Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 386: Sủng Ái (3)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:30
"Tiểu Đông, cậu ta đến rồi kìa." Viên Tiểu Đông quay đầu lại gọi cậu bạn bên cạnh.
Vây quanh Viên Tiểu Đông là mấy cậu nhóc hôm qua bị Hứa Tư đ.á.n.h ngã. Thấy Hứa Tư đến, cả đám kích động đứng bật dậy, chạy ra đón: "Hứa Tư! Cậu đến rồi à!"
"..." Hứa Tư nhíu mày nhìn bọn họ, không hiểu sao thái độ của đám này lại thay đổi đột ngột như vậy.
Viên Tiểu Đông định nói gì đó, nhưng thấy Nguyễn Kiều Kiều bên cạnh Hứa Tư thì khựng lại, rồi nói: "Cậu ra đây với bọn tớ một chút, bọn tớ có chuyện muốn nói." Nói xong định kéo tay Hứa Tư.
Nhưng tay còn chưa chạm vào thì Hứa Tư đã tránh né, ánh mắt nhìn cậu ta lạnh băng.
Cái nhìn sắc lạnh khiến Viên Tiểu Đông rùng mình một cái.
"Là thế này Hứa Tư à, bọn tớ có chút việc muốn bàn với cậu, ra ngoài nói chuyện được không?" Một cậu bé khác đứng bên cạnh nhỏ giọng giải thích, ánh mắt nhìn Hứa Tư đầy vẻ kính nể.
Hứa Tư vẫn không đoái hoài gì đến họ, dắt tay Nguyễn Kiều Kiều đi về chỗ ngồi.
Sĩ số lớp là 29, cộng thêm Hứa Thành mới chuyển vào hôm qua là tròn 30 người, chia thành sáu tổ, mỗi hai tổ gộp thành một dãy lớn. Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư lần lượt ngồi ở vị trí thứ ba của tổ ba và tổ bốn.
Thấy Hứa Tư không lay chuyển, Viên Tiểu Đông và đám bạn chỉ biết nhìn nhau bất lực, lẳng lặng đi theo sau và vây quanh bàn học của hai người.
Họ vây kín bàn của Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư như nêm cối.
Viên Tiểu Đông nói: "Hôm qua cậu một mình đ.á.n.h bại cả bọn tớ, bọn tớ là người có nguyên tắc, đã thua thì chịu, bọn tớ nhận cậu làm đại ca!"
"Đúng đấy, cậu lợi hại như vậy, chắc chắn có thể dẫn dắt bọn tớ đ.á.n.h đâu thắng đó!" Mấy cậu nhóc khác cũng hùa theo, tâng bốc.
Nguyễn Kiều Kiều nghe thấy phì cười.
Lần này Viên Tiểu Đông không dám chọc cô nữa, chỉ thắc mắc hỏi: "Nguyễn Kiều Kiều, cậu cười cái gì?"
"Cười các cậu đấy." Bé tí teo mà đã bày đặt kéo bè kết đảng, đúng là buồn cười c.h.ế.t đi được.
Viên Tiểu Đông bĩu môi không vui, nhưng vẫn không dám gây sự, quay sang nhìn Hứa Tư: "Hứa Tư, cậu nói đi."
Hứa Tư chẳng thèm liếc nhìn cậu ta lấy một cái, cứ lúi húi làm việc của mình.
Chỉ thấy Hứa Tư, người hôm qua đ.á.n.h nhau hung hãn là thế, giờ lại nhẹ nhàng dắt cô bé mũm mĩm kia vào chỗ ngồi, đợi cô ngồi xuống rồi mình mới ngồi, sau đó lấy sách vở của cả hai ra, xếp ngay ngắn trên bàn.
Tiếp đó, cậu lại lục lọi trong cặp sách một lúc, rồi lôi ra một cái bình sữa?
Cái thứ có núm v.ú cao su đó gọi là bình sữa đúng không nhỉ? Viên Tiểu Đông nhớ nhà cô mình mới sinh em bé cũng có một cái, còn phải nhờ người mua ở cửa hàng bách hóa lớn bên thành phố cơ.
Nguyễn Kiều Kiều lớn tồng ngồng thế kia rồi mà còn uống sữa bình á?
Hứa Tư cầm bình sữa trên tay sờ sờ, dường như để kiểm tra nhiệt độ, sau khi xác định xong mới đưa cho Nguyễn Kiều Kiều, nhẹ giọng dặn dò: "Vẫn còn hơi nóng đấy, uống từ từ thôi."
"Cái này..." Viên Tiểu Đông gãi đầu, định nói lớn thế rồi còn uống sữa bình à?
Nhưng cậu ta vừa mở miệng thì bị Hứa Tư lườm cho một cái lạnh toát sống lưng, sợ quá nuốt luôn lời định nói vào bụng.
Sau khi chắc chắn Viên Tiểu Đông sẽ không làm phiền Nguyễn Kiều Kiều uống sữa, Hứa Tư lại tiếp tục lấy từ trong cặp ra hai quả trứng gà, đập nhẹ lên mặt bàn, cẩn thận bóc vỏ rồi đưa cho Nguyễn Kiều Kiều.
Đều là trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, nhìn Nguyễn Kiều Kiều một tay cầm bình sữa mút chùn chụt thơm phức, một tay cầm quả trứng gà trắng bóc, đứa nào mà chẳng thèm, bất giác nuốt nước miếng theo từng nhịp nuốt của cô bé.
