Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 449

Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:29

Trong hộp sắt không có quá nhiều tiền mặt, mỗi xấp mười tờ "đại đoàn kết", cô có mười xấp như thế là tròn một ngàn đồng. Tô Đình lấy ra ba xấp và toàn bộ phiếu gạo toàn quốc đưa cho chồng. Hạ Đông Xuyên thấy vậy liền gạt đi: "Em đưa anh mấy tờ phiếu gạo được rồi, tiền anh vẫn còn."

"Thôi đi, trong túi anh còn nổi bốn mươi đồng không?"

Năm ngoái mỗi tháng anh còn tiết kiệm được mười đồng, năm nay thì chịu c.h.ế.t. Lần nào dắt hai đứa nhỏ ra ngoài anh cũng "lạc bước" vào hợp tác xã. Mà Mạn Mạn thấy gì cũng đòi, mua cho em thì phải có phần cho anh, nên lần nào cũng tốn vài đồng bạc. Thậm chí có tháng anh còn phải vay tiền của Hạ Diễm. Trong nhà này, Tô Đình là đại gia số một nắm giữ tài chính, số hai chính là Hạ Diễm.

Cách tiêu tiền của hai bố con hoàn toàn trái ngược. Hạ Diễm hồi trước có bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, nhưng từ khi đi làm thêm năm ngoái, biết kiếm tiền cực khổ nên cậu trở nên "keo kiệt" hẳn. Từ ngày có tiền nhuận b.út bộ truyện "Tam Hỏa", mỗi tháng mẹ cho mười đồng mà cậu tiêu chẳng đáng bao nhiêu, có tháng còn không tiêu đồng nào vì mải... "đào mỏ" của bố.

Hạ Đông Xuyên gãi đầu: "Còn hơn ba mươi đồng, chắc là đủ rồi. Anh đi thi đấu theo đoàn, ăn ở có đơn vị lo hết, chẳng tiêu gì đến tiền đâu."

"Cứ mang đi cho yên tâm. Ăn ở người ta lo nhưng nghỉ ngơi chắc chắn phải giao lưu. Bạn bè đồng đội mời cơm thì mình cũng phải mời lại chứ."

Đại hội gồm cả thi cá nhân và đồng đội. Những ngày đầu là thi cá nhân, sau đó là đồng đội. Dù thi xong sớm hay muộn thì các tinh nhuệ từ khắp nơi tụ họp, kiểu gì chẳng có lúc chén chú chén anh, mang thêm tiền vẫn hơn.

"Thì cũng chẳng ăn mấy bữa đâu, kỷ luật quân đội nghiêm lắm, đâu có thời gian mà nhậu nhẹt suốt."

"Cứ mang đi, nếu có thời gian ra ngoài thì mua cho em với các con món quà kỷ niệm." Tô Đình quan niệm ra đường là phải dư dả. Thấy vợ nhắc chuyện quà cáp, Hạ Đông Xuyên trêu: "À, hóa ra bắt anh mang nhiều tiền là để đòi quà à? Thế em thích gì nào?"

"Anh mua quà cho em mà còn bắt em chỉ tận tay à?"

"Thì anh cũng phải biết đường mà lần chứ."

"Anh cứ xem cái gì hay, ngon hoặc là đặc sản vùng đó thì mua, miễn là anh mua được." Tô Đình chỉ nói vui vậy vì sợ anh mải lo quà cáp mà hỏng việc: "Nhưng nếu nội bất xuất ngoại bất nhập thì thôi nhé, công việc là trên hết."

"Yên tâm, anh biết mà."

Tô Đình thấy anh nói vậy thì yên tâm đi nằm. Hạ Đông Xuyên cất tiền vào túi trong ba lô, kiểm tra lại hành lý lần cuối rồi cũng leo lên giường nằm sát bên vợ.

Tháng Bảy trên đảo Bình Xuyên nóng hầm hập, dù quạt điện chạy vù vù cũng chẳng bớt nóng là bao. Hạ Đông Xuyên vừa áp sát lại là Tô Đình đã dùng khuỷu tay đẩy ra: "Anh tránh ra xa chút đi, người nóng như cái lò ấy."

Hạ Đông Xuyên than thở vợ mình "vắt chanh bỏ vỏ": "Mùa đông em đâu có nói thế."

"Mùa đông thì trời lạnh mà." Tô Đình dõng dạc.

"Thế là qua cầu rút ván đúng không?"

"Đúng vậy." Cô thừa nhận tỉnh bơ.

"Không được, mùa hè anh cũng phải dính lấy em." Hạ Đông Xuyên vừa nói vừa kéo cô nằm sấp lên người mình. Trời nóng nên cả hai đều mặc đồ mỏng dính. Tô Đình mặc chiếc váy hai dây rộng rãi dành cho lúc ngủ, khi cô chống tay nhổm người dậy, từ góc nhìn của Hạ Đông Xuyên, mọi thứ hiện ra mồn một khiến hơi thở anh trở nên dồn dập.

Anh nâng vòng eo thanh mảnh của cô lên, kéo cô sát lại để dễ bề hôn môi. Tư thế của họ không ngừng thay đổi trong đêm, gió từ chiếc quạt thổi qua làm dịu đi hơi nóng trên da nhưng không dập tắt được ngọn lửa bên trong.

Đến quá nửa đêm, Hạ Đông Xuyên vẫn tràn đầy sinh lực còn Tô Đình đã mệt lử. Cô rã rời lên tiếng: "Mai anh phải đi rồi, không định ngủ sớm à?"

"Chính vì mai phải đi nên hôm nay mới cần thức muộn hơn chút." Anh đưa ra lý lẽ riêng, vừa hôn vừa nói: "Lên tàu rồi tha hồ mà ngủ, em không phải lo cho anh đâu."

Tô Đình cười mỉa: "Em chỉ sợ lúc thi đấu anh lại bị bủn rủn chân tay thôi."

Câu này chẳng khác nào bảo "anh không đủ sức", Hạ Đông Xuyên khựng lại, c.ắ.n nhẹ vào đôi môi hồng nhuận của vợ, nghiến răng: "Dù có thức cả đêm anh cũng không bao giờ biết bủn rủn chân tay là gì đâu nhé!"

Dù rất muốn chứng minh bản lĩnh nhưng thấy vợ đã quá mệt, Hạ Đông Xuyên cũng đành buông tha cho cô ngủ lúc gần một giờ sáng. Sáng sớm tinh mơ khi trời còn chưa sáng hẳn, Tô Đình đã bị anh hôn thức giấc. Lần này anh chỉ hôn nhẹ từ môi lên trán cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.