Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 448
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:29
Giờ này nhà ăn rất đông, bàn nào cũng kín chỗ. Hạ Đông Xuyên nhìn một vòng mới thấy một bàn còn trống hai ghế, anh vội bước tới đặt Mạn Mạn ngồi xuống, kéo thêm một chiếc ghế trống ở bàn bên cạnh sang cho Tô Đình: "Em ngồi đây giữ chỗ với Mạn Mạn nhé, để anh dắt Tiểu Diễm đi lấy cơm."
"Vâng." Tô Đình đưa tiền và phiếu cho chồng.
Nhìn hai cha con xếp hàng đằng kia, Tô Đình quay sang mỉm cười với bà nội trợ ngồi cạnh: "Hôm nay chị không nấu cơm ạ?"
"Nhà hết gạo rồi, tôi lười đi mua nên ra đây ăn cho tiện." Người kia hỏi lại: "Ơ, sao hôm nay anh Hạ nhà cô về sớm thế?"
"Dạ, anh ấy bảo hôm nay tập xong sớm ạ."
"Ồ, chắc hai hôm nữa là các anh ấy lên đường rồi nhỉ?"
Tô Đình gật đầu: "Vâng, chắc vậy ạ, nhưng cụ thể ngày nào thì em cũng chưa kịp hỏi."
"Chuyến này đi bao lâu hả cô?"
"Cả đi cả về chắc cũng phải hơn nửa tháng ạ."
"Thế thì cuối tháng mới về cơ à? Nhưng mà anh Hạ thế là sướng rồi, ít ra không phải lênh đênh trên biển suốt, mà đợt này thi thố nếu có giải là chắc chắn được lập công đấy."
Nếu có giải thì đúng là chắc chắn được lập công thật. Tô Đình cười đáp: "Vâng, em cũng mong là như vậy."
Đang nói chuyện thì người phụ nữ kia ăn xong, vừa lúc hai cha con Hạ Đông Xuyên bưng khay cơm về. Anh ngồi vào chỗ trống vừa được nhường, mở nắp cặp l.ồ.ng hỏi vợ: "Nãy hai người nói chuyện gì thế?" Lúc xếp hàng anh vẫn luôn để mắt đến cô.
"Chuyện các anh đi thi đấu ấy mà." Tô Đình nhân cơ hội hỏi luôn: "Thế chính xác bao giờ anh đi?"
"Chiều mai tàu chạy."
"Gấp thế sao?"
"Đi đường biển cũng mất hai ba ngày mới tới nơi." Hạ Đông Xuyên vừa nói vừa xới cơm vào bát nhỏ riêng của Mạn Mạn.
"Vậy tối nay phải xếp đồ rồi nhỉ?"
"Cũng chỉ mang vài bộ đồ thay thôi mà, xếp lúc nào chẳng được. Đợt này anh đi vắng, một mình em phải lo cho hai đứa, vất vả cho em rồi."
Hai anh em nghe nhắc tên đồng loạt ngẩng đầu. Hạ Diễm dõng dạc: "Con sẽ giúp mẹ trông em ạ!"
Mạn Mạn hùa theo: "Con cũng thế!"
"Con giúp mẹ trông cái gì? Trông chừng chính con à?" Tô Đình trêu con gái.
Mạn Mạn gật đầu lia lịa: "Dạ vâng ạ!"
Cả ba người cùng bật cười, cô bé ngơ ngác nhìn anh trai rồi nhìn bố, nhận ra mình bị trêu nên phụng phịu chu môi. Thấy con gái sắp dỗi, Hạ Đông Xuyên vội vàng xoa đầu dỗ dành: "Mạn Mạn giỏi quá, đã biết tự chăm sóc bản thân rồi cơ đấy."
Mạn Mạn hài lòng gật đầu, quay sang nhìn anh trai chờ đợi. Hạ Diễm đành nói dối lòng mình: "Anh cũng tin là em tự lo được cho mình."
Lúc này cô bé mới hoàn toàn thỏa mãn, há miệng "A" một tiếng chờ mẹ bón cơm. Tô Đình vừa bón cơm trộn nước canh cho con vừa mắng yêu: "Cái đồ ranh con."
Dù Hạ Đông Xuyên bảo lúc nào xếp đồ cũng được nhưng tắm xong Tô Đình không đi nằm ngay mà lôi chiếc ba lô quân dụng ra dọn dẹp giúp anh. Đồ đạc của anh đơn giản, vài bộ quân phục mùa hè được gấp gọn gàng, rồi đến mũ, quần áo tập, đồ lót và tất được phân loại kỹ lưỡng nhét vào bao.
Khi Hạ Đông Xuyên giặt đồ xong trở vào phòng, thấy chiếc ba lô căng phồng đặt ở cuối giường, anh mỉm cười: "Em xếp đồ giúp anh à?"
"Để mai sáng anh đỡ vội rồi lại quên đồ." Tô Đình đang bôi kem dưỡng trước gương nói: "Anh kiểm tra lại xem còn thiếu gì không?"
"Được rồi." Anh lục lại một lượt: "Đầy đủ hết rồi em ạ."
"Đồ vệ sinh cá nhân thì sao?"
"Mai anh nhét vào sau cũng được." Thực ra đến nơi đơn vị tiếp đón sẽ chuẩn bị sẵn, anh mang đi chỉ để dùng trên tàu cho tiện thôi.
Tô Đình bôi xong kem, xoa hai tay vào nhau rồi bước tới cạnh chồng: "Tiền và phiếu anh có cần mang thêm không?"
"Phiếu thì mang cũng chẳng dùng được, sang tỉnh khác là phải đổi phiếu địa phương." Anh đang nói đến phiếu công nghiệp, thứ này chỉ dùng trong nội tỉnh, muốn dùng nơi khác phải đi đổi rất mất công mà anh thì không có thời gian.
"Vậy mang theo ít phiếu gạo toàn quốc đi."
Tô Đình ngồi xuống mép giường, mở ngăn kéo tủ, lôi từ trong đống quần áo ra chiếc hộp sắt đựng tiền tiết kiệm. Thời này người ta ít gửi tiền vào ngân hàng vì thấy không an tâm, nhưng Tô Đình thì khác, cô đã quen với thanh toán điện t.ử nên chẳng ngại gì. Chỉ có điều tính bảo mật của sổ tiết kiệm thời này hơi kém, chưa có chứng minh thư nên ai cầm sổ cũng rút được tiền. Để đảm bảo an toàn, cô chia tiền ra nhiều sổ, mỗi sổ chỉ gửi hai ngàn đồng cho đỡ xót nếu lỡ mất.
