Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 225: Mệt Chỗ Nào Cơ Chứ?

Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:16

Sau khi "xử lý" xong chỗ lựu, đi một quãng khá xa hai người vẫn không thấy loại quả nào khác. Ngay khi cả hai đang có chút thất vọng thì một vườn táo nhỏ đập vào mắt.

Thế là gậy gộc lập tức vung lên, "xoạt xoạt" vài đường đã đ.á.n.h rơi một đống táo lớn.

Dù hạt dẻ là "đắt giá" nhất, nhưng điểm tích lũy của táo cũng không hề rẻ đâu nhé!

Cứ hái để đây đã, lát nữa quay lại lấy sau.

Lúc rời đi, mỗi người còn cầm thêm một nắm táo, vừa đi vừa ăn dọc đường. Mệt thì có mệt thật, đường núi mấp mô xóc nảy làm người ta muốn bã cả người, nhưng đến khi đứng dưới gốc cây hạt dẻ, cạy lớp vỏ xù xì để ăn những hạt dẻ sống tươi rói, giòn sần sật và ngọt bùi, Lâm Khê lại hăng hái hẳn lên.

Cô nàng còn đắc ý trêu chọc mọi người trong phòng live stream: "Mệt chỗ nào cơ chứ?! Thế này là quá sướng luôn ấy!"

Dân mạng phản hồi: 【 Mạnh mồm đấy! Lau sạch mồ hôi trên mặt đi rồi hãy nói nhé! 】

Lâm Khê nhanh ch.óng xoay người, quay lưng về phía màn hình lấy giấy vệ sinh lau lấy lau để, sau đó quay lại lặp lại một cách đầy lý lẽ: "Mệt chỗ nào cơ chứ?! Thế này là quá sướng luôn ấy!"

Vừa dứt lời, cô nàng không kiềm được mà ợ một cái rõ to: "Ợ...!"

【? 】

【 666 】

【 Ha ha ha ha 】

【 Chị chủ Khương thuê được bạn đúng là 'lỗ vốn' to rồi!!! 】

Cũng may là ngoài khoản ăn uống ra, Lâm Khê và Mai Mộng Thanh làm việc cũng rất nhanh nhẹn. Coi như vận động một chút cho tiêu cơm.

Hai người phối hợp ăn ý, một người cầm gậy đập, một người mải miết nhặt vào bao tải. Chẳng biết có phải do ăn no nên năng lượng dồi dào hay không mà hai cô nàng cứ như mấy chú chuột túi, khuân xuống được gần một trăm cân hạt dẻ!

Khi mang đến kho hàng đổi điểm, người phụ trách thấy hai cô làm việc ra sức quá nên cũng hào phóng làm tròn cho luôn 100 điểm.

Cộng thêm số táo hái dọc đường được 10 điểm nữa, tổng cộng là 110 điểm.

"Yeah!!!" Hai người vui sướng đập tay nhau.

Dù mồ hôi nhễ nhại nhưng cả hai vẫn hào hứng ngồi dưới bóng mát của kho hàng, bắt đầu bàn bạc xem trưa nay ăn gì.

Gạo trắng được miễn phí, chỉ cần gọi món là xong.

Với số điểm này, họ có thể gọi được kha khá món.

Món chay cơ bản tầm 10 điểm, thêm chút thịt băm là 20 điểm, còn các món thuần thịt thì khởi điểm từ 50 điểm - chủ yếu là thịt gà. Những món cao cấp hơn như ba ba kho tộ hay cua cay thì cần tận 100 điểm. Nếu muốn mua nguyên liệu tươi mang về thì giá sẽ đắt hơn đồ nấu chín một chút, nhưng nông trường vẫn cho phép.

Sau một hồi cân nhắc, hai người chọn một phần canh trứng rẻ nhất, một đĩa đậu que xào khô và một phần vịt kho bia, vừa khéo dùng hết sạch số điểm.

Hệ thống đặt món trên ứng dụng rất nhanh, chưa đầy một phút đã hiển thị đối phương nhận đơn. Lâm Khê lập tức đưa điện thoại sát màn hình cho mọi người xem: "Oa ha ha, hời quá đi mất! Ba món ăn chỉ tốn 110 điểm thôi!"

Mai Mộng Thanh lại giơ ngón tay cái: "Đúng thế! Quá hời!"

