Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 390: Sủng Ái (7)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:30
Lễ khai giảng kéo dài hơn ba mươi phút, sau khi mấy vị lãnh đạo nhà trường phát biểu xong mới tan. Tiết hai vẫn còn thừa vài phút cộng thêm hai mươi phút ra chơi giữa giờ, tổng thời gian nghỉ giải lao lên đến gần ba mươi phút.
Lúc tan hàng, Hứa Tư một tay xách hai cái ghế, chẳng để cô động tay vào việc gì.
Về đến lớp, Nguyễn Kiều Kiều liền gục xuống bàn ngủ thiếp đi, một giấc ngủ xuyên qua luôn tiết ba.
Tiết học chính thức đầu tiên của buổi sáng là môn Toán.
Thầy giáo dạy Toán là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt hiền từ, giọng nói ôn hòa.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn ông thầy vẽ mười quả táo nguệch ngoạc lên bảng, rồi quay lại chỉ vào bảng hỏi cả lớp: "Các em, có mười quả táo, bạn Minh ăn mất sáu quả, vậy còn lại mấy quả nào?"
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
Chán đến mức muốn sùi bọt mép.
Cô liếc nhìn Hứa Tư bên cạnh, thấy cậu chăm chú nhìn lên bảng, cũng chẳng biết có phải đang nghe giảng thật không.
Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy mình có lẽ không chịu nổi một năm học thế này đâu, cô muốn nhảy lớp ngay bây giờ.
Chịu đựng qua tiết Toán và Tiếng Việt buổi sáng, cuối cùng cũng đến bữa cơm đầu tiên ở trường. Cô giáo chủ nhiệm chọn ba bạn nam lớn tuổi nhất đi lấy cơm ở nhà ăn.
Cơm được hấp chung trong một khay nhôm lớn, một khay chia được cho mười người ăn.
Thức ăn nhà trường không cung cấp, học sinh phải tự mang theo, ủ dưới lớp cơm cho nóng là ăn được.
Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư đi ra khỏi lớp, Nguyễn Lâm thị đã đợi sẵn bên ngoài, đứng vẫy tay dưới một gốc cây to râm mát. Hai đứa vội vàng chạy tới.
"Bà nội!" Nguyễn Kiều Kiều lao vào lòng Nguyễn Lâm thị, ngẩng đầu nhìn bà, không hiểu sao hốc mắt chợt đỏ lên.
Lúc không gặp thì không thấy gì khác biệt, nhưng giờ gặp lại, Nguyễn Kiều Kiều mới ngỡ ngàng nhận ra cô và bà nội đã xa nhau cả nửa ngày trời.
"Bà nội, Kiều Kiều nhớ bà." Nguyễn Kiều Kiều tủi thân nói.
Nguyễn Lâm thị đặt túi đồ trên tay xuống đất, ôm chặt lấy cô bé, mắt bà cũng hoe đỏ.
Cháu đi học, bà ở nhà cũng như ngồi trên đống lửa, làm gì cũng không yên. Lúc thì lo cháu ở trường bị bắt nạt, lúc thì lo cháu đói, cháu nóng, tóm lại là lo đủ thứ.
10 giờ sáng bà đã nấu cơm xong, ra đây đứng đợi từ sớm, lo lắng không yên.
Giờ được ôm cục cưng mềm mại trong lòng, trái tim treo ngược cả ngày của bà mới hạ xuống được. Bà ôm Nguyễn Kiều Kiều hôn lấy hôn để, cưng nựng đã đời mới buông ra.
Bên kia Hứa Tư đã bày biện thức ăn ra xong xuôi.
Một món cà tím xào ớt, một món thịt xào ớt, còn có một hộp canh trứng.
"Bà có ăn không ạ?" Nguyễn Kiều Kiều bưng cái bát sắt tráng men của mình hỏi.
Nguyễn Lâm thị thực ra chưa ăn, nhưng vẫn vẻ mặt tự nhiên gật đầu: "Bà ăn rồi, các con mau ăn đi."
Nguyễn Kiều Kiều không nghi ngờ gì, cúi đầu ăn cơm.
Ăn được một nửa thì bốn ông anh lại kéo nhau đến, trên tay mỗi đứa bưng một hộp cơm nhôm hình chữ nhật, vẻ mặt thèm thuồng nhìn thức ăn Nguyễn Lâm thị mang đến.
Nguyễn Lâm thị sao có thể không đoán được chuyện này chứ?
Bà lườm yêu chúng một cái: "Ăn đi, cũng may hôm nay bà xào nhiều thức ăn một chút."
Bốn cậu nhóc nghe vậy lập tức sà vào ăn.
Thằng nhóc mập mồm mép tép nhảy, vừa nhai thịt nhồm nhoàm vừa nịnh Nguyễn Lâm thị: "Bà nội, vẫn là cơm bà nấu ngon nhất. Từ hồi bà với bác cả chuyển đi, cháu lâu lắm rồi không được bữa cơm nào ngon lành thế này."
