Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1704: Đính Hôn
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:20
Tình hình trong nhà thế nào, anh không tin Kiệt lại không rõ.
Kiến Quốc làm gì có địa vị để lên tiếng?
Nói với ông ấy chỉ khiến mọi chuyện tệ thêm thôi.
"..." Kiệt nhất thời không biết trả lời sao.
Ở một diễn biến khác, Kiến Quốc sau một đêm ngủ dậy vẫn còn ôm một bụng tức, hắt hơi liên tiếp ba cái.
Ông vừa xoa mũi vừa ngồi trên sofa, quay sang mắng Nhục Nhục đang nóng đến mức thè lưỡi ra thở: "Mày và cái thằng ranh con kia đều chẳng phải thứ tốt lành gì!"
Bảo bối của ông mới mười lăm tuổi thôi mà!
Thằng Đoạn Tư này đúng là táng tận lương tâm, nhỏ thế này đã xuống tay rồi!
Đáng giận nhất là Lâm Thị và Thư Khiết lại còn giơ cả hai tay tán thành.
Tất nhiên, ông không phải không đồng ý, ông chỉ đơn giản thấy con bé còn quá nhỏ, mới mười lăm tuổi thôi!
Nhục Nhục ngoáy chiếc đuôi lớn quét xuống sàn nhà, khóe mắt liếc thấy Lâm Thị đang đi tới nhưng nó không hề lên tiếng, cũng chẳng thèm nhắc nhở, cứ để mặc cho Kiến Quốc tiếp tục lảm nhảm ở đó.
"Cứ đợi đấy, đợi thằng nhóc đó về tôi nhất định phải cho nó biết mặt!" Kiến Quốc hoàn toàn không biết "tử thần" đang mỉm cười tiến lại gần, vẫn còn đang buông lời đe dọa.
Lâm Thị và Thư Khiết không cho ông làm, lẽ nào ông không làm sao?
Không đời nào!
"Anh muốn cho ai biết mặt hả?" Lâm Thị bưng bát canh đậu xanh vừa nấu xong ra, vừa cho thêm đường trắng vừa hỏi.
Giọng bà bình thản nhưng lại khiến Kiến Quốc rụt cổ lại một cách vô thức.
Ông lườm Nhục Nhục một cái cháy mắt vì tội không báo trước, sau đó trưng ra bộ mặt cười nịnh nọt, quay đầu nói với Lâm Thị: "Mẹ, mẹ nghe nhầm rồi, con đang nói hai ngày này nóng quá, đợi bảo bối và Tiểu Tư về phải trông chừng thật kỹ, không được để hai đứa bị nóng ở bên ngoài."
"Thôi đi, anh nghĩ gì trong lòng tôi còn lạ gì nữa.
Tôi vẫn giữ nguyên câu đó, Kiến Quốc anh cứ liệu hồn mà cân nhắc, nếu dám bày ra trò gì thì lúc đó cứ xem ai cho ai biết mặt." Lâm Thị cười lạnh.
Con trai mình sinh ra bà còn không hiểu sao?
Cái bụng đầy mưu hèn kế bẩn của ông, bà nhìn thấu hết rồi.
"..." Kiến Quốc câm nín.
"Được rồi, anh cũng đừng có lởn vởn ở đây nữa, mau ra ngoài mua ít dưa hấu về đi, chắc Kiều Kiều sắp về đến nơi rồi đấy."
"Vâng." Kiến Quốc còn có thể làm gì khác, chỉ đành khúm núm đáp một tiếng.
Lễ duyệt binh chỉ mất hai tiếng đồng hồ, trong đó bao gồm cả phần trao giải.
Lớp của Kiều Kiều đạt được một giải danh dự đúng như mong đợi.
Sau khi buổi lễ kết thúc, học sinh được nghỉ phép, tính cả chiều nay là tổng cộng hai ngày rưỡi.
Kiệt còn phải quay lại trường một chuyến nên không đi cùng bọn họ, Kiều Kiều và Đoạn Tư ngồi xe của Hào.
Khi ba người lên xe, Diệp Tổ Á từ đằng xa bước lại, vuốt ve mái tóc dài, mỉm cười hỏi Hào: "Đàn anh, em cũng đang có việc cần ra đường Hồng Tinh, không biết có thể cho em đi nhờ xe được không?"
"Cô Diệp, chúng em không đi đường Hồng Tinh, không thuận đường đâu ạ." Hào chưa kịp trả lời thì Kiều Kiều đã lập tức đáp lời, đồng thời mở cửa ghế phụ ngồi vào.
"Không phải các em ở..."
"Chuyển nhà rồi, không tiện đường." Hào thản nhiên cắt ngang lời cô ta.
Diệp Tổ Á mím môi, chuyện chuyển nhà hay không cô ta không biết, nhưng cô ta nhìn ra được Hào không hề muốn cho cô ta lên xe.
Cô ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Kiều Kiều ngồi vào vị trí mà mình khao khát nhất.
Nói đi cũng phải nói lại, đây chẳng phải lần đầu tiên Diệp Tổ Á nếm mùi thất bại.
Hồi Kiều Kiều còn là mèo, cô ta đã muốn ngồi ghế phụ nhưng cũng bị Hào từ chối, cuối cùng cô ta phải tự đi xe buýt.
