Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 111: Em Sẽ Ở Lại
Cập nhật lúc: 07/04/2026 09:49
Trước vẻ đẹp rạng ngời ngay trước mắt, Tần Tư Tề vẫn theo bản năng quan sát xung quanh. Tình hình có vẻ khả quan hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.
Trước cửa phơi rất nhiều nấm, vừa lại gần đã ngửi thấy hương nấm thơm nồng. Dưới bóng râm trong sân, vài nhóm ch.ó mèo tụ tập dăm ba con, cạnh tường viện còn đặt một dãy bát ăn riêng cho chúng. Nhìn qua là biết chuẩn bị cho con nào, bát đũa đều rất sạch sẽ, có vẻ được cọ rửa hàng ngày, bên trong đựng đầy nước sạch. Số lượng ch.ó mèo ở đây nhiều hơn hẳn ba con mà chị họ từng gửi ảnh, thực sự là rất nhiều.
Có lẽ vì nơi này khá hẻo lánh nên không có giống mèo cảnh hay ch.ó ngoại nào đến lai tạp, lũ ch.ó dù đen, vàng hay trắng thì cơ bản đều là ch.ó ta, dáng dấp như ch.ó săn; mèo cũng phần lớn là mèo mướp, mèo vàng và một con mèo bò sữa. Ngoại hình chúng đều khá xinh xắn, lông lá sạch sẽ và đặc biệt là rất quấn người.
Cô thử tiến lại gần. Một chú mèo vàng choai choai có mùi chua chua ngọt ngọt như vị cà chua chủ động đi tới, kêu "meo meo" rồi cọ vào chân cô.
Tần Tư Tề sướng rơn đến mức chẳng còn biết trời đất là gì.
Nếu không phải mẹ cô quay lại kéo đi, chắc cô có thể ngồi xổm ở đó chơi với nó cả buổi.
Vừa vào đến sân, một mùi thơm nức mũi từ các món ăn ập đến.
Thơm quá đi mất! Hít sâu một hơi, dù chưa nhìn thấy bàn ăn nhưng Tần Tư Tề đã ngửi ra được vài món qua mùi vị: tôm hùm đất xào cay, tôm hùm đất sốt tỏi và bò nạm hầm cà chua!
Toàn là những món cô thích.
Cả căn nhà không hề bẩn thỉu hay cũ nát như cô tưởng, ngược lại là một căn nhà tầng độc lập. Tuy không tính là xa hoa, thậm chí có chút quá mức mộc mạc, không thể so với những tòa nhà cao tầng san sát ở thành phố, nhưng bước vào trong mới thấy mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ.
Sân xi măng được quét dọn kỹ càng, bên trái là gian bếp có mái che, bên phải xếp ít đồ đạc nhưng cũng rất gọn gàng.
Vào đến phòng khách, Tần Tư Tề càng ngạc nhiên khi thấy nhà chị họ có điều hòa, mà quan trọng là máy đang chạy, thổi ra luồng gió mát rượi dễ chịu. Nỗi lo lắng về việc ở đây không được bật điều hòa thoải mái của cô hoàn toàn tan biến.
Thậm chí còn sướng hơn ở nhà cô nhiều.
Sau đó cô được dẫn ra phía sau rửa tay. Nhà vệ sinh cũng ở phía sau, rộng rãi, sáng sủa và sạch sẽ hơn hẳn nhà cô. Sạch đến mức trên gương không một vết kem đ.á.n.h răng b.ắ.n lên, trong ngoài đều không tìm thấy vết bẩn nào. Vừa rửa tay xong, cô đã được đưa cho một rổ việt quất.
Khương Hành cười nói: "Ăn thử đi em, chắc người lớn còn phải nói chuyện một lát."
Tần Tư Tề im lặng. Nhìn rổ việt quất trong tay, rồi lại nhìn chị họ đang tự nhiên dẫn em trai mình đi rửa tay, cô cảm thấy có gì đó "sai sai".
Không phải cô có thành kiến, nhưng từ nhỏ cô đã mặc định là nông thôn sẽ nghèo hơn một chút. Món việt quất này cô cũng hay ăn, vì tốt cho mắt nên hồi cô học cấp ba, mẹ thỉnh thoảng lại mua một hộp nhỏ giá 9,9 tệ, mà đôi khi còn mua phải hàng kém chất lượng.
Quả thì bé tí, vỏ nhăn nheo không tươi, thậm chí có quả còn nhũn ra. Mỗi lần mua phải loại đó, mẹ cô lại xót tiền mà càm ràm suốt buổi.
Thế mà hiện giờ trước mặt cô là cả nửa rổ việt quất, quả nào quả nấy to đùng, ít nhất cũng phải gấp đôi loại cô thường ăn.
Vỏ quả căng mọng, bóng bẩy, tỏa ra mùi thơm thanh ngọt. Loại 9,9 tệ ở siêu thị hoàn toàn không có cửa so sánh.
Ba cô định đưa cô đến đây để "nếm mùi đau khổ" thật sao?
