Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 389: Sủng Ái (6)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:30
Nguyễn Kiều Kiều vẫy tay chào tạm biệt các anh xong thì bị mấy bạn nữ vừa được phát kẹo vây quanh, tò mò hỏi: "Kiều Kiều, cậu có chín người anh thật á?"
"Ừ." Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, tiếp tục ôm bình sữa uống.
Gần đây cô gặp ác mộng ngày càng thường xuyên, nên trong sữa dê mỗi ngày Nguyễn Lâm thị đều pha thêm bột trân châu. Trước kia chỉ uống sáng tối, giờ trưa cũng phải uống.
Thực ra Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy việc này chẳng có tác dụng gì mấy, nhưng đây là tình yêu thương của Nguyễn Lâm thị dành cho cô, dù vô dụng cô cũng vui vẻ đón nhận.
Hơn nữa uống sữa dê tốt mà, sữa dê pha bột trân châu càng tốt hơn. Làn da bị rám nắng trong mùa hè của cô đã trắng lại, người cũng cao thêm một chút.
Lớn lên nhất định sẽ còn xinh đẹp hơn cả nguyên chủ, chuẩn một cô nàng bạch phú mỹ.
Nghe vậy, mấy cô bé đều ồ lên ngưỡng mộ.
Còn đám Viên Tiểu Đông hôm qua bắt nạt Nguyễn Kiều Kiều thì đều sợ toát mồ hôi hột, may mà sau đó không chọc giận cô nữa, nếu không chắc bị đ.á.n.h c.h.ế.t mất?
Chín người anh trai!
Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ rồi.
Mấy cậu nhóc đều cười lấy lòng với Nguyễn Kiều Kiều rồi lặng lẽ về chỗ ngồi.
Những bạn đến sau nhìn thấy kẹo trên bàn đều vô cùng ngạc nhiên vui sướng. Biết được là do Nguyễn Kiều Kiều phát, họ càng thêm có thiện cảm với cô bé nhỏ tuổi nhất lớp, trắng trẻo bụ bẫm này.
Chỉ với vài chục viên kẹo, Nguyễn Kiều Kiều đã đặt nền móng vững chắc cho con đường trở thành cục cưng của cả lớp sau này.
Ngay cả cô giáo chủ nhiệm khi vào lớp thấy kẹo trên bục giảng cũng ngạc nhiên, biết là Nguyễn Kiều Kiều tặng và cô bé còn phát cho cả lớp, cô giáo cũng rất vui, khen ngợi cô trước lớp là biết chia sẻ, là một học sinh ngoan.
"..." Nguyễn Kiều Kiều hơi chột dạ.
Thực ra những điều này đều là do Nguyễn Lâm thị dạy, cô chưa từng nghĩ đến.
Tuy nhiên, hai tiết học sáng nay đều không phải là giờ học chính thức. Tiết đầu cô giáo chủ nhiệm đứng trên bục giảng nói suốt một tiết, những người khác đều ngồi thẳng lưng nghe chăm chú, chỉ có Nguyễn Kiều Kiều là buồn ngủ rũ rượi, phải cố gắng lắm mới không ngủ gật trong tiết học đầu tiên của cuộc đời.
Tiết hai cả lớp mang ghế ra sân tập trung làm lễ khai giảng.
Bài phát biểu dài lê thê cộng với ánh nắng gay gắt trên đầu khiến đầu óc Nguyễn Kiều Kiều mụ mẫm.
Hứa Tư ngồi cạnh nhìn cô với ánh mắt lo lắng. Vì không có kinh nghiệm nên cô không biết mang theo sách vở đội lên đầu che nắng, trong khi những bạn đã học lớp vỡ lòng xung quanh đa phần đều có kinh nghiệm, không cầm vở bài tập thì cũng cầm sách giáo khoa.
Hứa Tư nhìn quanh lớp một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Viên Tiểu Đông.
Viên Tiểu Đông đang mải mê nói chuyện với bạn bên cạnh, bỗng thấy gáy lạnh toát, chưa hiểu chuyện gì thì bị bạn bên cạnh huých tay, ra hiệu nhìn ra sau.
Vừa nhìn lại, quyển sách Tiếng Việt đang đội trên đầu cậu ta rơi xuống, cậu ta chỉ đành cung kính đưa cho người ở giữa chuyển tới.
Có sách che nắng rồi nhưng vẫn thiếu cái quạt, ánh mắt Hứa Tư lại chuyển sang Từ Duy Nhất.
Từ Duy Nhất mồ hôi nhễ nhại vội vàng đưa quyển vở tới.
Lúc này Hứa Tư mới hài lòng, một tay che sách cho Nguyễn Kiều Kiều, một tay quạt cho cô.
"..." Nguyễn Kiều Kiều chứng kiến tất cả.
Cô cũng không biết nên nói gì, một mặt cảm thấy trong lòng ngọt ngào, một mặt lại thấy nhóc phản diện này quả nhiên lợi hại, không phải người thường.
