Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 266: Thằng Nhóc Cướp Con Gái (3)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:09
“Được rồi, bố lái xe đây.” Nguyễn Kiến Quốc nuốt nước mắt vào trong.
Khi đến tiệm chụp ảnh trên trấn, tiệm vừa vặn mở cửa. Ông chủ cười niềm nở đón họ vào, thái độ ân cần, liên tục khen ngợi bộ ảnh của họ đẹp.
Nguyễn Kiến Quốc lúc đầu còn chưa hiểu ý, khiêm tốn cười trừ, sau mới biết ông chủ có ý đồ gì.
“Anh xem này, đây đều là ảnh của gia đình anh, chụp đẹp lắm, chưa bao giờ tôi thấy đứa trẻ nào xinh xắn thế này. Nếu có thể để nhiều người được chiêm ngưỡng hơn, chẳng phải cũng là chuyện đáng tự hào sao.” Ông chủ chỉ vào tủ kính trước cửa tiệm: “Anh xem ảnh trong này đi, tôi chưa thấy ai đẹp hơn gia đình anh cả.”
Nguyễn Kiến Quốc rất vui khi ông chủ khen con mình đẹp.
Nhưng để ảnh lại trong cái khung kính này cho mọi người ngắm thì anh không muốn, từ chối: “Cảm ơn, nhưng mà...”
Vừa nghe thấy "nhưng mà", ông chủ liền cuống lên, vội vàng giải thích: “Đừng vội từ chối chứ, tôi sẽ trả tiền, tôi chỉ muốn tấm này thôi, tôi trả anh 10 đồng được không.” Tấm ông ta cầm trên tay chính là tấm chụp chung của Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư.
Nguyễn Kiến Quốc vẫn câu nói cũ: “Cảm ơn, không cần đâu.”
Ông chủ thực sự thích bộ ảnh này của họ, trẻ con ăn ảnh, rửa ra đẹp vô cùng. Ông ta c.ắ.n răng: “Vậy 20 đồng được không!” Đây là mức giá cao nhất ông ta từng trả, ảnh trong khung kính của ông ta đa phần đều mua với giá 5 đồng, mức giá này quả thực là cao nhất rồi.
“Không cần.” Nguyễn Kiến Quốc cầm lấy tấm ảnh trên tay ông ta định đi, ông chủ đi theo sau còn định thương lượng tiếp thì bị Hứa Tư huých cho một cái.
Ông ta cúi đầu nhìn Hứa Tư, lúc này mới phát hiện cậu chính là bé trai trong ảnh. Vừa định nói gì thì thấy thằng bé này trừng mắt nhìn mình chằm chằm, tỏa ra tia sáng lạnh lẽo, sống lưng ông ta lạnh toát. Đợi đến khi hoàn hồn thì một lớn một nhỏ đã đi ra ngoài.
Nguyễn Kiều Kiều ngồi trong xe không ra, thấy họ liền vẫy tay.
“Này, xem đi.” Nguyễn Kiến Quốc đưa ảnh cho cô bé.
Trong đó ảnh chụp cả gia đình rửa thêm một tấm, một tấm giữ ở nhà, một tấm gửi cho Thư Khiết. Ảnh đơn của Nguyễn Kiều Kiều có ba tấm, cũng định rút một tấm gửi đi.
“Gửi cho mẹ con một tấm ảnh chụp chung lớn, một tấm ảnh đơn của con. Kiều Kiều chọn xong bảo bố, chúng ta đi bưu điện ngay bây giờ.”
Nói xong anh liền trèo lên xe ba bánh, nổ máy, bỏ lại ông chủ tiệm đang đuổi theo phía sau.
Trên xe ba bánh, Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư cùng nhau xem ảnh. Hứa Tư xem một lúc, rút tấm chụp chung của hai người ra, nhìn hình ảnh mình và cô bé in trên đó, mắt sáng rực lên.
Cậu thích sờ tới sờ lui tấm ảnh đó.
Nguyễn Kiều Kiều không để ý lắm, đang xem những tấm ảnh khác. Cô bé chọn một tấm ảnh đơn của mình và tấm ảnh chụp chung gia đình để riêng ra, những tấm khác bỏ lại vào túi giấy. Chợt nhớ ra điều gì, cô bé quay đầu hỏi Hứa Tư: “Tấm của chúng ta đâu? Bỏ vào cùng đi anh.”
Hứa Tư gật đầu, đưa tay về phía cô bé. Nguyễn Kiều Kiều đưa túi giấy cho cậu. Hứa Tư liếc cô bé một cái, thấy cô bé không nhìn về phía này liền lặng lẽ rút tấm ảnh vừa nhét vào ra, đặt vào giữa đống đồ đạc lỉnh kỉnh bên cạnh, dùng mấy cái túi che lại.
Đến bưu điện, Nguyễn Kiến Quốc gửi lá thư đã viết sẵn cùng những tấm ảnh Nguyễn Kiều Kiều chọn theo địa chỉ trên thư.
Nhân viên bưu điện nhìn thấy anh, ấn tượng về anh đặc biệt sâu sắc. Hai người cười nói hàn huyên một lúc, Nguyễn Kiến Quốc lúc này mới mãn nguyện dắt Nguyễn Kiều Kiều ra về.
