Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 752: Nhận Tổ Quy Tông (8)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:25
Kỳ Liên nghe tiếng cũng từ thư phòng đi ra.
Nhìn thấy bố, Kỳ Duy Tâm lại càng thêm tủi thân: "Bố, thầy giáo Toán ra đề cho con, bắt con làm bài kiểm tra. Con phải làm sao bây giờ!"
"Tự nhiên ông ấy bắt con kiểm tra làm gì?" Kỳ Liên nhíu mày hỏi.
Kỳ Duy Tâm nghẹn ngào, kể lại ngắt quãng chuyện vừa xảy ra ở văn phòng, cuối cùng còn lo lắng hỏi một câu: "Bố, con phải làm sao bây giờ? Con căn bản không biết làm mấy bài đó!"
"Con nói thằng Hứa Tư, chính là thằng nam sinh lần trước?" Sắc mặt Kỳ Liên rất khó coi.
Kỳ Duy Tâm gật đầu, đầy ủy khuất: "Lần này bọn con đồng hạng nhất." Cô ta không nghĩ đến việc Hứa Tư nhúng tay vào, rốt cuộc tuổi còn nhỏ, không nghĩ sâu xa được thế.
Nhưng Kỳ Liên thì khác, ông ta không cho rằng đây là trùng hợp ngẫu nhiên.
Ông ta nhìn con gái vẫn đang nức nở, hỏi: "Con để lộ sơ hở à? Hay là không giữ mồm giữ miệng, để bạn bè trong lớp biết?"
"Con không có!" Kỳ Duy Tâm dậm chân, càng thêm oan ức, vừa khóc vừa hét: "Con không nói với ai cả! Con đâu có ngốc đến mức đi nói cho người khác biết con đã làm qua những đề đó rồi."
"Con nói nhỏ thôi!" Hoàng Lị lập tức bịt miệng con gái lại. Nhà tập thể này cách âm kém lắm, la lối om sòm thế này rất dễ bị người ta nghe thấy.
Kỳ Duy Tâm chắc cũng biết mình hét quá to, lập tức ngậm miệng. Thấy sắc mặt Kỳ Liên không tốt, cô ta sợ hãi nép sau lưng mẹ.
Mà bên ngoài, cậu nhóc mập Nguyễn Lỗi đã sững sờ.
Nghe ý tứ của cả nhà này thì bài thi hôm thứ sáu là gian lận sao? Thảo nào con nhỏ mách lẻo này đột nhiên lại đứng nhất!
Trong phòng, sắc mặt Kỳ Liên thực sự rất tệ. Không ngờ thằng nhãi Hứa Tư lại khắc ông ta đến thế, năm lần bảy lượt phá hỏng chuyện tốt của ông ta. Nghĩ đến lần trước bị Hứa Tư làm cho bẽ mặt, sắc mặt ông ta càng thêm u ám.
Trong lòng đang tính toán xem làm thế nào để lấy được bài thi kia từ thầy giáo một cách êm thấm, thì đột nhiên nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Tim ông ta thót lại, người đã lao ra cửa.
Đừng nhìn Nguyễn Lỗi béo mà lầm, chạy trốn thì nhanh như sóc. Kỳ Liên ra ngoài chỉ kịp nhìn thấy cái m.ô.n.g tròn của cậu biến mất ở cầu thang, trong lòng kinh hãi, lập tức đuổi theo.
Nhưng Nguyễn Lỗi đã chạy trước một đoạn xa. Ông ta cũng không có thể lực tốt như Nguyễn Lỗi, đuổi đến chân cầu thang thì chạy không nổi nữa, chỉ có thể trân mắt nhìn Nguyễn Lỗi vắt chân lên cổ chạy như điên.
Tiểu mập mạp nắm được tin tức này thì nín thở mà chạy, đầu cũng không dám ngoảnh lại, sợ chỉ lơ là một chút là Kỳ Liên đuổi kịp.
Chạy đến bên ngoài phòng học, cậu mới dám chống tay vào tường nghỉ một chút. Nhìn thấy Kỳ Liên phía sau còn cách mình rất xa, cậu thở hồng hộc hai hơi thật mạnh, sau đó ngẩng đầu, đứng ở hành lang gào toáng lên: "Gian lận nha! Có người gian lận nha! Hạng nhất của Kỳ Duy Tâm là do gian lận mà có nha!"
Cậu người to khỏe, hơi sức dồi dào, tiếng hét này đừng nói bốn lớp ở tầng một đều nghe thấy, mà ngay cả hai khối lớp trên tầng hai cũng nghe rõ mồn một.
Kỳ Liên không ngờ cậu lại không chơi bài theo lẽ thường như thế, tức đến mức suýt ngất, mặt biến sắc, đưa tay muốn lao tới bắt cậu.
Tiểu mập mạp lập tức linh hoạt chui tọt vào lớp 2, vừa chạy còn không quên vừa hét: "Kỳ Duy Tâm gian lận! Kỳ Duy Tâm gian lận!"
Cậu chạy vòng quanh lớp 2 hai vòng. Khi Kỳ Liên đang giận sôi m.á.u gào thét bảo học sinh bắt cậu lại, thì cậu lại từ cửa sau chạy tót ra ngoài, chui vào lớp 3, tiếp tục vừa chạy vừa hét như thế.
Dưới sự làm loạn của cậu, rất nhanh cả trường đều biết chuyện này.