【 Trời ơi, mình ghen tị thật sự, chỗ đồ ăn đó ở quán bình thường cũng phải một hai trăm tệ chứ chẳng chơi! 】

【 Sao lại gọi được nhiều thế nhỉ?! Không phải bảo là đồ ở đây đắt lắm sao?! 】

【 Chị chủ Khương vẫn là không nỡ 'cứa cổ' khách mà, ha ha ha 】

【 (Rơi lệ) Lúc nãy còn nhịn được, giờ thì ghen tị nổ mắt thật rồi... 】

Mọi người trong phòng live stream than vãn không thôi, Lâm Khê nhìn mà đắc ý vô cùng.

Bỗng nhiên cô phát hiện ra một điều: "Ơ? Sao số người xem lại tăng vọt thế này?!"

Vì phát trực tiếp từ sớm nên lúc đầu chỉ có vài chục người, sau đó tăng lên vài trăm. Thế mà chẳng biết từ lúc nào, số người xem trực tuyến đã vượt qua con số 1 vạn! Đây là con số xem trực tiếp chứ không phải lượt xem video. Và con số này vẫn đang tiếp tục tăng lên.

【 Tăng từ lúc bạn ăn lựu ấy 】

【 Từ lúc hai bạn ăn quýt nhé (fhe răng) 】

【 Mình vào đúng lúc chủ thớt với bạn thân đang hì hục khiêng hạt dẻ xuống núi, nhìn hay lắm, cứ như mấy chú ong băm chăm chỉ vậy 】

【 Lúc hai bạn đập táo nữa, ha ha ha, chắc mải làm quá nên không để ý, lúc đó nhiều người vào xem lắm】

【 Mình thấy bây giờ mới là lúc đông người vào nhất, toàn vào để ghen tị với chủ thớt thôi. Lúc đầu nghe giá vé ai cũng bảo đắt, giờ thấy bữa sáng rồi bữa trưa thị soạn thế này, ai cũng bảo hời. Không biết bữa tối có được mơ về một bữa đại tiệc không nhỉ? 】

Lâm Khê nhìn thực đơn sắp được dọn lên, lại nhìn những dòng bình luận thảo luận về giá cả, cô liền tuyên bố: "Yên tâm đi, tối nay tụi mình nhất định sẽ nỗ lực để được ăn đại tiệc. Chỉ cần chăm chỉ, biết đâu tụi mình sẽ ăn đến mức chị chủ Khương phá sản luôn ấy chứ!"

【 Phụt! 】

【 Cười c.h.ế.t, đang mong chờ mà nghe câu cuối xong thì thôi, bạn cứ đi ngủ đi cho đỡ mơ hão 】

Lâm Khê lý lẽ: "Con người phải có ước mơ chứ."

Mai Mộng Thanh bồi thêm: "Mơ hão thì có."

Lâm Khê: "..."

Hai người vừa đấu mồm vừa tranh thủ ăn nốt hai quả đào vàng được tặng ở kho hàng. Ở đây có vòi nước, họ rửa sạch lớp lông đào rồi ngoạm một miếng thật to. Đào không gọt vỏ nên lúc đầu hơi nhám, nhưng khi lớp vỏ bị c.ắ.n đứt, chạm vào phần thịt quả giòn ngọt bên trong thì cảm giác nhám ấy biến mất sạch.

Quả đào này có độ chín vừa phải, không quá mềm cũng không quá cứng, nước lại cực nhiều. Hai người đang khát nên ăn xong thấy đã vô cùng, có điều cái bụng vừa tiêu hóa được một chút giờ lại no căng.

Thật sự không thể ăn thêm được nữa!

Họ đành ngậm ngùi từ chối mấy quả cam người ta vừa đưa tới. Lâm Khê và Mai Mộng Thanh bàn nhau xem chiều nay làm nhiệm vụ gì. Ở nông trường có dựng một cái chòi mát, nếu được họ muốn nghỉ trưa ở đây để dành sức cho buổi chiều.

Cơm trưa chắc khoảng một tiếng nữa mới xong, từ giờ đến lúc đó họ phải tranh thủ tiêu bớt đống trái cây trong bụng.

Nếu không lát nữa cơm dọn lên mà không ăn hết thì lãng phí lắm.

Thế là hai người nhận việc đóng gói nho vào thùng. Việc này không mệt, chỉ cần cẩn thận và khéo léo vì nho rất dễ dập. Họ đặt điện thoại ở một góc gần đó để quay cảnh làm việc. Với số lượng người xem đông thế này, nếu giữ chân được họ làm fan cứng thì cũng tốt, không cần làm đại võng hồng nhưng kiếm thêm chút tiền tiêu vặt cũng chẳng tệ.

