Mềm Lòng Với Em - Chương 9
Cập nhật lúc: 30/07/2026 10:01
Học sinh tiểu học cần dắt qua đường cũng không, trẻ lạc... lại càng không thấy đâu.
Người tốt việc tốt thì chưa làm được tích sự gì, mà người ngợm thì sắp mệt rã rời đến nơi rồi.
Thế nhưng lại có một bé học sinh tiểu học mặc đồng phục, dùng giọng nói ngọng lí nhỉ hỏi tôi: "Chị ơi, chị vừa mới sang đường xong, sao lại phải đi ngược trở lại thế ạ?"
"Vì hạnh phúc tương lai đấy nhóc." Tôi giả vờ nghiêm trang trêu đùa thằng bé.
Kết quả là mẹ của cậu bé đi ngay phía sau lập tức đuổi theo ôm riệt lấy con mình, dẫn nó đi ra xa tít tắp, xa đến mức tôi vẫn còn nghe thấy văng vẳng tiếng người mẹ đang thấm thía dạy dỗ con cái.
"Mẹ đã nói với con thế nào rồi, trên đường đi học không được chuyện trò với người kỳ quặc, con nhớ chưa..."
"Nhưng mẹ chỉ bảo không được nói chuyện với chú lạ, dì lạ mặt thôi mà, chị gái xinh đẹp thế này cũng là người có vấn đề ạ?"
Ái chà, thằng bé này dẻo miệng gớm nhỉ. Nếu như ngay cả một cậu bé qua đường mà còn sáng suốt như vậy, tôi lại càng có niềm tin vào nhan sắc của mình hơn.
Lăn lộn cày cuốc hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến giờ buộc phải xách m.ô.n.g đi làm, tôi liếc nhìn Tiêu Hà một cái, lòng vẫn còn lưu luyến không nỡ rời đi mà thầm nói lời tạm biệt.
Cũng không biết ban nãy anh có nhìn thấy mình không nữa...
Về đến nhà, Hoàng Thiến Thiến nghe tôi tường thuật lại chiến tích lẫy lừng suốt một ngày trời, cậu ấy liền cười phá lên đầy man rợ.
Còn tôi thì vặt từng cánh hoa của chậu cây cảnh trồng trong nhà, bứt từng cánh vừa đếm: "Anh ấy nhìn thấy mình, anh ấy không nhìn thấy mình..."
"Ừm tớ cảm thấy thế này, lúc người ta đang trực ca thì mục tiêu chính vẫn là quan sát xe cộ và sự an toàn của đám đông. Trên đường đông người như thế, thời gian đâu mà chú ý đến mặt mũi ai, có khi trong mắt anh ấy mọi người chỉ là một bầy củ cải trắng ấy chứ."
"Đừng có bứt nữa! Khương Trừng Trừng cậu xem cậu phá bông hoa của tớ ra cái giống gì rồi đây này!" Hoàng Thiến Thiến hét lên the thé, bổ nhào tới đoạt lại bông hoa từ miệng cọp.
Tôi hậm hực nói: "Không! Dù có là củ cải thì tớ cũng phải là củ cải xinh đẹp nhất, ngon nhất!"
Ngày hôm sau tôi vẫn tiếp tục mò đến ngã tư đường đó, chẳng những tới, mà còn lên đồ l.ồ.ng lộn, họa một lớp makeup tông trong trẻo tự nhiên có lực sát thương chí mạng đối với bọn con trai thẳng. Cái cảnh tượng ngượng chín mặt với đầu bù tóc rối, mặt mày tiều tụy như lần trước gặp mặt tuyệt đối không được phép tái diễn một lần nào nữa.
Ấy thế mà Tiêu Hà lại chẳng thấy tăm hơi, chắc là khung giờ này anh không trực.
Tôi chẳng hề cảm thấy nản lòng thoái chí chút nào, hạ quyết tâm tiếp tục cố gắng, ngày mai ta lại tới.
Cứ lượn lờ tới lui như vậy ngót nghét gần một tuần trời, đi làm cũng qua mà tan làm cũng ghé, người tôi mệt đến mức gầy rộc đi hẳn gần hai cân.
Chậc, dù sao thì có không làm ăn gì được với Tiêu Hà, đổi lại được cái người ngợm thon gọn hơn kể ra cũng khá là hời.
Rất nhanh sau đó tôi đã đợi được cơ hội chạm trán chính diện với Tiêu Hà, chỉ là không ngờ cái cơ hội ngàn vàng này tới... lại có chút hơi bị xấu hổ.
10
Cuối tuần, tôi vẫn đều đặn đứng chầu chực ở ngã tư đường đặng vã Tiêu Hà như mọi khi, đắm mình trong cái niềm vui vô bờ bến y hệt như đang hít mèo.
Chắc do sáng sớm tất bật ra đường chưa kịp nhét gì vào bụng, nên một lúc sau tôi bỗng thấy hoa mắt ch.óng mặt.
Chỉ lờ mờ nhìn thấy một anh cảnh sát mặc đồng phục khác bước tới, hình như là đến giao ca cho Tiêu Hà.
Khoan đã, Tiêu Hà sắp tan ca rồi sao? Thế thì tôi có thể danh chính ngôn thuận giả vờ tình cờ gặp gỡ rồi say hi chào hỏi: "Ây da cảnh sát Tiêu, trùng hợp quá nha."
Sau đó giả đò hỏi xem anh tan ca chưa, rồi tiện đà hỏi anh xem có thời gian rảnh không, mời anh một bữa cơm để cảm ơn chuyện hôm bữa.
Thậm chí nếu Tiêu Hà từ chối, tôi cũng đã soạn sẵn kịch bản phải đối đáp thế nào rồi: "Cảnh sát Tiêu à, có lẽ bữa ăn lần trước em mời anh qua loa quá, mấy ngày nay em cứ gặp ác mộng suốt, trong mơ có người cứ gào vào mặt em bắt em nhất định phải mời anh một bữa cho đàng hoàng."
Nói là làm, khả năng hành động sẽ quyết định thành bại!
Thấy Tiêu Hà đang đi về phía vỉa hè, tôi nhấn chân bước một bước dài sải tới.
Kết cục là do dùng sức quá đà, mới lao đi được mấy bước thì trước mắt tôi đã đen kịt lại, suýt chút nữa là ngã nhào cắm mặt xuống đất.
Ngay vào lúc tôi tưởng rằng cái thân hình yếu ớt này sắp sửa có một màn tiếp xúc thân mật với mặt đường cứng ngắc, thì tôi lại đ.â.m sầm vào một l.ồ.ng n.g.ự.c đàn hồi, rắn chắc ngoài dự đoán.
Mở mắt ra nhìn thì đập ngay vào mặt là khuôn mặt với hàng lông mày rậm và đôi mắt sáng rực của Tiêu Hà, trong đôi mắt sáng tựa trời sao của anh còn chất chứa đầy sự lo lắng: "Cô không sao chứ Khương Trừng Trừng?"
