồi!" Mạn Mạn chưa hiểu cái c.h.ế.t là gì, nhưng nỗi đau trong lòng là thật. Tô Đình dỗ mãi không được, đành bế con vòng ra phía sau sân khấu.
Hậu trường khá đơn sơ và chật chội. Tô Đình nhanh ch.óng tìm thấy Hạ Diễm đang đứng nghe cô giáo Hà khen ngợi. Thấy con trai vẫn bình an vô sự, Tô Đình chỉ cho Mạn Mạn: "Con nhìn xem, anh vẫn khỏe mạnh đứng kia kìa."
Mạn Mạn nín thở nhìn qua làn nước mắt, khi thấy bóng dáng anh trai, cô bé liền nín bặt rồi cười toe toét, khua tay gọi: "Anh! Anh ơi!"
Hạ Diễm thấy mẹ và em thì hớn hở chạy lại ôm em: "Anh không sao, anh khỏe lắm! Mẹ thấy con diễn được không ạ?"
"Tuyệt lắm, mẹ suýt nữa thì khóc đấy." Tô Đình khen ngợi.
Hạ Diễm chợt nhận xét: "Em hình như nói chuyện rõ hơn rồi mẹ nhỉ?"
Mạn Mạn biết nói từ sớm nhưng vốn từ còn hạn chế và hay nói ngọng. Tô Đình vì ở cạnh con suốt nên tai như có bộ máy phiên dịch tự động, chẳng thấy có gì khác biệt. Hạ Diễm liền thử em bằng cách bắt em lặp lại từ "Con khóc". Nhưng Mạn Mạn chỉ bập bẹ được âm hưởng chứ không rõ chữ, khiến Hạ Diễm phát cáu vì rõ ràng lúc nãy em nói rất rõ cơ mà.
Tô Đình bật cười: "Trẻ con học nói phải có quá trình chứ, con bắt em đ.á.n.h vần thế sao em biết được."
Sau đó, cô giáo Hà cho phép Hạ Diễm về ngồi cùng mẹ và em. Vừa bước ra khán đài, cậu nhóc lập tức trở thành tâm điểm. Người dân trong xã gọi cậu là "Vương Nhị Tiểu", còn các quân tẩu thì gọi tên Tam Hỏa. Dù lúc đầu có hơi ngượng nhưng khi được khen, cái tính tự luyến của cậu lại trỗi dậy, cậu cười tít cả mắt.
Tối đó, Hạ Diễm cứ nhắc mãi: "Giá mà có bố ở nhà thì tốt quá."
Tô Đình an ủi: "Mai bố về rồi."
"Dù mai bố về thì cũng không được xem con diễn." Cậu nhóc vẫn thấy tiếc nuối.
Tô Đình nảy ra ý định, cô vào phòng lấy cuốn sổ vẽ ra, dựa trên trí nhớ và vẽ lại những khoảnh khắc xuất sắc nhất của vở kịch. Cô đưa cho con trai xem hình ảnh một cậu bé mập mạp dắt một "con bò" cũng mập mạp bước ra sân khấu.
"Đây là con diễn ạ?"
"Đúng rồi, mai bố về, con hãy cầm cuốn sổ này kể lại cho bố nghe. Như vậy bố dù không xem trực tiếp cũng có thể hình dung ra được buổi diễn của con, thế là hết tiếc nhé?"
Hạ Diễm ôm cuốn sổ cười không ngớt: "Dạ! Dạ!"
Chiều hôm sau Hạ Đông Xuyên mới về đến nhà. Sau hai ngày dã ngoại, việc đầu tiên anh làm là cạo râu và đi tắm. Anh không muốn để vợ thấy vẻ ngoài lôi thôi của mình. Dù đã xuống biển huấn luyện nhiều lần nhưng đó là ngâm mình dưới nước mặn rồi lăn lộn trên cát, trong rừng, người ngợm rít chịt rất khó chịu.
