Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 705: Cô Em Gái Bên Kia (20)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:18
Nguyễn Kiều Kiều chẳng hay biết mình vô duyên vô cớ bị người ta ghét. Hứa Tư bảo cô ăn quà vặt đứng sang một bên đừng động đậy, cô liền ngoan ngoãn đứng yên. Đợi cậu lau xong, cô tung tăng chạy ra ngoài lớp chơi.
Hôm nay là tổng vệ sinh toàn trường nên các lớp khác cũng đang dọn dẹp. Chỉ mình cô ngồi dưới bóng cây ăn quà vặt, thảnh thơi ngồi nhìn.
Nguyễn Phong ở tầng 3 nhìn thấy, sợ em gái ăn không đủ, còn chạy xuống đưa thêm ít đồ ăn vặt cho cô rồi mới chạy lên làm tiếp.
Cô Hồ Lan Chi cầm một bức thư từ văn phòng đi ra, nhìn thấy cảnh này thì dở khóc dở cười.
Cô đi tới hỏi: "Em Nguyễn Kiều Kiều, mọi người đều đang làm vệ sinh, sao em lại ngồi đây?"
Nguyễn Kiều Kiều lập tức đứng dậy trả lời: "Thưa cô, em làm xong rồi ạ." Nói rồi cô nghiêng đầu tò mò nhìn bức thư trên tay cô giáo.
Hồ Lan Chi gật đầu, cũng không hỏi cô làm gì, mà đưa bức thư ra nói: "Đây là thư của em, gửi từ Bắc Đô về đấy."
"Của em ạ?" Nguyễn Kiều Kiều ngạc nhiên vô cùng. Sao lại có thư từ Bắc Đô gửi cho cô nhỉ?
Năm ngoái để tiện buôn bán, tiệm cơm nhà họ Nguyễn đã lắp điện thoại. Cụ ông Thư mỗi lần có việc gì đều gọi điện thẳng đến tiệm, không còn gửi thư nữa. Ngay cả Thư Vi và Thư Lãng cũng đều gọi điện.
Lúc này thì ai gửi thư cho cô đây?
Nguyễn Kiều Kiều tò mò hết sức, nhưng vừa nhìn thấy nét chữ trên phong bì, cô cười toe toét ngay. Đây là anh cả gửi từ Bắc Đô về! Cô nhận ra chữ của anh.
"Cái gì thế?" Nguyễn Lỗi đang xách nước ở hành lang nhìn thấy, vội chạy lại ghé mắt vào xem. Thấy thư của Nguyễn Hạo, cậu cũng mừng rỡ reo lên.
"Là anh cả gửi về đấy! Mau, mở ra xem đi." Cậu khua tay múa chân giục.
Nguyễn Hạo đi Bắc Đô hôm 20 tháng 8, giờ mới đầu tháng 9, tính ra mới đi hơn nửa tháng mà đã gửi thư về, chứng tỏ vừa đến nơi là anh viết thư ngay.
Nguyễn Kiều Kiều thực sự rất kích động, phấn khích bóc thư ra.
Chữ Nguyễn Hạo viết rất đẹp, viết liền mấy trang giấy, đầu tiên là báo bình an, sau đó kể về những điều mắt thấy tai nghe ở Bắc Đô. Bên trong còn kẹp ba tấm ảnh: một tấm chụp cổng trường Đại học Khánh, một tấm anh đứng ở cổng trường, còn một tấm anh chụp chung với cụ ông Thư trước cổng trường.
Nguyễn Hạo không phải người thích khoe khoang hay chụp ảnh, Nguyễn Kiều Kiều biết anh chụp những tấm ảnh này hoàn toàn là để người nhà xem cho yên tâm.
Cô ôm mấy tấm ảnh ngắm nghía mãi không nỡ buông.
Trước kia Nguyễn Hạo học cấp ba, tuy một tháng mới gặp một lần nhưng dù sao cũng ở gần, muốn gặp là gặp được. Giờ thì khác, anh đi Bắc Đô, dù mới đi hơn nửa tháng nhưng Nguyễn Kiều Kiều vẫn thấy nhớ vô cùng.
"Anh cả ngầu thật." Tiểu mập mạp nhìn cái tên trường đại học như tỏa sáng lấp lánh kia, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: "Sau này em cũng muốn thi vào Đại học Khánh, cũng muốn đứng ở đây chụp ảnh."
"Chí khí lắm! Chỉ cần nỗ lực, nhất định sẽ có cơ hội." Hồ Lan Chi chưa đi, nghe vậy liền cười động viên.
Các bạn khác cũng làm xong vệ sinh, thấy bên này xúm xít cô chủ nhiệm và Nguyễn Lỗi, lại nghe loáng thoáng chuyện đại học gì đó, cũng tò mò chen vào xem.
