Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 151: Tiểu Phản Diện Lấy Lòng (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:45
“Không thích à?” Hứa Tư rất nhạy cảm với cảm xúc của nàng, vẻ mặt thoáng buồn nhìn nàng.
Tưởng tự mình tìm đồ ăn thì nàng sẽ không hứng thú.
Nhưng rõ ràng nàng thích uống sữa mà.
Hay là... muốn uống sữa của loài động vật có v.ú khác?
Hứa Tư cau mày, đã bắt đầu suy nghĩ xem ngày mai có nên đi dắt một con trâu rừng về không.
“Không có, tớ thích lắm.” Nguyễn Kiều Kiều hoàn hồn, thấy hắn có vẻ thất vọng liền vội nói.
Hơn nữa sữa dê đúng là uống cũng ngon, lại còn tiết kiệm tiền.
Hứa Tư nhìn nàng chằm chằm, quan sát vài giây, xác định nàng không nói dối, vẻ mặt mới tươi tỉnh lên. Quay đầu nhìn con dê cái kia, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều, dắt tay nàng vào bếp ăn sáng.
Mấy cậu con trai ngắm nghía dê chán chê cũng lục tục vào bếp ăn cơm. Nguyễn Lâm thị vừa rửa bát vừa dặn dò bọn họ: “Chuyện Tiểu Tư nhặt được dê không được nói ra ngoài, biết chưa? Người khác hỏi thì cứ bảo nhà mình mua, mua về chuyên để lấy sữa tẩm bổ cho em gái.”
“Vâng ạ.” Mấy cậu con trai đồng thanh trả lời. Chúng đều biết chuyện tốt thế này dễ khiến người khác ghen tị đỏ mắt, nên không hề thắc mắc gì mà đồng ý ngay.
Nguyễn Lâm thị lúc này mới yên tâm.
Sau khi bọn trẻ đi học, Nguyễn Lâm thị nhìn con dê đang gặm vỏ cây, vào nhà chính tìm cái liềm, dặn dò Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư đang xem dê con ở sân sau một tiếng rồi vác cái sọt ra ngoài cắt cỏ.
Trừ gà vịt, Nguyễn Lâm thị rất ít nuôi gia súc, tốn công mà lại tốn thức ăn. Giờ Hứa Tư dắt hai con dê về, bà cũng không thể bỏ mặc được.
Nguyễn Kiều Kiều ăn sáng xong liền ra sân sau chơi. Nàng đặc biệt thích chú dê con này, đôi mắt ướt át cực kỳ xinh đẹp, lại còn không sợ người, thích l.i.ế.m lòng bàn tay nàng, cọ vào chân nàng làm nũng, lông trên người mềm mượt, sờ rất thích.
Hứa Tư đứng một bên nhìn nàng chơi, đôi mắt xanh lục ánh lên vẻ khó lường nhìn chú dê con đang l.i.ế.m tay nàng.
Dê con dường như cảm nhận được áp suất thấp tỏa ra từ người hắn, cơ thể bé nhỏ run lên, theo bản năng muốn lùi lại giống mẹ nó, nhưng lại luyến tiếc rời xa Nguyễn Kiều Kiều, chỉ đành vừa run chân vừa l.i.ế.m tay Nguyễn Kiều Kiều làm nũng.
Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc nhìn tiểu phản diện cách đó không xa, lại nhìn con dê mẹ đang trốn ở góc xa kia.
“Anh Tư, anh lại đây chút đi.” Nàng vẫy tay gọi Hứa Tư.
Hứa Tư nhìn nàng, đi tới.
Dê con bên cạnh run rẩy dữ dội hơn, cuối cùng khi Hứa Tư sắp đến trước mặt, nó co giò bỏ chạy... giữa đường còn ngã một cái, lăn lông lốc một vòng đến bên cạnh dê mẹ, lảo đảo bò dậy rồi trốn tịt sau m.ô.n.g mẹ nó.
“...” Nguyễn Kiều Kiều.
“...” Hứa Tư.
Quả nhiên nàng không nhìn lầm! Đám động vật này thực sự đều sợ tiểu phản diện. Kể cả con Tiểu Hắc ở đầu thôn vốn rất thân thiết với nàng, chỉ cần nàng ở cùng tiểu phản diện là nó đều trốn vào góc tường, đầu cũng không dám thò ra. Còn cả lũ khỉ và đám thú hoang trốn trong bóng tối ở núi trước đều sợ hắn, không phải là ảo giác của nàng!
Nhưng tại sao chứ?
Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc nhìn Hứa Tư, hỏi thẳng: “Anh Tư, sao đám động vật này lại sợ anh thế?”
Hứa Tư nhìn nàng, lại nhìn hai con dê đang trốn chui trốn lủi kia, lắc đầu: “Không biết.”
“Thật sự không biết à?” Nguyễn Kiều Kiều không tin lắm, nhưng lại cảm thấy hắn không thể có bàn tay vàng được. Dù sao nếu có bàn tay vàng thì trước kia cũng không đến mức t.h.ả.m hại như vậy.
