Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 798: Ta Là Chú Của Cháu (6)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:32
Chiều đầu thu trời hơi se lạnh, Nguyễn Kiều Kiều ăn tối xong nghe lời bà nội Nguyễn lên lầu mặc thêm áo khoác. Lúc xuống, Hứa Tiêu và Giang Bân vẫn đứng trong sân, giữ nguyên vị trí cũ.
Bà nội Nguyễn cứ cảm thấy cô bé chưa ăn no, lại rửa một bát táo tàu nhỏ bưng ra cho ăn.
Nguyễn Kiều Kiều giờ đang ôm bát táo tàu, đôi mắt to tròn đảo lia lịa, tò mò nhìn hai người đằng xa. Khoảng cách quá xa nên cô bé không nghe thấy họ nói gì, nhưng nhìn động tác thần thái, hình như vẫn chưa bắt đầu nói chuyện?
Còn hai người kia vẫn giữ nguyên tư thế đó đã vài phút, quả thực chưa ai mở miệng.
Hứa Tiêu nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt đen thẫm, không nhìn ra cảm xúc gì.
Hôm nay cậu đi theo nhóm Nguyễn Kiến Quốc cùng về, nhưng xe chạy đến thị trấn thì hỏng. Nguyễn Kiến Quốc đưa xe vào xưởng sửa chữa, cùng Thư Khiết định đợi sửa xong mới lái về, sợ muộn làm lỡ việc về nhà của cậu nên bảo cậu về trước.
Thị trấn cách thôn họ không xa, cậu đi bộ nửa tiếng là đến nơi.
Cậu đến nhà họ Nguyễn định báo cho bà nội Nguyễn tình hình để bà và Nguyễn Kiều Kiều không lo lắng, nhưng vừa đi đến cổng lớn thì nghe thấy bà nội Nguyễn nhắc đến tên mình.
Tò mò nên cậu dừng lại ở cửa, không ngờ lại nghe được những lời như vậy.
Chú của cậu?
Người đàn ông lạ mặt tự nhiên đòi tài trợ cậu đi học này, lại là chú của cậu?
Hứa Tiêu đến giờ vẫn chưa thể tiêu hóa nổi chuyện này.
Từ khi bắt đầu có ký ức, cậu đã biết mình là con nuôi, chỉ là lúc đó cha mẹ nuôi đối xử với cậu rất tốt, tuổi lại còn nhỏ nên cậu không hề để tâm đến thân thế của mình.
Sau này cha mẹ nuôi sinh con đẻ cái, động một tí là đ.á.n.h mắng cậu, không phải cậu chưa từng nghĩ đến người nhà ruột thịt, chỉ là biển người mênh mông, cậu lại không có ký ức, làm sao tìm được cha mẹ ruột?
Ngày qua ngày, cậu cũng dập tắt hy vọng đó, ước mơ duy nhất hiện tại là sớm trưởng thành để thoát khỏi cái gia đình này.
Vậy mà lúc này, có người chạy ra nói với cậu rằng, cậu là cháu trai của ông ta?
Hứa Tiêu thực sự không biết nên phản ứng thế nào.
"Hứa Tiêu, cháu có gì muốn hỏi không?" Cuối cùng vẫn là Giang Bân phá vỡ sự im lặng.
Hứa Tiêu nhìn ông, vẫn im lặng.
Muốn hỏi gì ư?
Cậu nhìn về phía nhà chính bên kia, Nguyễn Kiều Kiều đang ôm bát nhỏ nhìn họ, thấy cậu nhìn sang liền lập tức dời mắt đi chỗ khác. Khóe miệng cậu hơi nhếch lên, hỏi: "Cháu bị lạc mất như thế nào?"
"Lúc hai tuổi cháu được bảo mẫu đưa ra ngoài chơi rồi đi lạc. Gia đình ta chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm cháu, mẹ cháu vì chuyện này mà ốm đau liệt giường, sức khỏe rất kém."
"Cho nên, ông muốn ám chỉ là cháu không nên trách mọi người phải không?" Giọng điệu Hứa Tiêu có chút châm chọc, ngay cả chính cậu cũng không biết tại sao mình lại có thể bình tĩnh đến thế.
"Đương nhiên là không phải!" Giang Bân lập tức phủ nhận, nhìn cậu với ánh mắt đau lòng: "Chú chỉ muốn nói với cháu rằng, cháu đối với gia đình ta rất quan trọng, mọi người trong nhà đều đang đợi cháu về... Cháu về nhà cùng chú được không?"
Điều Hứa Tiêu từng ngưỡng mộ nhất chính là Hứa Tư gặp được người nhà họ Nguyễn, đặc biệt là năm Hứa Tư được nhận nuôi, cậu thực sự vô cùng ngưỡng mộ, sâu trong đáy lòng còn mang theo sự ghen tị nồng đậm.
Lúc ấy, cậu không hiểu tại sao nhà họ Nguyễn lại nhận nuôi Hứa Tư, là vì cậu ta quá xuất sắc sao? Hay chỉ đơn giản vì Nguyễn Kiều Kiều thích, cho nên nhà họ Nguyễn mới nhận nuôi cậu ta?
