Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 751: Nhận Tổ Quy Tông (7)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:25
Cậu nói rất hay, bảo rằng không tự tin tham gia thi đấu, hơn nữa bộ đề thi toàn trường kia so với đề thi đấu thật sự thì đơn giản hơn nhiều, nên muốn làm bài trước để thầy giáo Toán thăm dò lại trình độ, sau đó "bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh". Thầy giáo Toán bao nhiêu năm không gặp được học sinh ham học nghiêm túc như vậy, tự nhiên lập tức đồng ý ngay.
Thế nên, tranh thủ hai tiết trống, thầy lại đi tìm đề, cố gắng ra một bộ đề toàn diện nhất, để cho hai trò làm trước, sau đó xem hai người còn thiếu sót chỗ nào thì bổ túc riêng biệt.
Kỳ Duy Tâm đứng ở cửa, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, nửa ngày không bước vào trong nổi một bước.
Đầu óc mụ mị cả đi.
"Duy Tâm?" Thầy giáo Toán bước tới, thấy sắc mặt cô ta khó coi liền hỏi: "Sao thế?"
"Thầy ơi, em... em hơi không..." Cô ta định nói mình hơi không khỏe, nhưng bên kia Hứa Tư nhìn sang, trong ánh mắt mang theo sự chế giễu, phảng phất như đã biết tỏng điều gì đó.
Lời nói của Kỳ Duy Tâm nghẹn lại ở cổ họng, cô ta mơ màng bị thầy giáo Toán kéo đến ngồi xuống chiếc ghế còn lại.
"Cái con bé này, không mang giấy bút cũng không sao mà, chỗ thầy có đây, mau viết đi, về lấy mất thời gian lắm." Thầy giáo Toán nói, còn tưởng cô ta ngại vì không mang dụng cụ học tập.
Kỳ Duy Tâm cũng không biết mình ngồi xuống bằng cách nào. Nhìn đề bài trước mắt, cô ta chỉ thấy một màn đen kịt.
Đừng nói là làm, ngay cả đọc đề cô ta cũng không đọc vào đầu được chữ nào.
Trong lòng sốt ruột không chịu nổi, nước mắt cứ thế trào ra khỏi hốc mắt mà không tự biết.
"Duy Tâm, em không khỏe à?" Thầy giáo Toán vừa nhìn Hứa Tư làm bài bên kia, gật đầu hài lòng, quay lại nhìn Kỳ Duy Tâm thì bất ngờ thấy cô ta đang khóc.
"Không khỏe thì có thể để lần sau làm." Hứa Tư vốn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng. Lời nói nghe như đang nghĩ cho cô ta, nhưng lại làm Kỳ Duy Tâm suy sụp.
Thầy giáo Toán cũng gật đầu theo: "Duy Tâm, em không khỏe sao? Vậy thì đừng làm nữa, mai làm cũng được. Em về nghỉ ngơi trước đi, hay để thầy gọi bố mẹ đến đón em?"
Dù sao thì bất kể là lúc nào, bộ đề này cũng vẫn phải làm!
Kỳ Duy Tâm gần như muốn phát điên, nhìn thầy giáo Toán vẫn đang cố giãy giụa lần cuối: "Vậy bài thi em có thể..."
"Không thể, tớ cũng phải làm." Hứa Tư nói.
"Đúng rồi, bộ đề này bạn Hứa Tư cũng phải làm mà, Duy Tâm trưa mai em cứ trực tiếp đến đây là được." Thầy giáo Toán không nhận ra sự quanh co trong đó, hùa theo lời Hứa Tư.
Lần này Kỳ Duy Tâm thực sự tuyệt vọng, cô ta cũng không biết mình ra khỏi văn phòng bằng cách nào.
Bên ngoài, Nguyễn Lỗi đang lén lút nhìn vào trong, thấy cô ta khóc lóc đi ra liền vội vàng lùi lại vài bước.
Hiện tại trong đầu Kỳ Duy Tâm toàn là suy nghĩ "xong rồi, sắp bị phát hiện rồi", căn bản không chú ý đến cậu, xoay người chạy thẳng về nhà.
Nguyễn Lỗi đi theo họ từ đầu, nhìn thấy cảnh này chỉ cảm thấy phản ứng của Kỳ Duy Tâm cực kỳ lạ lùng. Cảm thấy cô ta dường như đặc biệt sợ thi cử. Ánh mắt cậu lóe lên, lại bám theo.
Nhà Kỳ Duy Tâm là khu tập thể cán bộ giáo viên do nhà trường phân phối, kiểu nhà ngang cũ. Cô ta chạy một mạch về nhà, vì quá hoảng loạn nên không để ý Nguyễn Lỗi vẫn luôn đi theo phía sau.
Chạy về đến nhà, nhìn thấy mẹ là Hoàng Lị đang dọn dẹp phòng, cô ta nhào tới, òa khóc nức nở: "Mẹ ơi, con sắp bị phát hiện rồi."
"Con bé này nói linh tinh gì thế, cái gì mà bị phát hiện?" Hoàng Lị đang ôm đống quần áo trên tay, bị Kỳ Duy Tâm bất ngờ lao vào lòng làm cho giật mình.
