Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 905: Đại Hội Thể Thao (10)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:50
Tiếp theo ở phía sau lại là phần thi nhảy cao của Nguyễn Phong. Nguyễn Kiều Kiều vẫn trước sau như một đứng bên ngoài cổ vũ, mãi cho đến khi Nguyễn Phong cũng thuận lợi cầm giải thưởng.
Sắp đến giữa trưa, cuối cùng cũng tới lượt phần thi đấu cuối cùng của buổi sáng: chạy tiếp sức 400 mét.
Nguyễn Kiều Kiều thay bộ đồ thể d.ụ.c mà bà nội Nguyễn mang đến. Cô bé cũng không làm gì đặc biệt, chỉ mặc bộ đồ thể d.ụ.c sọc xanh biển đang rất thịnh hành hiện nay, loại quần áo này vừa bền, dễ giặt lại còn rẻ tiền.
Kiểu đồ thể d.ụ.c này rất kén người mặc, người bình thường mặc vào trông chẳng có gì nổi bật, nhưng Nguyễn Kiều Kiều vừa mặc lên, dáng vẻ xinh xắn của cô bé khiến bộ quần áo cũng trở nên đẹp hơn hẳn.
Việc Nguyễn Kiều Kiều tham gia thi đấu, trong mắt người nhà họ Nguyễn thì quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Một đám anh trai đã sớm chờ sẵn ở bên cạnh. Triệu Lệ cầm máy ảnh trên tay, chuẩn bị sẵn sàng để bắt trọn những khoảnh khắc mạnh mẽ của Kiều Kiều. Bà nội Nguyễn thì cầm bình nước đường ấm chờ ở phía trước, sẵn sàng tiếp năng lượng cho cháu gái bất cứ lúc nào, làm như thể Kiều Kiều không phải chạy tiếp sức mà là đang chạy marathon vậy.
Hứa Tư lại càng theo sát Nguyễn Kiều Kiều suốt cả quá trình, ánh mắt chưa từng rời khỏi người cô bé.
Nguyễn Kiều Kiều chạy ở lượt thứ hai, người chạy lượt đầu tiên là Dương Điệu.
Tiếng s.ú.n.g lệnh vừa vang lên, Dương Điệu liền ra sức lao về phía trước. Mười mấy giây sau, cô bạn đã tới trước mặt Nguyễn Kiều Kiều, nhanh chóng trao gậy cho cô bé. Nguyễn Kiều Kiều nhận lấy gậy, cũng chạy rất nỗ lực. Bên cạnh cô bé là Hứa Tư đang chạy cùng, cậu phối hợp nhịp nhàng theo bước chân cô bé. Ở bên đường chạy, tiếng hò reo cổ vũ của Nguyễn Phong, Nguyễn Lỗi và Lục T.ử Thư vang dội như muốn x.é to.ạc chân trời.
Nguyễn Kiều Kiều vốn không giỏi chạy bộ. Trong phần thi tiếp sức 400 mét, cô bé người nhỏ chân ngắn, riêng 100 mét phần mình cô bé đã chạy mất mười sáu giây mới trao được gậy cho bạn học phía sau.
Giữa bốn lớp thi đấu, cuối cùng lớp của Nguyễn Kiều Kiều về nhì. Tuy nhiên, mấy người anh trai vẫn cứ một mực khoe khoang là Kiều Kiều chạy giỏi. Các bạn học cũng cực kỳ thông cảm, xúm lại an ủi, khích lệ chứ tuyệt nhiên không có ai oán trách nửa lời.
Nguyễn Kiều Kiều bưng cốc nước đường hút một cách vui vẻ. Cô bé cũng chẳng nghĩ đến việc giành giải nhất, loại thi đấu này quan trọng là tham gia, cô bé rất tận hưởng quá trình này.
Tầm mắt cô bé lướt qua gương mặt của thầy cô và các bạn, cuối cùng dừng lại trên mặt Hứa Tư.
Hứa Tư móc ra một thanh sô-cô-la đưa cho cô bé.
Tuy rằng hôm nay Nguyễn Kiều Kiều không có nhiều hạng mục thi đấu, nhưng cả một ngày dài trôi qua, thể lực của cô bé vẫn tiêu hao khá nhiều. Cô bé ăn thanh sô-cô-la mà Hứa Tư đã bóc vỏ sẵn, đang định nói gì đó thì đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Cô bé quay đầu nhìn về phía Hứa Tư, ánh mắt trở nên rất phức tạp.
Đợi đến khi thầy giáo tập hợp giải tán, mọi người đều ùa về nhà ăn cơm trưa. Hôm nay nhà trường đặc cách cho những học sinh ở gần được về nhà ăn, nên nhóm Nguyễn Kiều Kiều cũng đang trên đường về. Triệu Lệ và bà nội Nguyễn sau khi xem xong phần thi của Kiều Kiều thì đã về trước để lo cơm nước.
Nguyễn Lỗi, Nguyễn Phong và Lục T.ử Thư ba người đi phía trước, bá vai bá cổ như anh em tốt, còn Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư đi ở phía sau.
Nguyễn Kiều Kiều vừa gặm sô-cô-la, vừa nhíu mày suy tư.
"Đói bụng à?" Hứa Tư hỏi, cậu tưởng cô bé nhíu mày là do đói.
Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu, quay sang nhìn cậu với vẻ muốn nói lại thôi.
Hứa Tư thấy cô bé rõ ràng có chuyện muốn hỏi nên cũng không giục, kiên nhẫn đợi cô bé tự mở lời. Đến dưới lầu khu nhà, Nguyễn Kiều Kiều mới kéo tay cậu lại, vẻ mặt khó hiểu hỏi: "Tư ca ca, trước kia ở trong rừng là anh cố ý đúng không?"
Trước ngày hôm nay, Nguyễn Kiều Kiều chưa từng nghĩ đến phương diện này, rốt cuộc cô bé thật sự không nghĩ ra lý do cậu làm như vậy.
Cậu chạy bộ giỏi như thế, cho dù là linh hồn nhập vào thân xác con người này, vậy thì lúc trước thì sao? Khi cậu còn là sói thì phải lợi hại đến mức nào chứ?
