Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 706: Cô Em Gái Bên Kia (21)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:18
Cô chủ nhiệm thấy vậy nhân cơ hội nói: "Đây là ảnh anh trai bạn Nguyễn Kiều Kiều gửi từ Bắc Đô về, anh ấy đang học Đại học Khánh. Các em xem đi, cố gắng lên, biết đâu người tiếp theo đậu Đại học Khánh chính là các em đấy."
"Oa, giỏi quá, là Đại học Khánh kìa."
"Nhìn kìa nhìn kìa, là thật đấy, tớ từng thấy cổng trường này trên báo rồi."
"Kiều Kiều, đây thật là anh trai cậu à? Anh ấy giỏi thật đấy."
"......"
Chẳng mấy chốc xung quanh Nguyễn Kiều Kiều đã vây kín các bạn học, ai nấy đều nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ và trầm trồ.
Nguyễn Kiều Kiều rất quý mấy tấm ảnh này, ban đầu thấy mọi người chen chúc cô hơi lo sẽ làm hỏng ảnh. Nhưng thấy các bạn đều rất giữ gìn, không làm bẩn hay hỏng, cô hào phóng cho mọi người xem. Nhắc đến anh cả, mặt cô cũng tràn đầy tự hào.
Ba tấm ảnh của Nguyễn Kiều Kiều được truyền tay xem khắp cả lớp, ngay cả Kỳ Duy Tâm cũng xem.
Kỳ Duy Tâm nghe người khác nói nhà Nguyễn Kiều Kiều là nhà giàu mới nổi, mở tiệm cơm nên có chút tiền. Vốn dĩ cô bé còn hơi tự hào về gia đình mình, vì bố mẹ đều là giáo viên, nghề nghiệp được tôn trọng nhất thời bấy giờ, từ nhỏ đến lớn cô bé luôn được bạn bè tung hô vì điều này.
Cô bé hoàn toàn không ngờ Nguyễn Kiều Kiều lại có anh trai học Đại học Khánh.
Đại học Khánh đấy!
Dù là học sinh cấp hai cũng từng nghe danh trường đại học tốt nhất cả nước này.
Vốn dĩ là sinh viên đại học đã rất giỏi rồi, đằng này anh trai Nguyễn Kiều Kiều lại là sinh viên Đại học Khánh...
"Anh ấy là anh ruột của cậu à?" Kỳ Duy Tâm vẫn có chút không chấp nhận được sự thật, đứng đối diện Nguyễn Kiều Kiều đột ngột hỏi.
"Cậu có ý gì hả? Không phải anh ruột bọn tớ thì là anh ruột cậu chắc? Trong đầu cậu chứa toàn... toàn bã đậu à!!" Tiểu mập mạp vừa nghe câu này đã nổi đóa, chỉ vào mặt Kỳ Duy Tâm định c.h.ử.i ầm lên, nhưng nhớ ra cô giáo đang ở đây nên cố nuốt cục tức xuống, đổi từ ngữ cho nhẹ bớt.
Nguyễn Kiều Kiều nghe vậy cũng cạn lời, nhưng cô tự nhủ mình là "mèo trưởng thành", không thèm chấp trẻ con, đáp lại một câu "Đương nhiên rồi" rồi tiếp tục đọc thư. Cuối thư anh cả nói tết này hy vọng ba mẹ, Nguyễn Kiệt, cô và bà nội cùng lên Bắc Đô ăn tết, đến lúc đó anh sẽ dẫn cô đi tham quan trường đại học.
Chuyện cũ đã qua hơn hai năm, mấy năm nay Nguyễn Kiều Kiều sống rất tốt, rất hạnh phúc, gần như quên hết những chuyện đáng sợ đó. Đọc đến đoạn cuối cô cũng rất động lòng, muốn ra ngoài xem thế giới.
Còn Kỳ Duy Tâm thì như chịu đả kích lớn, cả buổi tự học tối cứ ủ rũ cụp đuôi.
Nguyễn Kiều Kiều ngồi cách cô bé một Hứa Tư nên nhìn thấy rõ, nhưng cô thực sự không hiểu, cô có anh trai học Đại học Khánh thì liên quan gì đến cô bạn này chứ?
Đương nhiên, cô không biết rằng, liên quan lớn lắm đấy.
Bởi vì Kỳ Duy Tâm từ nhỏ được tâng bốc quen rồi, lên cấp hai bỗng nhiên không còn được chú ý nữa, vốn dĩ đã khó chịu. Nhưng cô bé tự an ủi mình rằng mình và Nguyễn Kiều Kiều, Hứa Tư khác nhau.
Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư tuy ăn ngon mặc đẹp, nhưng nhà họ chỉ là trọc phú, có mấy đồng tiền lẻ, hoàn toàn không giống con cái gia đình giáo viên như cô bé.
Cô bé cao quý hơn họ nhiều, họ hoàn toàn khác biệt.
Cô bé vẫn luôn tự nhủ và an ủi bản thân như vậy.
