Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 904: Đại Hội Thể Thao (9)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:50
Thầy giáo lắc mạnh chiếc đồng hồ bấm giờ trên tay, nghi ngờ cái đồ cổ lỗ sĩ này bị hỏng, chứ làm sao có thể có thành tích kinh khủng như vậy được.
Thầy đâu biết rằng, trong mắt Hứa Tư, chỉ cần là thi đấu, trước mặt Nguyễn Kiều Kiều cậu phải là người đứng nhất, cậu muốn chứng minh thực lực của mình!
Nguyễn Kiều Kiều càng vui sướng nhảy cẫng lên, chạy tới reo hò: "Anh Tư giỏi quá, anh Tư siêu quá, anh Tư là số một!"
Hứa Tư nhìn cô bé vui mừng nhảy nhót, khóe miệng cũng cong lên.
Cậu nhóc mập chạy theo sau bĩu môi thầm ghen tị, không phục kéo tay Nguyễn Kiều Kiều: "Em gái, anh cũng lợi hại lắm đấy, lát nữa em đi xem anh thi đấu nhé."
"Vâng ạ, lát nữa Kiều Kiều sẽ cổ vũ cho anh, anh chắc chắn cũng là số một." Nguyễn Kiều Kiều nói.
Nguyễn Lỗi nghe vậy trong lòng sướng rơn. Nhưng vừa quay đầu lại thấy bóng dáng quen thuộc đang đi tới, cậu sợ quá quay đầu bỏ chạy thục mạng, vừa chạy vừa hét: "Kiều Kiều, lát nữa nhớ đến cổ vũ cho anh đấy nhé!"
Nói xong người đã lẩn vào đám đông mất hút. Nguyễn Kiều Kiều nhận lời, nhìn thấy Trần Mỹ Na đuổi theo sau lưng cậu ta thì bật cười.
Hứa Tư còn một trận thi đấu vào buổi chiều, thi xong trận này cậu cùng Nguyễn Kiều Kiều quay lại trạm phát thanh.
Thầy thể d.ụ.c khối 6 đang tìm cậu khắp nơi, thấy cậu đang đọc thông báo trên loa, đợi cậu đọc xong liền sán lại gần, kích động nói: "Em Hứa Tư này, em có muốn tham gia đội tuyển điền kinh với thầy không?"
Ánh mắt thầy nhìn Hứa Tư như đang nhìn nhà vô địch thế giới tương lai vậy.
Trận thi đấu vừa rồi đối với người khác đúng là chưa bắt đầu đã kết thúc, Hứa Tư quá xuất sắc, chắc chắn có thể làm rạng danh đất nước.
Nhưng Hứa Tư không hứng thú với chuyện này.
Cậu làm tất cả chỉ để Nguyễn Kiều Kiều biết cậu rất giỏi, cho nên cậu từ chối thẳng thừng không chút do dự: "Không cần đâu ạ."
"Ơ kìa, không phải, em biết đấy..."
"Thầy ơi, em phải đọc thông báo, trận thi đấu bên kia sắp bắt đầu rồi ạ." Hứa Tư nhắc nhở thầy phải về làm trọng tài. Cả trường chỉ có ba thầy thể d.ụ.c nên đại hội thể thao rất bận rộn.
Thầy thể d.ụ.c nhìn sang bên kia thấy mọi thứ đã sẵn sàng, đành nói: "Vậy em đợi thầy nhé, lát nữa thầy nói chuyện với em sau." Nói rồi thầy mới quay người chạy về sân thi đấu.
Nguyễn Kiều Kiều lại có chút lo lắng. Trước đó cô bé chưa chú ý đến điểm này. Trong mắt cô bé, việc Hứa Tư chạy nhanh nhất là điều hiển nhiên, vì cô bé biết cậu lợi hại đến mức nào, không thể dùng tiêu chuẩn thế giới này để đo lường.
Nhưng người ngoài đâu có biết. Cô bé cẩn thận kéo tay áo Hứa Tư, lo lắng nói: "Anh Tư..."
"Không sao đâu, anh biết phải làm thế nào." Hứa Tư trấn an. Nếu cậu đã dám bộc lộ thực lực của mình thì tự nhiên sẽ có cách che giấu.
Nguyễn Kiều Kiều nghe vậy mới yên tâm.
Gần 11 giờ, đến lượt cậu nhóc mập thi đẩy tạ. Nguyễn Kiều Kiều để Hứa Tư một mình đọc thông báo, còn mình chạy ra sân thi đấu đợi sẵn từ sớm.
Có lẽ môn đẩy tạ cần sức lực lớn nên đa số người tham gia đều khá "đô con". Mỗi lớp cử một nam một nữ, lớp Nguyễn Kiều Kiều là Nguyễn Lỗi và một bạn nữ khá to cao.
Tổng cộng tám người, thi đấu chéo, chia làm bốn nhóm.
Nguyễn Kiều Kiều cổ vũ rất nhiệt tình. Nguyễn Lỗi vừa vào sân là cô bé bắt đầu hét, hét đến khản cả cổ. Nguyễn Lỗi cũng không phụ sự kỳ vọng của cô bé, cuối cùng giành giải nhất.
