Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 387: Sủng Ái (4)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:30
Trong đám này, gia cảnh Viên Tiểu Đông là khá giả nhất. Bố mẹ chỉ sinh mỗi cậu, trong nhà cái gì cũng không thiếu. Trứng gà tuy không đến mức ăn phát ngán nhưng chỉ cần cậu muốn là có ngay. Vậy mà không hiểu sao nhìn Nguyễn Kiều Kiều ăn ngon lành từng miếng nhỏ, cậu lại thấy thèm thuồng, tự dưng cảm thấy quả trứng trên tay cô bé là ngon nhất trần đời.
Cậu ta đã thế, mấy đứa kia càng khỏi phải nói, thèm rỏ dãi ra rồi.
"Đủ chưa?" Hứa Tư hỏi Nguyễn Kiều Kiều, tay đang bóc quả trứng còn lại.
Nguyễn Lâm thị sợ hai đứa đói giữa giờ nên đặc biệt luộc thêm hai quả trứng, thực ra không chỉ trứng mà còn có rất nhiều kẹo và bánh quy.
Cặp sách của Hứa Tư đựng sách vở cho cả hai, còn cặp của Nguyễn Kiều Kiều thì toàn đồ ăn vặt.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn cậu một cái, gật đầu cười tít mắt: "Đủ rồi ạ, anh Tư ăn đi."
Hứa Tư nghe vậy mới đưa quả trứng còn lại lên miệng, coi như đám người vây quanh không tồn tại.
Nhưng cậu làm được chứ Nguyễn Kiều Kiều thì không.
Nhớ đến việc sáng nay trước khi đi học Nguyễn Lâm thị đã nhét một nắm kẹo vào cặp mình, cô liền thò tay vào lục lọi. Mấy cậu nhóc thấy thế thì mắt tròn mắt dẹt nhìn chằm chằm, vừa tò mò vừa mong chờ xem cô bé lại lôi ra món gì ngon lành nữa.
Thấy Nguyễn Kiều Kiều lôi ra một nắm kẹo với vỏ bọc sặc sỡ, cả đám trợn tròn mắt.
Nguyễn Kiều Kiều liếc nhìn họ, đổ hết kẹo trong cặp ra, đếm sơ sơ cũng phải hơn ba mươi cái, thừa sức chia.
Cô ăn nhanh quả trứng gà, rồi đứng dậy cầm kẹo đi phát cho năm cậu nhóc đang vây quanh, mỗi người một cái.
Mấy cậu nhóc nhìn nhau, rất muốn lấy nhưng lại ngại.
Cuối cùng Nguyễn Kiều Kiều phải nhét thẳng vào tay họ, họ mới vui vẻ nhận lấy.
Bóc lớp vỏ kẹo lấp lánh, bỏ viên kẹo vào miệng, vị ngọt ngào lan tỏa khiến cả đám nheo mắt vì hạnh phúc. Bộ dạng ham ăn này đâu còn chút nào giống đám tiểu lưu manh vừa nãy, rõ ràng chỉ là một lũ mèo con ham ăn thôi mà.
Sáng nay Hứa Tư cũng nghe thấy lời dặn dò của Nguyễn Lâm thị trước khi đi học, nên hiếm khi không tỏ thái độ khó chịu khi thấy Nguyễn Kiều Kiều chia kẹo cho người khác.
Chia xong cho năm người này, Nguyễn Kiều Kiều lại đi phát kẹo từ bàn đầu tiên. Những bạn đã đến lớp nhận được kẹo thì vô cùng ngạc nhiên và vui sướng. Các bạn nam thì ngượng ngùng nhận, còn các bạn nữ gần như ngay lập tức coi Nguyễn Kiều Kiều là bạn tốt, vây quanh trò chuyện ríu rít. Với những chỗ chưa có người ngồi, Nguyễn Kiều Kiều đặt kẹo lên bàn cho họ.
Đến lượt Hứa Thành, Nguyễn Kiều Kiều cũng không keo kiệt. Tuy không thích cậu ta nhưng cô cũng không làm chuyện cô lập bạn bè, nên vẫn đưa cho cậu ta một cái.
Đáng tiếc, cô có lòng cho nhưng người ta chưa chắc đã muốn nhận. Khi Nguyễn Kiều Kiều vừa đưa tay ra, Hứa Thành đã gạt phắt đi.
Phòng học rộng rãi, bàn tay nhỏ mũm mĩm của Nguyễn Kiều Kiều bị hất mạnh, tạo ra tiếng vang không nhỏ vọng khắp phòng.
Tiếng "bốp" vang lên khiến sắc mặt Hứa Tư lập tức sa sầm.
Bốn ông anh đang đứng ngoài cửa định vào thăm em gái cũng sững người, ngay sau đó lao vào.
Thằng nhóc mập tính tình nóng nảy, xông tới đá một phát vào ghế Hứa Thành, khiến cậu ta ngã lăn ra đất.
Bên kia Hứa Tư cũng đã chạy tới, chắn trước mặt che chở cho Nguyễn Kiều Kiều.
"Thằng ch.ó c.h.ế.t này, lần trước bị đ.á.n.h chưa chừa à!" Nguyễn Vĩ c.h.ử.i ầm lên, định bồi thêm một cú đá sau lưng thằng nhóc mập nhưng bị Nguyễn Phong ngăn lại.
