Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 224: Hái Hạt Dẻ Độ Khó Cao Nhất!

Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:15

Mai Mộng Thanh cầm lấy tay Lâm Khê c.ắ.n một miếng, vị cay nồng, tươi ngon quen thuộc đối lập hoàn toàn với lớp vỏ bánh mềm mại, ngọt thanh. Sự chênh lệch hương vị này cực kỳ rõ rệt, nhưng nhờ kết cấu đặc biệt của bột mì mà nó kết hợp với loại nhân nào cũng trở nên hoàn hảo.

Cô nàng hết c.ắ.n miếng bánh này lại sang miếng bánh kia, nếu đây mà là phim hoạt hình thì chắc trên đầu cô đã hiện ra một loạt dấu chấm than phấn khích rồi.

Thấy cô bạn thân đã hoàn toàn chìm đắm trong cơn mê bánh bao, Lâm Khê vẫn không quên nhiệm vụ với phòng live stream.

Dù sao cô cũng đã từng thưởng thức nhiều loại nguyên liệu của tiệm nhà họ Khương nên trông có vẻ "từng trải" hơn: "Tới đây, tới đây, mời các fan ăn trước nhé, hì hì~"

Nói là mời fan, thực chất cô chỉ lắc lư cái bánh trước màn hình một cái rồi tống luôn nửa chiếc bánh bao miến còn lại vào miệng.

Cái bánh to đùng thế mà bị cô xử lý gọn gàng trong hai ba miếng.

Người xem trong phòng live stream bắt đầu nuốt nước miếng ừng ực: 【 Thơm đến thế cơ à? 】

【 Chắc chắn là thơm rồi, đợt trước mình mua được bột mì lúa mạch của chị chủ Khương bán, có đúng 5 cân thôi. Tiện tay làm ít màn thầu mà ngon xỉu, ăn cả ba bữa một ngày không chán, giờ nghĩ lại vẫn còn thèm đây này 】

【 Bữa sáng nóng hổi thế kia nhìn ấm lòng thật sự, nhìn lại cái bánh sandwich của mình mà mất sạch cả hứng. Đáng ghét thật, sao mình lại không săn được suất cơ chứ! 】

【 Có đúng 10 suất thôi, nghĩ thoáng ra đi, ai mà tranh cho nổi? 】

Dân mạng thì than ngắn thở dài, còn Lâm Khê đã bắt đầu "xử" đến món tiếp theo.

Lần này là món bánh cuộn hành hoa siêu xốp, điểm xuyết những vụn hành xanh mướt. Chỉ cần một miếng c.ắ.n, có thể thấy rõ chỗ bánh bị c.ắ.n lõm xuống rồi nhanh ch.óng phồng trở lại như cũ.

Lâm Khê ăn đến là ngon lành.

Chiếc bánh cuộn thơm mùi hành, có chút vị mặn nhẹ, cũng cực kỳ mỹ vị.

Đang ăn thì cô làm một ngụm sữa đậu nành thơm ngọt. Lượng đường chắc là không nhiều, chủ yếu cảm nhận được vị đậu nành đậm đà, béo ngậy, kết cấu đặc sánh mịn màng, "ăn đứt" mấy loại sữa đậu nành ba bốn tệ một ly bán ngoài đường.

Nghĩ đến đây cô thấy vô lý quá, dựa vào đâu mà sữa đậu nành bên ngoài lại bán đắt thế chứ?!

Chẳng lẽ họ mua đậu nành của nhà chị Khương chắc?

Không đời nào!

Lâm Khê ăn đến thỏa mãn, hớp một ngụm sữa đậu nành mà sướng mê tơi: "Đã quá! Bữa sáng này đỉnh thật sự! Đúng là không uổng công săn vé, nhiệt liệt đề cử món sữa đậu nành này nhé! Các món khác cũng siêu đỉnh luôn, ôi ôi, sữa đậu nành ngon thế này mà làm thành tào phớ thì tuyệt biết mấy!"