Làm xong việc cũng vừa kịp giờ, hai người chạy về nhà ăn. Nhân viên phục vụ thấy họ về liền hỏi có muốn lên món luôn không.

"Có ạ, lên luôn đi chị!" Hai người gật đầu lia lịa.

Sau khi đi vệ sinh xong, đống trái cây cũng tiêu hóa được kha khá, giờ là lúc họ thèm tinh bột nhất. Trong sự mong chờ thấp thỏm, các món ăn lần lượt được dọn lên.

Đầu tiên là bát canh trứng, làm từ một quả trứng gà, bên trên rắc chút hành lá và nước tương. Lúc đặt xuống bàn, bát canh trứng mềm mịn cứ rung rinh như thạch, rõ ràng là suất dành cho một người. Hai người không hề thất vọng, trái lại còn thấy may vì nếu nhiều hơn chắc cũng chẳng ăn hết.

Mai Mộng Thanh đưa máy ảnh lại gần, Lâm Khê phối hợp múc một thìa canh trứng đang bốc khói trong căn phòng điều hòa mát rượi: "Nào, mời các bạn nếm thử trước nha~"

Dân mạng: 【 Rõ ràng là định trêu tụi này phát thèm thì có! 】

【 Nhìn chủ thớt hiền lành thế mà bụng dạ 'ác' ghê! 】

【 Đáng ghét thật! Biết người ta không được ăn nên cứ trêu 】

Lâm Khê cười khì.

Trong sảnh lúc này cũng có những bàn khách khác, ngoài những người đến chơi nông trường còn có khách chuyên đến để ăn cơm.

Tuy sảnh ngồi kín chỗ nhưng các bàn đặt cách nhau khá xa nên không bị ồn ào: "Đúng rồi, mình trêu đấy, ai bảo các bạn không nhấn theo dõi mình."

【 Theo dõi rồi nhé! 】

【 Rồi rồi, chủ thớt ăn mau đi! 】

【 Ba cái canh trứng bèn, mình chẳng thèm nhé (đeo kính râm) 】

Lâm Khê không đợi thêm nữa. Nãy giờ cô chần chừ vì canh còn nóng, giờ nguội bớt cô liền cẩn thận húp một ngụm nhỏ.

Mềm quá!

Vị ngọt thanh nhẹ nhàng hòa cùng mùi thơm của hành lá, kết cấu còn mịn màng hơn cả pudding cứ thế lướt qua đầu lưỡi rồi tan chảy ngay trong miệng.

"Ưm!" Lâm Khê theo bản năng múc luôn một miếng to. Thế là bị bỏng.

Cô nàng phải đảo miếng canh trứng trong miệng liên tục cho nguội bớt rồi mới dám nuốt xuống.

Mắt rưng rưng vì nóng nhưng cô vẫn khen: "Ngon quá! Nhưng mà nóng thật! Đáng ghét, tại mình phấn khích quá. Nghe danh trứng ở đây siêu ngon từ lâu, không ngờ thực tế còn đỉnh hơn nhiều!"

Mai Mộng Thanh thấy bạn như vậy thì ăn uống cẩn thận hơn hẳn. Bát canh trứng đạt đến độ hoàn hảo, thời gian canh chuẩn nên mặt trứng mịn tưng không một lỗ khí. Một chút nước tương làm dậy vị, một chút muối và hành lá điểm xuyết, hoàn toàn không có mùi tanh mà chỉ thấy hương thơm dịu nhẹ đặc trưng của trứng gà ta.

Mai Mộng Thanh ăn một miếng, mắt chớp chớp rồi nhanh ch.óng xúc thêm thìa nữa. Đến bát canh trứng còn ngon thế này! Cô thực sự bái phục nơi này rồi. Cô cứ ngỡ nông thôn ở đâu cũng giống quê mình, không ngờ cùng là trứng gà nhà mà lại có thể ngon đến mức này.

Vừa ăn canh trứng, họ vừa nghe loáng thoáng tiếng các bàn khách bên cạnh khen món nào cũng ngon, cơm cũng siêu thơm.

Nếu là trước đây, với cái tính hay đa nghi của mình, Mai Mộng Thanh sẽ nghĩ chắc là chim mồi hoặc người ta nói quá lên thôi. Chứ ăn uống thì ngon được đến mức nào?

Cô vốn chẳng kỳ vọng gì.