Tần Tư Tề bắt đầu nghi ngờ có phải mình đã nghĩ xấu cho ba quá rồi không.
Thực ra ba đưa cô đến đây là để hưởng phúc thì đúng hơn!
Nhón một quả việt quất bỏ vào miệng, mắt Tần Tư Tề sáng rực lên. Việt quất đã được ướp lạnh, mát rượi nhưng không hề làm giảm đi hương vị.
Cảm giác rõ rệt nhất là sự tươi ngon và ngọt ngào, thịt quả giòn tan, vị ngọt thanh pha chút chua nhẹ, mọng nước vô cùng. Đặc biệt khi bốc vài quả ăn cùng lúc rồi c.ắ.n mạnh, tiếng lớp vỏ mỏng vỡ tan "rắc rắc" vang lên trong miệng.
Nước quả mát lạnh tuôn trào, cảm giác như đang uống nước ép việt quất nguyên chất siêu tươi, siêu ngọt, loại thượng hạng nhất vậy.
Trời đất ơi! Ngày thường chị họ được sống cuộc sống thần tiên gì thế này?
Cô sẽ ở lại! Cô nhất định phải ở lại đây làm việc!
--
Hai chị em rửa tay xong ngồi đó ăn việt quất ngon lành, chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Khương Đại Thu, Khương Quốc Hạ và Thẩm Lệ đang tiếp đón vợ chồng Tần Dũng, cạnh họ cũng có một rổ việt quất nhưng vì mải nói chuyện nên chỉ thỉnh thoảng mới ăn một quả.
Dù thấy ngon nhưng họ vẫn kiềm chế được, vì còn cả một bàn thức ăn hấp dẫn đang chờ. Khương Hành ngồi giữa hội phụ huynh và hai đứa em để tiện chăm sóc khi cần.
Trong lúc đó, Trần A Anh tranh thủ xào thêm đĩa cải chíp và rau chân vịt sốt tỏi. Khi thức ăn nóng hổi được bưng lên, kèm theo đĩa dưa chuột bóp tỏi làm sẵn trong tủ lạnh, một bàn tiệc thịnh soạn đã hoàn tất.
Mọi người giục vợ chồng Tần Dũng vào bàn, Khương Hành cũng gọi Tần Tư Tề và Tề Tư Càng lại ăn cơm.
Tần Tư Tề bỗng vỗ bụng, vừa thỏa mãn vừa hối lỗi: "Hỏng rồi, em lỡ ăn nhiều việt quất quá, tí nữa không ăn nổi tôm hùm đất mất!"
Tề Tư Càng cũng khổ sở xoa bụng, nhưng quả thật việt quất quá ngon.
Khương Hành cười híp mắt: "Không sao đâu, nếu em thích ăn tôm hùm đất thì cứ ở lại đây, thích lúc nào ra ao bắt lúc đó. Ao chị thầu có nhiều lắm, đủ cho nhà mình ăn thoải mái."
Tần Tư Tề kinh ngạc: "Thế cũng được ạ?!"
Tề Tư Càng nghe mà phát thèm, quay sang thương lượng với chị: "Chị ơi, hay cho em ở lại chơi với chị nhé?"
Tần Tư Tề: "Ha ha ha ha ha!!!"
Xin lỗi nhé, không phải cô muốn khoe khoang đâu, nhưng thực sự không nhịn được cười.
Chuyện tốt như thế này lại rơi trúng đầu cô cơ chứ!
Khương Hành ho nhẹ một tiếng, đành từ chối cậu em họ: "Em còn bé quá, tạm thời chưa được đâu, trừ khi ba mẹ em cũng ở lại trông."
Tần Tư Tề mười lăm tuổi rồi, em ấy có thể tự lo và giúp được việc như nấu cơm cho ch.ó mèo, chứ cậu em tám tuổi thì không ổn. Tề Tư Càng nghe xong tiu nghỉu cả mặt.
Hôm qua cậu còn không dám ho he khi ba và chị cãi nhau, trong lòng thầm thương chị, giờ thì chỉ thấy ghen tị.
Lúc này Khương Bổng dẫn bé Tiêu Tiêu đi tới. Thấy nhà Khương Hành có khách, con bé hay thẹn nên định chạy về. Nhưng Khương Bổng thì rất bạo dạn, vừa vào đã chào hỏi rôm rả: "Cháu chào cậu mợ ạ!"
Căn phòng vốn đã nhộn nhịp giờ lại càng náo nhiệt hơn. Tề Thải Hà trước đây năm nào cũng cùng Tần Dũng về chúc Tết nhà mẹ Khương Hành nên rất thân thuộc với họ hàng bên này.
Thấy đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn tướng, bà liền bắt chuyện: "Đây là con nhà tiểu Bổng đấy à? Lớn quá rồi, lần trước thấy còn bé tí."
"Vâng ạ, con bé hơi nhát người lạ, mợ đừng để ý nhé, quen hơi là nó nói như sáo ngay."