Mai Mộng Thanh nãy giờ vẫn im lặng ăn bánh cũng vội vàng gật đầu lia lịa. Cô không kịp nói gì, chỉ kiên cường giơ ngón tay cái sát màn hình: "Like mạnh!!!"

Thật sự quá ngon!

Chỉ là bánh bao và sữa đậu nành đơn giản thôi mà đã chạm đúng "tim đen" của cô, ngon đến mức muốn bay bổng lên luôn.

Người xem: 【... Biết rồi khổ lắm, vấn đề là có được ăn đâu! 】

【 Đáng ghét thật, hai người đang khoe khoang một cách trắng trợn đấy à! 】

Lâm Khê cười hì hì đắc ý.

Khoe một tí thôi mà. Ai bảo cô có "bàn tay vàng", vèo cái đã săn được vé đâu chứ~

Đang ăn dở bữa sáng thì hai nhóm khách đến trước đã ăn xong và được nhân viên dẫn ra phía nông trường.

Hôm nay vẫn là một ngày nắng đẹp, chắc hẳn lát nữa mặt trời sẽ tỏa nắng rất gắt.

Cũng may hai người đến sớm, kịp chuyến xe đầu tiên nên ăn xong vẫn mới chỉ hơn 7 giờ sáng. Họ lập tức tìm nhân viên để nhận nhiệm vụ.

Ngay sau đó, mỗi người nhận được một chiếc vòng tay đuổi muỗi đặc chế. Nhân viên giải thích: "Đây chính là giấy thông hành của hai bạn. Đám ch.ó mèo ở đây sẽ dựa vào mùi này để nhận diện khách, các bạn cần đeo suốt bên mình, nếu không chúng sẽ không cho các bạn tự do ra vào đâu."

Hai người nghiêm túc gật đầu, vui vẻ đeo vào.

Chuyện "mèo gác cổng" là điều các cô mong chờ từ lâu rồi!

Hơn nữa họ còn biết một quy định ngầm mà nhân viên chưa nói hết, đó là nếu ai dám bắt nạt mấy bé thú cưng ở đây thì sẽ bị cho vào danh sách đen ngay lập tức. Đợt hoạt động nông trường lần trước đã có hai người bị cấm cửa, sau đó họ còn lên mạng than vãn rằng không tài nào mua nổi nguyên liệu nhà chị Khương nữa.

Thậm chí nhờ người thân bạn bè mua hộ thì cũng gặp đủ chuyện đen đủi không ăn được, cứ như bị dính lời nguyền vậy.

Đeo vòng tay xong, hai người bước đi nhẹ nhàng theo nhân viên ra nông trường.

Ngay tại cổng, quả nhiên họ bắt gặp một chú mèo mướp đã đợi sẵn để "chốt chặn". Chú mèo đeo một chiếc nơ đỏ trên cổ, ngồi vô cùng trang nghiêm. Thấy hai cô tiến lại gần, nó liền nhảy phắt dậy chắn ngay lối đi.

"Meo~"

Mắt Lâm Khê và Mai Mộng Thanh lập tức sáng rực lên như đèn pha, hai đứa nắm tay nhau phấn khích đến mức suýt thì nhảy dựng lên.

Thật luôn! Đúng là có mèo gác cổng thật này!

Cả hai rất phối hợp ngồi xổm xuống, đưa vòng tay ra trước mặt "đại ca" mèo: "A Li ơi, tụi mình là khách nhé."

Chú mèo cảnh giác tiến lại ngửi ngửi, sau đó như đã nhận ra người quen, nó chủ động tránh đường cho hai cô đi.

Hai người: "Trời ơi, rụng rời vì sự đáng yêu này mất thôi!"

