Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 265: Thằng Nhóc Cướp Con Gái (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:09
Hứa Tư cũng không biết hiện tại Nguyễn Kiến Quốc đang nghĩ gì. Cậu giúp Nguyễn Kiều Kiều vắt khô khăn mặt, nhìn cô bé rửa mặt xong lại giặt khăn, vắt khô rồi phơi lên.
Làm xong những việc đó, cậu lại dắt cô bé vào nhà chính ngồi ngay ngắn trên ghế, chạy chậm vào bếp bưng bữa sáng cho cô bé.
Hiện tại kinh tế nhà họ Nguyễn rất tốt, không cần phải nấu riêng nữa. Nguyễn Kiều Kiều trừ việc mỗi ngày uống thêm hai bát sữa dê thì ăn uống giống hệt mấy người anh trai.
Hôm nay ăn cháo thịt gà xé.
Đàn gà ở nhà lầu mới kia, mỗi lần Nguyễn Kiến Quốc lên trấn sẽ mang đi bán một ít, tiền đưa cho Hứa Tư, Hứa Tư đưa cho Nguyễn Kiều Kiều, Nguyễn Kiều Kiều lại cất vào hộp tiền. Cộng thêm hai trăm đồng Nguyễn Lâm thị trả lại, trong đó giờ cũng có khoảng bốn năm trăm đồng rồi.
Nguyễn Lâm thị sau khi được sự đồng ý của Hứa Tư, mỗi ngày đều thêm món cho cả nhà.
Cho nên hiện tại thức ăn của nhà họ Nguyễn tốt vô cùng.
Gia đình chú ba và chú tư mỗi lần về cũng được ăn ké. Ngô Nhạc bóng gió hỏi thăm vài lần nhưng đều bị Nguyễn Lâm thị chặn họng. Dần dà cô cũng khôn ra, không như Liễu Chiêu Đệ thể hiện rõ ràng như vậy, không nói gì trước mặt Nguyễn Lâm thị mà chỉ lén lút bàn tán. Chỉ là thời gian cô ở nhà quá ít nên mãi vẫn chưa phát hiện ra điều gì.
Nguyễn Kiệt bị Nguyễn Lâm thị cảnh cáo nghiêm khắc, cũng không dám hé răng với anh em trong nhà về chuyện này.
Cho nên trước mắt, trong nhà ngoài Nguyễn Lâm thị, Nguyễn Kiến Quốc và Nguyễn Kiệt ra, không ai biết thiên phú dị bẩm của Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư.
“Nóng, ăn từ từ thôi.” Hứa Tư đặt bát cháo thịt lên ghế, dặn dò Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều cười với cậu: “Em biết rồi, cảm ơn anh Tư.”
Hứa Tư nhận được nụ cười ngọt ngào, tâm trạng tốt vô cùng, mặt mày rạng rỡ hẳn lên.
“...” Nguyễn Kiến Quốc, nghẹn họng.
Lúc này cuối cùng anh cũng hiểu cái cảm giác sai sai đó là gì. Thằng nhóc này bị làm sao thế? Sao cứ làm như nó đang nuôi con gái anh vậy! Nhìn xem, nào là lau mặt, lau miệng, còn đút cơm?! Mấy việc này anh còn chưa được làm!
“Tiểu Tư, Kiều Kiều có tay tự ăn được, cháu ăn phần của mình đi.” Nguyễn Kiến Quốc nói, cố gắng diễn đạt uyển chuyển một chút.
“Cháu ăn no rồi, cháu có thể đút cho Kiều Kiều.” Hứa Tư trả lời.
“!” Nguyễn Kiến Quốc: Ai quan tâm mày ăn no hay chưa hả!
Nguyễn Kiến Quốc bị cậu làm cho nghẹn họng, suýt chút nữa tắc thở, cố tình đối phương còn trả lời chẳng trật đi đâu tí nào. Anh chỉ có thể tự mình nuốt cục tức, để mắt không thấy tâm không phiền, anh méo mặt đi làm việc khác.
Đợi đến khi Nguyễn Kiều Kiều ăn xong bữa sáng, Nguyễn Kiến Quốc mới quay lại sân, sau đó lại thấy Hứa Tư dắt Nguyễn Kiều Kiều cùng nhau đi ra, cùng nhau leo lên xe ba bánh.
“...” Nguyễn Kiến Quốc.
Lặng lẽ thở dài một hơi, ép buộc bản thân nở một nụ cười hiền từ: “Tiểu Tư cũng đi à?”
“Cháu không được đi ạ?” Hứa Tư kéo Nguyễn Kiều Kiều ngồi ở phía sau, vẻ mặt ngây thơ hỏi lại.
Nguyễn Kiều Kiều chớp đôi mắt to, vẻ mặt nghi hoặc nhìn bố mình: “Bố ơi, lái xe đi ạ, anh Tư đương nhiên phải đi chơi cùng chúng ta rồi.”
“...” Nguyễn Kiến Quốc, lòng đang rỉ máu. Con gái à, chẳng lẽ con không nhìn ra sao? Bố muốn có thời gian riêng tư bố con mình, tại sao giữa chúng ta lại phải kẹp thêm một thằng nhóc thối này chứ!
Nếu nói mấy tháng trước, Nguyễn Kiến Quốc nhìn Hứa Tư thế nào cũng thấy thuận mắt, còn thích hơn cả mấy đứa con trai nhà mình, thì hiện tại, anh thật sự nhìn đâu cũng thấy ngứa mắt. Cái thằng nhóc thối này rốt cuộc bị làm sao vậy! Tại sao da mặt dày thế, không nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của anh sao?
