Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1705: Đính Hôn
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:20
Hiện tại tuy ba năm đã trôi qua, mọi thứ đều thay đổi, nhưng duy nhất điều này vẫn giữ nguyên.
Chỉ là so với ba năm trước, cô ta chẳng còn vốn liếng gì để mà tức giận nữa.
Cô ta hiểu rõ hơn ai hết, chỉ riêng việc Hào là cháu ngoại của Thư Lão Gia T.ử thôi cũng đã là điều mà cô ta không dám mơ tưởng tới.
"Anh cả, anh không thích cô Diệp phải không?" Sau khi xe khởi hành, không còn thấy bóng dáng Diệp Tổ Á nữa, Kiều Kiều mới hỏi Hào.
Hào một tay giữ vô lăng, một tay xoa đầu cô em gái, cười nói: "Nghĩ linh tinh gì thế, em đã không thích thì làm sao anh thích cho được."
Kiều Kiều ngạc nhiên nhìn anh: "Ý anh cả là, chỉ cần là người em không thích thì anh đều không c.ầ.n s.ao?"
Hào gật đầu, lại xoa đầu cô lần nữa, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Trong lòng Kiều Kiều ấm áp vô cùng, sướng rơn cả người, nhưng vẫn muốn nũng nịu thêm chút nữa: "Vậy nếu sau này anh cả có người con gái mình cực kỳ, cực kỳ thích, nhưng cô ấy lại không hợp với em, anh cũng không c.ầ.n s.ao?"
"Ừm." Hào đáp một tiếng, giọng tuy nhẹ nhưng ngữ khí lại vô cùng nghiêm túc.
Bản thân anh vốn không có ham muốn yêu đương mãnh liệt, nếu đối phương còn không thích người nhà quan trọng nhất của anh, vậy thì cuộc hôn nhân này cũng chẳng có lý do gì để bắt đầu.
Kiều Kiều nhất thời không biết nói gì, cô im lặng một lúc rồi nhìn Hào hứa hẹn: "Vậy anh cả cứ yên tâm đi, sau này Kiều Kiều nhất định sẽ đối xử thật tốt với chị dâu, cố gắng làm chị dâu thích em!"
Hào đáp lại bằng một cái xoa đầu thật nhẹ.
Khi Kiều Kiều về đến nhà, Lâm Thị, Thư Khiết, Kiến Quốc, Nhục Nhục và cả Tiểu Bạch đều đã đợi sẵn ở trong sân.
Đặc biệt là Lâm Thị, đã hơn hai mươi ngày không được gặp Kiều Kiều, hai bà cháu chưa bao giờ xa nhau lâu như vậy, bà nhớ cháu đến thắt cả tim.
Vừa xuống xe, Kiều Kiều đã đỏ hoe mắt, nhào vào lòng bà nội làm nũng: "Bà ơi, Kiều Kiều nhớ bà c.h.ế.t đi được!"
"Bé ngoan của bà, cục cưng của bà, sao lại gầy đi nhiều thế này..." Ôm lấy tâm can bảo bối trong lòng, Lâm Thị cũng xót xa đến mức trực rơi nước mắt.
"Thằng ranh con Kiệt đâu?
Nó không phải giáo quan của bảo bối sao?
Sao nó không trông chừng con bé!
Có phải nó biết tôi định đ.á.n.h nó nên mới không dám vác mặt về không?" Kiến Quốc cũng xót con đến thắt ruột thắt gan, miệng không ngừng mắng Kiệt làm anh mà không biết điều, chẳng biết nương tay cho em gái, đợi nó về sẽ cho một trận đòn ra trò.
Kiều Kiều bị vẻ mặt hung dữ của ông chọc cười, cô xoay người ôm lấy ông, thỏ thẻ những lời ngọt ngào: "Ba ơi, Kiều Kiều cũng nhớ ba lắm."
"Ôi chao, cục cưng ngoan của ba." Nguyễn Kiến Quốc tức thì quên phắt chuyện định tẩn cho Nguyễn Kiệt một trận, cứ thế ôm khư khư con gái rượu mà cưng nựng.
"Vào nhà cả đi, ngoài trời nóng nực quá." Thư Khiết đứng bên cạnh, vỗ mạnh một phát vào lưng Nguyễn Kiến Quốc rồi đi đầu dẫn mọi người vào trong.
Kiều Kiều toe toét cười, từ phía sau nhảy tới ôm lấy cánh tay bà, dụi đầu nhỏ vào vai mẹ làm nũng: "Tất nhiên rồi, so với nhớ ba thì Kiều Kiều còn nhớ mẹ nhiều hơn cơ."
"Cái con bé này." Thư Khiết vốn đang nghiêm mặt cũng không kìm được mà nở nụ cười, bà đưa tay xoa nhẹ gò má nhỏ của cô, lòng không khỏi xót xa: "Gầy đi nhiều quá, mau vào đi, bà nội làm cho con bao nhiêu món ngon, phải ăn thật nhiều để tẩm bổ lại đấy."
Thư Khiết là người sống khá nội tâm, rất hiếm khi nói ra những lời cảm tính như vậy.
Lần này bà thực sự quá nhớ con gái, thấy cô ôm bà nội rồi lại ôm Nguyễn Kiến Quốc mà duy chỉ có mình là chưa được cái ôm hay tiếng gọi nào, nên bà mới không nhịn được mà nảy sinh chút ghen tị.