【 Aaa, xem cả trăm lần vẫn không thấy chán, mèo gác cổng vô địch! 】

【 Chỉ vì mấy em mèo này mà mình cũng phải đi một chuyến mới được! 】

【 Nhát thế, là mình thì mình đã nhào vô hít hà một trận rồi! 】

【 Rồi sau đó bị đại ca Tang Bưu tẩn cho một trận tơi bời chứ gì (mặt ch.ó) 】

【 Ha ha ha, đấy là mèo mướp đại nhân đấy nhé! Tỉnh táo lại đi, lần sau đổi thành em mèo mướp vàng thì may ra còn dùng đồ ăn mua chuộc được 】

【 Mèo vàng: Lúc ra tòa nhớ mang theo cái điện thoại rách của mày đi nhé! 】

Nhân viên mỉm cười nói: "Tiếp theo là thời gian tự do khám phá. Sau 9 giờ sẽ không còn nhiệm vụ ngoài trời nữa, có vấn đề gì các bạn cứ hỏi nhân viên quanh đây nhé. Lưu ý là không được trèo qua hàng rào bảo vệ, chúc hai bạn chơi vui vẻ!"

"Vâng ạ, cảm ơn chị."

Hai người vẫy tay chào rồi chạy tót vào trong.

Dù đã xem qua hình ảnh nhiều lần, nhưng khi thực sự đứng ở đây, họ mới thấy nông trường này thực sự rất lớn. Phóng tầm mắt ra xa, đâu đâu cũng thấy cảnh tượng mùa màng bội thu.

Dù còn sớm nhưng đã có rất nhiều người đang bận rộn. Phía trước là những luống xà lách, rau chân vịt - loại rau chỉ chưa đầy một tháng là được thu hoạch. Một nhóm lớn nhân viên đang hái rau, xen kẽ là vài vị khách có đeo vòng tay cũng đang phụ giúp.

Khi hai người đi ngang qua, người phụ trách liền hỏi: "Hai bạn có muốn giúp một tay không? Nhiệm vụ này bây giờ cũng được nhiều điểm tích lũy lắm đấy."

Hai cô lắc đầu nguầy nguậy: "Cảm ơn chú, tụi cháu muốn làm nhiệm vụ có nhiều điểm nhất cơ!"

Người phụ trách hơi bất ngờ, nhưng vẫn cười bảo: "Vậy thì cố lên nhé!"

Hai cô nàng vừa cười vừa giơ điện thoại tiếp tục tiến về phía trước. Giữa đường còn được "quá giang" một đoạn xe và được tặng một chùm nho. Cứ thế, hai người vừa ăn vừa ngắm cảnh cho đến khi được đưa tới gần kho hàng, cũng chính là khu vực chân núi.

Ống kính máy ảnh hơi hướng lên trên, nhắm thẳng vào mấy ngọn núi phía trước.

【 ??? Không phải chứ? Các bạn định leo núi à?! 】

【 Đúng là sinh viên có khác, năng lượng tràn trề thật sự 】

【 Nhìn dãy núi trập trùng thế kia là mình đã bủn rủn chân tay rồi, hai bạn khá thật đấy 】

Lâm Khê tự tin cười: "Đã đến đây rồi thì đương nhiên phải chọn cái khó nhất chứ!"

Mai Mộng Thanh ở bên cạnh bổ sung thêm: "Hơn nữa cái này tính theo cân, cứ một cân được một điểm! Hời lắm luôn."

【 Đợt trước mình đi, leo được nửa đường là bỏ cuộc, đường khó đi thật sự. Nếu là đất bằng thì còn đỡ, đằng này chẳng khác gì leo núi thật, đi lên đi xuống... mệt đến mức chân nhấc không nổi. Nhưng có cái lạ là sáng hôm sau ngủ dậy lại thấy khỏe re 】

【 Mình chưa đi bao giờ nhưng nhìn qua video đã thấy cao rồi! 】

【 Cao hơn mình tưởng nhiều, xem ảnh người khác chụp cứ thấy mấy ngọn núi nhỏ xíu, giờ nhìn thực tế mới thấy con người mới là nhỏ bé... 】

【 Chủ thớt cố lên! Ủng hộ nhiệt tình! Sẵn tiện cho tụi này xem trên núi trông như thế nào nhé, hắc hắc~】

【 Nghe nói trên núi có cả trâu bò, nếu gặp thì nhớ quay phim nhé, làm ơn làm ơn! 】

【 Thế mục tiêu của hai bạn là gì vậy? 】

Lâm Khê và Mai Mộng Thanh lúc này đã nhận dụng cụ: một chiếc gậy dài, một cái bao tải và đôi găng tay chắc chắn.

