Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 446
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:29
Tắm xong, anh mới dám bế con gái. Tô Đình rót cho anh ly trà giải nhiệt rồi hỏi: "Anh có mệt không, vào phòng chợp mắt một lát đi."
"Lát nữa anh vào. Hai hôm bố vắng nhà Mạn Mạn có ngoan không nào?" Anh hỏi con gái.
"Ngoan ạ!" Mạn Mạn dõng dạc trả lời.
Tô Đình tặc lưỡi nhưng không nỡ bóc phốt con. Hạ Đông Xuyên cười hỏi nhỏ vợ: "Con bé lại quấy em à?"
"Ban ngày thì ngoan nhưng đêm nào cũng tỉnh dậy khóc, dỗ mãi không được."
"Đêm nay để anh dỗ cho."
Sau đó, Tô Đình kể về buổi diễn kịch thành công của Hạ Diễm và đưa cuốn sổ vẽ cho chồng xem. Hạ Đông Xuyên định mở ra nhưng rồi lại khép lại ngay.
"Anh không xem à?"
"Để lát nữa nghe thằng bé kể thì mới có cảm giác mới mẻ chứ."
Khi Hạ Diễm đi học về, thấy bố ngồi trên sofa, cậu nhóc dụi mắt mấy lần mới tin là thật rồi nhảy cẫng lên sung sướng. Cậu vội vàng đòi mẹ cuốn sổ vẽ rồi dõng dạc bảo: "Hôm nay con sẽ kể chuyện cho bố nghe!"
"Chuyện gì thế?" Hạ Đông Xuyên vờ như không biết.
"Bố nghe xong sẽ biết ngay. Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé chăn bò tên là Vương Nhị Tiểu..."
Hạ Đông Xuyên phối hợp cực kỳ ăn ý, lúc thì tỏ vẻ căng thẳng, lúc lại hỏi dồn dập về diễn biến tiếp theo. Khi Hạ Diễm tự hào tuyên bố mình chính là diễn viên đóng vai chính và khoe những bức vẽ của mẹ, Hạ Đông Xuyên thốt lên kinh ngạc: "Ồ, vậy là buổi diễn của các con thành công lắm đúng không? Tiếc là bố không được xem tận mắt."
Hạ Diễm an ủi bố: "Không sao ạ, dù bố không xem trực tiếp nhưng bố đã thấy tranh mẹ vẽ và nghe con kể rồi mà!"
Tô Đình đứng bên cạnh cố nhịn cười đến nội thương. Cô thầm nghĩ, hèn chi Hạ Diễm chưa từng học qua mà diễn kịch giỏi thế, hóa ra là được di truyền cái khiếu "diễn sâu" từ ông bố đây mà!
Lên lớp ba, thành tích của Hạ Diễm vẫn ổn định như trước, cuối kỳ cậu bé vẫn chễm chệ ở ngôi đầu bảng của khối.
Năm nay nhà trường đang tiến hành cải cách, mỗi kỳ thi đều có phần thưởng cho ba học sinh đứng đầu khối. Phần thưởng cho hạng nhất là một cuốn sổ tay bìa da dày và một chiếc b.út máy, còn hạng nhì và ba thì chỉ được nhận một trong hai thứ đó. Hai món đồ này tuy không phải cực kỳ đắt đỏ nhưng cũng chẳng rẻ rốn gì, cộng lại cũng phải bốn, năm đồng bạc.
Ngay cả ở khu gia binh hải quân này, nhiều đứa trẻ cũng không được dùng loại sổ và b.út tốt như thế. Nhà nào khá giả thì cho con dùng vở bìa mỏng làm sổ tay, nhà nào kém hơn chút thì mua xấp giấy nháp lớn về tự cắt rồi đóng lại bằng chỉ để dùng. Bút thì chủ yếu dùng b.út chì, phần vì viết sai dễ tẩy, phần vì giá rẻ. Bút máy thường phải lên lớp năm mới được dùng, thậm chí có người lên tận cấp hai gia đình mới sắm cho một cây.
Cuộc cải cách của trường rất có hiệu quả. Vì phần thưởng đó mà học kỳ này đám trẻ đều nỗ lực hơn hẳn, điểm trung bình các lớp cuối kỳ đều tăng lên rõ rệt. Hạ Diễm học kỳ này cũng chăm chỉ hơn trước, nhưng mục đích thì có chút khác biệt. Trước kỳ thi giữa kỳ, cậu cũng hăng hái vì phần thưởng. Tuy cậu đã có b.út máy dùng từ lâu, nhưng đó là chiếc b.út cũ mà Hạ Đông Xuyên đào thải lại.
Gọi là cũ vì trước khi đến tay cậu, bố cậu đã dùng được hai năm. Thực tế chiếc b.út trông vẫn rất mới, chỉ có chỗ hay cầm là hơi phai màu một chút, nếu không nhìn kỹ thì chẳng khác gì đồ mới mua. Giá trị của nó cũng không hề rẻ, lúc mua mất mười mấy đồng, chất lượng cực tốt, đến giờ mực vẫn chảy rất đều và trơn tru. Chỉ là từ khi Hạ Đông Xuyên được Tô Đình tặng b.út mới, chiếc b.út cũ kia không dùng tới nên cho Hạ Diễm luôn.
Hồi mới nhận b.út, Hạ Diễm quý như vàng, làm bài tập gì cũng lôi ra dùng. Nhưng cuốn sổ và chiếc b.út máy phần thưởng của trường không chỉ là văn phòng phẩm, nó còn đại diện cho danh dự. Thế nên khi thông báo vừa đưa ra, Hạ Diễm đã nỗ lực một thời gian dài để bảo vệ vị trí hạng nhất và giành được phần thưởng. Có b.út mới rồi, cây b.út cũ của bố cho liền nhanh ch.óng bị "thất sủng". Xét về chất lượng, b.út thưởng không bằng b.út cũ, nét chữ viết ra hơi thô, nhưng trẻ con mà, thường có tâm lý "có mới nới cũ", cậu vẫn thích dùng cây b.út mới hơn. Tuy nhiên, cây b.út cũ cậu cũng chẳng nỡ cho ai, cứ giữ lại làm dự phòng.
Đã nhận thưởng một lần nên kỳ thi cuối kỳ Hạ Diễm không còn quá mong đợi phần quà, nhưng cậu lại có lòng hư vinh nho nhỏ. Đã làm "vua" hạng nhất quá lâu, cậu không muốn bị ai kéo xuống khỏi ngai vàng. Thấy các bạn xung quanh đang hăng m.á.u đua tranh, cậu cũng chỉ biết cắm đầu vào học. Cuối cùng, Hạ Diễm đã bảo vệ thành công tôn nghiêm của mình, tiếp tục giữ vững vị trí số một toàn khối.
