Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 150: Tiểu Phản Diện Lấy Lòng (1)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:44
“Chuyện này bố cháu bảo sao?”
Nguyễn Thỉ thuật lại đại ý lời Nguyễn Kiến Đảng nói tối qua.
Nguyễn Lâm thị gật đầu.
“Vậy cháu đừng nghĩ nhiều nữa, những chuyện này bố cháu sẽ giải quyết. Cháu cứ yên tâm đi học đi. Còn nữa, đi gọi em dậy, kẻo muộn học bây giờ! Nhớ đấy, sau này không được tùy tiện gây gổ, bà đã dặn thế nào rồi, quên rồi hả? Anh em không được tùy tiện cãi nhau.”
Nguyễn Thỉ lúc này mới miễn cưỡng đứng dậy đi gọi Nguyễn Vĩ.
Đêm qua Nguyễn Vĩ không ngủ được nên sáng nay khi Nguyễn Thỉ dậy cậu mới không có phản ứng gì. Vừa mở mắt thấy Nguyễn Thỉ, cậu ngái ngủ gọi một tiếng “anh”.
Nguyễn Thỉ ậm ừ một tiếng, bảo cậu mau dậy đi.
Nguyễn Vĩ gật đầu, chậm chạp mặc quần áo. Nhìn bóng lưng Nguyễn Thỉ đi ra ngoài, cậu đột nhiên mở to mắt, cười toe toét, anh trai không giận cậu nữa.
Cậu phấn khích mặc quần áo xong, rửa mặt qua loa rồi lao sang nhà bên cạnh.
Chưa kịp vào bếp đã nghe thấy tiếng trầm trồ kinh ngạc vọng ra.
Cậu vội vàng len qua mấy người anh chen vào trong, sau đó nhìn thấy dưới gốc cây mận ở sân sau nhà mình có hai con dê, một lớn một nhỏ. Con dê con trông như một chú ch.ó con, đôi mắt ướt át nhìn người, cực kỳ đáng yêu.
Con dê lớn đang cúi đầu gặm vỏ cây mận, thi thoảng liếc nhìn bọn họ một cái, bình tĩnh vô cùng.
“Anh, dê ở đâu ra thế ạ? Bà nội mua à?” Nguyễn Vĩ hỏi.
“Không phải, là Tiểu Tư vừa dắt về đấy. Nghe nói con dê cái kia đang có sữa, dắt về chuyên để lấy sữa cho muội muội uống đấy.” Nguyễn Phong trả lời.
Ở một bên khác, Nguyễn Lâm thị nhìn Hứa Tư đang rửa mặt cho Nguyễn Kiều Kiều, thở dài phức tạp.
Mới có hai ngày mà thằng nhóc này đã dắt về hai con dê, bà thật sự không biết nên nói gì nữa.
Cũng may là dắt về từ cửa sau, lúc này cũng vắng người, nếu không để mụ Lưu Mai nhà bên biết được thì không biết còn gây ra chuyện ầm ĩ gì nữa.
Hứa Tư dắt Nguyễn Kiều Kiều, tự nhiên và thành thục giúp nàng rửa mặt xong liền dắt nàng ra sân sau.
“Hứa Tư, cậu giỏi thật đấy, dê to thế này mà cũng nhặt được.” Tiểu mập mạp thấy Hứa Tư dắt Nguyễn Kiều Kiều tới, vẻ mặt đầy sùng bái nói. Vì lúc Hứa Tư dắt dê về bảo là nhặt được ở núi sau, cậu ngây thơ tin ngay.
“Dê cái, uống sữa.” Hứa Tư không để ý tiểu mập mạp, đẩy mọi người ra, chỉ vào con dê cái dưới gốc mận, nói với Nguyễn Kiều Kiều với vẻ mong chờ, như thể đang đợi một ánh mắt khẳng định của nàng vậy.
Hôm qua hắn mới biết Nguyễn Kiều Kiều hiện tại vẫn đang uống sữa mạch nha. Hắn nhớ dáng vẻ thỏa mãn của nàng khi uống sữa, y hệt như lúc trước được ăn món ăn hắn cố ý để dành, nên ngay trong đêm đã vào núi trước, tìm được con dê cái đang thời kỳ cho con b.ú này dắt về.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn con dê cái đang gặm vỏ cây, mí mắt giật giật, nhìn Hứa Tư với vẻ khó nói: “Cậu... dắt ở đâu về thế?”
“Trong núi, nhặt.”
“Ồ!” Nguyễn Kiều Kiều: Ta tin ngươi cái quỷ ấy!
Ánh mắt Nguyễn Kiều Kiều nhìn hắn dần thay đổi.
Chẳng lẽ hắn cũng có bàn tay vàng giống nàng?
Nhưng cũng không thể nào, nàng nhớ hồi nàng mới đến, hắn còn đói đến mức ăn chuột. Hơn nữa nếu hắn có kỹ năng này, trong nguyên tác cũng không thể t.h.ả.m hại đến mức vì một cái bánh ngải cứu mà si mê nữ chính không dứt được.
Hay là do sự xuất hiện của nàng nên hắn cũng xảy ra hiệu ứng cánh bướm?