【 Xem tư thế này, chắc là hái táo rồi? 】

【 Cũng có khả năng? 】

Lâm Khê dõng dạc tuyên bố: "Là hạt dẻ! Loại này được điểm cao nhất đấy!"

Dân mạng trong phòng live stream: 【 666! Đỉnh thật! 】

Hạt dẻ còn có một lớp vỏ gai góc như con nhím bao bọc bên ngoài cơ mà! Chẳng trách điểm tích lũy lại cao đến vậy.

Lâm Khê thản nhiên nhận lời khen rồi cùng Mai Mộng Thanh xách đồ lên đường: "Xuất phát thôi!"

Nông trường trồng rất nhiều loại cây ăn quả. Thu hoạch trái cây có giá trị tích lũy khá cao, một là vì độ khó khi hái (thường phải leo trèo), hai là vì vị trí địa lý thường phải leo núi, nhất là những sườn dốc này không hề dễ đi.

Phần lớn các loại cây ăn quả trồng số lượng nhiều đều ở chân núi cho tiện lợi, nhưng cũng có không ít loại như lựu, kiwi, hồng, táo, óc ch.ó, hạt dẻ được trồng rải rác trên năm ngọn núi tùy theo điều kiện thổ nhưỡng. Những loại này số lượng ít, mỗi chỗ chỉ có vài cây nhưng điểm tích lũy lại rất hậu hĩnh.

Riêng hạt dẻ thì "khoai" nhất, phần vì nó được trồng ở nơi xa nhất - gần như đối diện hoàn toàn với cổng nông trường, phần vì thu hoạch cũng vất vả hơn nhiều.

Băng qua khu vườn quả, tháng này đúng lúc trái cây đang vào mùa chín rộ. Đi được vài bước vào rừng đào, hai người đã ngửi thấy mùi đào vàng chín thơm ngọt lịm.

Lâm Khê theo bản năng liếc nhìn cô bạn thân.

Quá hiểu tính tình bạn mình, Mai Mộng Thanh cuống quýt nhắc nhở: "Đây là đào lông đấy! Có lông đấy nhé!!!"

Lâm Khê thở dài: "Được rồi, mình nhịn."

Cẩn thận đi qua khu rừng đào, một lát sau họ lại gặp vườn cam quýt. Hiện tại cam quýt vẫn chưa chín rộ nhưng đã có một số ít quả chín sớm. Những quả cam vàng tròn xoe lủng lẳng trên cành, Lâm Khê không nhịn được nữa: "Cái này không có lông!"

Mai Mộng Thanh: "... Thế cậu lên hái đi."

Lâm Khê chẳng nói chẳng rằng, xắn tay áo bắt đầu leo cây.

【 Trời đất ơi! 】

【 Bạn là khỉ đầu t.h.a.i đấy à! 】

【 Hèn gì đòi làm nhiệm vụ khó nhất, hóa ra cũng có tài lẻ đấy chứ! 】

【 Đỉnh thật sự 】

【 Tầm này quýt chắc vẫn chua lắm nhỉ? Mình nhớ tháng 9 quýt mới chín mà 】

【 Chắc chắn rồi, bạn nhìn xem phần lớn vẫn còn xanh kia kìa 】

Một loáng sau, Lâm Khê đã tụt xuống với hai quả quýt trên tay.

