Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 797: Ta Là Chú Của Cháu (5)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:32
Bà nội Nguyễn cũng không ép cô bé ăn thêm cơm, chỉ liên tục gắp thức ăn vào bát cô bé, thỉnh thoảng dỗ dành một câu bảo cô bé ăn nhiều hơn chút.
"Tiểu Giang, để cậu chê cười rồi." Bà nội Nguyễn bưng bát lên định ăn thì phát hiện Giang Bân đang nhìn hai bà cháu, có chút ngượng ngùng cười cười.
Đồng thời bà nhiệt tình giục: "Cậu ăn đi, món măng xào thịt ba chỉ này cục cưng nhà tôi thích ăn nhất đấy, cậu xem có hợp khẩu vị không. Măng này tuy là măng khô nhưng cũng tươi lắm, mới phơi hồi mùa xuân đấy."
"Tình cảm của thím và Kiều Kiều tốt thật." Giang Bân cảm thán.
Tuy ông chưa kết hôn sinh con, nhưng cũng biết trên đời này có rất nhiều gia đình trọng nam khinh nữ, bao gồm cả gia đình ông, con gái ở một mức độ nào đó đúng là không bằng con trai.
Nhưng ở nhà họ Nguyễn, dường như hoàn toàn không có vấn đề này.
Mấy ngày nay ông cũng đã thấy rõ, và thực sự khâm phục sự thấu đáo của người nhà họ Nguyễn. Một gia đình hòa thuận, êm ấm quan trọng hơn bất cứ thứ gì, không như nhà ông, nhìn bề ngoài thì anh em hòa thuận, kính trên nhường dưới, nhưng bên trong thực hư thế nào chỉ có người trong cuộc mới biết.
"Ha, cục cưng nhà tôi biết thương người lắm, đâu như mấy thằng nhóc kia, ngày nào cũng như đi đòi nợ ấy." Bà nội Nguyễn cười nói, giọng điệu chuyển hướng, hỏi: "Tiểu Giang à, thím thấy cậu ở đây cũng hơn nửa tháng rồi, sao vẫn chưa nói chuyện với Tiểu Tiêu thế?"
"Trước đây cháu có chút băn khoăn."
Bà nội Nguyễn cũng không truy hỏi băn khoăn chuyện gì, chỉ hỏi: "Vậy cậu đã nói với người nhà chưa?"
Giang Bân thở dài, lắc đầu nói: "Vẫn chưa ạ, chưa chắc chắn thì cháu không dám nói. Cháu tính đợi khi nào rõ ràng mọi chuyện, đưa thằng bé lên tỉnh làm xét nghiệm xong xuôi rồi mới báo cho gia đình. Chị dâu cháu mấy năm nay vì chuyện này mà bệnh liệt giường, không nắm chắc mười mươi thì cháu không dám nói bừa."
"Cũng phải, hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn." Bà nội Nguyễn gật đầu đồng cảm, thấy tâm trạng ông chùng xuống, lại cười nói: "Yên tâm đi, Tiểu Tiêu là đứa trẻ hiểu chuyện, sẽ hiểu nỗi khổ tâm của mọi người mấy năm nay thôi."
Nói rồi bà lại mời ông gắp thức ăn. Nguyễn Vĩ bên cạnh ăn xong, đứng dậy nói: "Bà nội, cháu ăn xong rồi, cháu về tắm rửa trước đây ạ."
"Đi đi, dùng hết nước thì nhớ bơm đầy vào, tối bố cháu về có thể cần dùng đấy." Bà nội Nguyễn dặn dò.
Nguyễn Vĩ gật đầu, chào tạm biệt Giang Bân rồi mới đứng dậy đi ra cửa. Nhưng vừa ra đến cổng lớn cậu bé liền dừng lại, nhìn người đứng ngoài cửa kinh ngạc kêu lên: "Hứa Tiêu, cậu ở đây làm gì?"
Hứa Tiêu?
Nguyễn Kiều Kiều đang cúi đầu ăn cơm bỗng ngẩng phắt lên, Giang Bân cũng cứng đờ người, quay đầu nhìn ra ngoài.
Hứa Tiêu đã bước ra từ dưới mái hiên bên ngoài. Cậu tránh người qua Nguyễn Vĩ, nhìn ba người bên trong, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Giang Bân: "Ông rốt cuộc là ai?"
Giang Bân đã diễn tập trong đầu vô số lần cảnh tượng nhận nhau với Hứa Tiêu, nhưng làm thế nào cũng không ngờ lại trong tình huống này.
Trong chốc lát ông cũng không biết đây là trùng hợp hay ý trời. Ông chần chừ nửa tháng không quyết định được, kết quả đến nhà họ Nguyễn một chuyến thì lộ tẩy luôn.
Ông cười khổ trong lòng, đứng dậy lấy lại tinh thần, nhìn Hứa Tiêu đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt sắc bén ngoài cửa, trịnh trọng nói: "Hứa Tiêu, ta là chú của cháu, Giang Bân. Cháu là con trai của anh cả ta, Giang Viễn Long."
Nói đến đây ông thở dài một hơi nặng nề, mang theo vài phần bất đắc dĩ: "Hứa Tiêu, ta không cố ý giấu cháu, chỉ là muốn tìm một cơ hội thích hợp để nói chuyện đàng hoàng với cháu, không ngờ hôm nay lại nhận nhau trong hoàn cảnh như thế này."