"Giờ cháu ở nhà chuyên chăm con thôi à?"
"Dạ không, cháu làm cùng với tiểu Hành ạ. Công việc của em ấy bận lắm, sáng nào cháu cũng đi giao hàng cho khách, thời gian còn lại thì trông con luôn."
"Chà, hai chị em làm chung thế này thì tốt quá rồi."
"Vâng, làm cho em mình thì thoải mái hơn làm thuê cho người ngoài nhiều mợ ạ."
Gần 12 giờ trưa, cả đoàn ngồi vào bàn. Vì người lớn đông nên ba đứa trẻ ngồi riêng một bàn.
Khương Hành thực ra rất muốn ngồi bàn trẻ con cho tự do, chỉ việc cắm cúi ăn, chứ ngồi bàn người lớn cứ phải tiếp chuyện liên tục. Tuy nhiên, khi thức ăn vừa chạm lưỡi, mọi ý định trò chuyện đều tan biến. Ai nấy đều bận... ăn.
Khương Đại Thu và mọi người đều hiểu cảm giác này. Dù họ đã ăn những món này suốt hai tháng qua nhưng lần nào ăn cũng vẫn thấy tuyệt vời, huống chi là gia đình Tần Dũng vốn ở thành phố, hiếm khi được ăn rau củ thuần tự nhiên thế này.
Mãi đến khi ăn gần xong, Tần Dũng mới xoa bụng cảm thán: "Tất cả đều là đồ tiểu Hành làm ra sao? Ngon quá xá!"
Tôm hùm đất thì khỏi bàn, ngay cả món bò nạm hầm cà chua cũng ngon lạ kỳ. Nước sốt có vị chua ngọt đặc trưng của cà chua, hòa quyện với vị mặn, hương bát giác, quế chi tạo nên một tổng thể hoàn hảo. Miếng bò mềm nhừ, cà chua thấm đẫm mùi thịt lại càng ngon hơn.
Ngay cả đĩa dưa chuột bóp tỏi bình thường cũng giòn sần sật, thanh mát, dù gia vị đậm đà nhưng vẫn không át được vị ngọt tự nhiên của dưa.
Nếu không phải đang đi làm khách, ông đã nới lỏng thắt lưng để ăn thêm cho bõ.
Tề Thải Hà gật đầu lia lịa, bụng đã no căng nhưng vẫn thèm thuồng húp thêm ngụm canh: "Cá diếc này cũng tươi quá! Ước gì mình có hai cái dạ dày."
Các món đều đầy đặn nên dù đông người vẫn không ăn hết sạch sành sanh được.
Trần A Anh tự hào khoe: "Đều nhờ tay tiểu Hành hết đấy, không biết nó học ở đâu mà trồng gì nuôi gì cũng ngon. Mấy con dê cái nó mua về lúc mới dắt về hôi đến mức tôi phải đeo khẩu trang để vắt sữa, thế mà nuôi vài ngày, cho ăn cỏ nó tự trồng, sữa dê cứ nhạt mùi dần, giờ chẳng còn tí mùi hôi nào nữa..."
"Chà, có cả sữa dê cơ à?"
Tần Dũng thích thú: "Sữa dê mà không hôi thì thơm phải biết. Trước tôi nghe bạn ở Nội Mông bảo sữa dê uống thích hơn sữa bò, tiếc là dân mình không quen mùi nên không phổ biến được."
"Tí nữa tôi đi vắt cho mọi người nếm thử, vắt hồi sáng rồi giờ chắc lại có tiếp," Trần A Anh nhiệt tình.
"Vâng, cho chúng em xin một ít nếm thử thôi. Sữa này chắc bán được giá lắm nhỉ? Em nghe nói phải mười mấy tệ một chai ấy," Tề Thải Hà hào hứng hỏi.
Khương Bổng định nói gì đó nhưng lại thôi.
Cô không biết Khương Hành đã nói giá bán thật sự cho cậu mợ chưa, sợ lỡ miệng lại thành ra khoe khoang quá đà.
Cũng may Tề Thải Hà không đợi trả lời mà cứ hỏi hết chuyện này đến chuyện khác.
Trong khi đó, ba đứa trẻ đã chén no nê và nhanh ch.óng làm quen với nhau. Tiêu Tiêu đang dẫn hai anh chị ra ngoài xem thú cưng.
Khương Hành cũng nhân cơ hội rời bàn để xem lũ trẻ làm gì. Hóa ra chúng kéo nhau ra khu chăn nuôi. Cửa rào chỉ móc hờ nên lũ trẻ dễ dàng mở ra.
Tiêu Tiêu như một "bà cụ non", đợi hai anh chị vào rồi mới đóng cửa lại, sau đó cả ba cùng bám vào hàng rào xem gà vịt.
Giữa trưa, gà vịt phần lớn vào chuồng tránh nóng, nhưng chỉ cần vài con đi ngang qua hay tiếng vịt kêu "cạp cạp" cũng đủ làm Tề Tư Càng phấn khích reo hò không ngớt.