Cô chia cho Mai Mộng Thanh một quả, rồi hí hửng lột vỏ quả của mình. Vỏ quýt rất mỏng, vừa lột ra đã lộ lớp múi mọng nước, căng tròn đến mức cảm giác chỉ cần bóp nhẹ là nước b.ắ.n tung tóe.

Cô bẻ hai múi cho vào miệng, lập tức dòng nước ngọt lịm xen lẫn chút vị chua thanh mát ùa ra.

"Ngọt quá!" Lâm Khê thốt lên kinh ngạc, cô quay sang nhìn bạn mình và thấy cả hai đều lộ vẻ sững sờ: "Thật sự là ngọt lắm luôn!"

Vì thấy ngon quá, Lâm Khê liền đưa quả quýt lại gần ống kính như khoe báu vật: "Mình cứ tưởng chưa đến mùa chín hẳn thì sẽ chua lắm cơ!"

【...】

【 Biết rồi biết rồi, lo đi tiếp đi! Còn muốn ăn trưa nữa không hả?! 】

【 Đừng có mải ăn thế chứ! Chỉ giỏi làm tụi này thèm, cẩn thận trưa về lại bị người khác trêu cho phát thèm đấy... 】

Mấy người không được ăn chắc chắn là đang ghen tị đỏ mắt rồi.

Lâm Khê cười thầm, cùng Mai Mộng Thanh tiếp tục tiến về phía trước, vừa đi vừa nhấm nháp quýt.

Ăn hết một quả vẫn thấy thèm, cô nàng lầm bầm với người xem: "Biết thế hái thêm vài quả nữa, tại sợ chua quá ăn không hết thì lãng phí nên không dám hái nhiều, chán thế chứ..."

Lúc này, Mai Mộng Thanh bỗng chạm vào vai cô: "Kia có phải cây lựu không? Trông như cũng chín rồi kìa?"

Lâm Khê lập tức dừng câu chuyện, nhìn theo hướng tay bạn chỉ. Mấy cái cây xanh mướt treo lủng lẳng những quả lựu đỏ rực, to tròn. Thấp thoáng dưới gốc cây còn có người đang bận rộn, chắc là nhân viên thu hoạch lựu.

Còn chờ gì nữa?

Lâm Khê kéo tay bạn thân, rảo bước lao tới.

Nhìn thì có vẻ gần nhưng khi đi thực tế mới thấy cũng tốn sức ra phết. Nhưng bù lại, nỗ lực của họ đã được đền đáp xứng đáng. Thậm chí các cô còn không cần phải trèo cây, mấy cô chú công nhân nghe thấy các cô muốn ăn lựu đã trực tiếp lấy từ trong giỏ ra hai quả to nhất đưa cho: "Ăn đi cháu, đừng để lãng phí là được."

"Cháu cảm ơn cô chú ạ!" Hai cô nàng mừng rỡ như bắt được vàng, ôm hai quả lựu mập mạp vẫy tay chào mọi người rồi lại tung tăng lên đường.

Nụ cười trên môi Mai Mộng Thanh chưa lúc nào tắt: "Cảm giác cứ như đi vào thế giới cổ tích ấy, bao nhiêu là đồ ăn ngon, muốn ăn bao nhiêu tùy thích. Mình chỉ muốn sống ở đây mãi thôi!"

Lâm Khê ngạc nhiên: "Cậu bảo nhà cậu cũng ở nông thôn mà? Không giống thế này à?"

Mai Mộng Thanh: "... Đương nhiên là không rồi! Làm gì có nhiều đồ ăn thế này, chỉ có mấy loại quả dại vừa chua vừa chát thôi. Hồi nhỏ thiếu thốn thì còn ăn một ít, chứ lớn lên thì chẳng ai thèm động vào."

Lâm Khê gãi đầu, hóa ra là vậy.

Cô liền nói ngay: "Vậy thì hôm nay chúng mình nhất định phải ăn cho đã đời mới thôi!"

Mai Mộng Thanh bật cười: "Nhất trí luôn!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.