Nhưng sau khi trải qua bữa sáng bánh bao thơm lừng, những loại trái cây tươi ngọt và bát canh trứng đơn giản mà xuất sắc này, Mai Mộng Thanh bắt đầu nóng lòng nhìn ra phía cửa. Bao giờ thì món tiếp theo mới lên đây? Bao giờ mới có cơm đây?!

May mắn là ngay giây tiếp theo, mong chờ của cô đã được đáp ứng.

Nhân viên dọn món đậu que xào khô cùng hai bát cơm lên.

Phần cơm không quá nhiều, nhân viên nhắc nhở: "Cơm không giới hạn đâu ạ, nếu không đủ hai bạn cứ lấy thêm nhé."

"Vâng ạ, em cảm ơn chị~" Mai Mộng Thanh vội vàng cảm ơn.

Ngay khi bát cơm được dọn ra, cô đã ngửi thấy mùi thơm của gạo mới.

Chắc chắn là gạo xịn!

Cô nhìn cô bạn đang ăn hì hục: "Lâm Khê, gạo của nhà chị Khương bao nhiêu tiền một cân thế?"

"31 tệ một cân." Lâm Khê vốn đã quá quen thuộc đáp: "Nhà mình mua được 5 cân nhưng ăn sạch từ lâu rồi. Thật sự là quá ngon! Chỉ cần nấu bằng nồi cơm điện bình thường thôi cũng thơm lừng, mình chỉ ước ngày nào cũng được ăn gạo này thôi."

Nói xong, cô nàng làm luôn một miếng cơm to. Hạt cơm nóng hổi mang vị ngọt tự nhiên của gạo, càng nhai càng thấy ngọt nhưng lại không quá lấn át vị của thức ăn.

Còn món đậu que xào khô được xào chung với thịt heo, những lát thịt có cả nạc lẫn mỡ được chiên cháy cạnh nên không hề thấy ngấy. Vỏ đậu que hơi săn lại, vài chỗ cháy vàng giòn, xào cùng thịt và ớt khô cay cay mặn mặn, ăn với cơm trắng thì đúng là "cực phẩm"!

Mai Mộng Thanh ăn một miếng rồi tuyên bố chắc nịch: "Mình nhất định phải mua gạo này!"

Trứng gà nghe nói số lượng có hạn nên không bán trực tuyến, nhưng gạo chắc là ổn. Thế nhưng ngay giây sau, cô bạn thân đã tạt cho cô một gáo nước lạnh: "Đừng có mơ, hết hàng từ lâu rồi."

"Hả?!"

Lâm Khê thở dài: "Đợt trước thu hoạch lúa, tiệm có mở bán trên mạng một lần nhưng bị săn sạch trong nháy mắt, từ đó đến giờ chưa thấy bán lại."

Mai Mộng Thanh: "..."

Món cuối cùng là vịt kho bia. Thực ra khi món này lên thì cơm đã vơi hơn nửa và bụng hai người cũng đã lửng lửng rồi. Ăn bao nhiêu trái cây dọc đường như thế thì cũng chiếm chỗ trong bụng lắm chứ.

Nhưng món này vừa dọn ra, dù bụng đã căng nhưng cả hai vẫn không nỡ buông đũa.

Người xem trong phòng live stream nhìn mà chỉ biết than trời, thi nhau đòi đi đặt đồ ăn ngoài. Nhưng đến khi đồ ăn ngoài giao tới, nhìn lại đống thực phẩm đủ sắc hương vị trong video, họ lại thấy chẳng muốn ăn nữa, chênh lệch quá lớn!!!

Tuy nhiên, số lượng người xem trực tiếp vẫn không ngừng tăng lên, cho đến khi bữa cơm kết thúc thì đã phá mốc 10 vạn người.

Lúc này, Lâm Khê và Mai Mộng Thanh vì ăn quá no nên chẳng còn sức đâu mà để ý đến con số đó nữa. Hai cô nàng ôm bụng, dìu nhau đi về phía chòi mát.

Vì nhiều khách thích ngủ trưa tại nông trường nên ở đây có dựng chòi và có sẵn ghế nằm trong kho, chỉ cần dùng điểm tích lũy là có thể thuê nằm bao lâu tùy thích.

Hai người dùng số điểm vừa kiếm được từ việc đóng gói nho để đổi lấy hai chiếc ghế nằm rồi thoải mái ngả lưng. Khoảnh khắc cơ thể được thả lỏng, cả hai cảm thấy như tâm hồn mình cũng được thăng hoa vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.