Mộc Thanh Chi - Chương 1
Cập nhật lúc: 23/08/2026 05:00
Đêm trước đại điển lập hậu, ta khoác lên mình bộ cát phục đỏ thẫm, lặng lẽ ngồi trước gương đồng.
Ngoài kia, cung nữ quỳ gối đầy sân, đồng thanh cung kính cất tiếng:
"Nương nương."
Ta cũng từng nghĩ, ngày mai người đứng cạnh Tiêu Thừa Khâm trên Kim Loan Điện sẽ là ta.
Ta từng vì hắn chép tấu chương đến rạng sáng, từng vì hắn bước vào phủ quyền thần, dùng một ván cờ đổi lấy đường sống, từng vì hắn thử độc suốt bảy ngày, nôn ra m.á.u đến mức không đứng nổi.
Tám năm từ khi hắn còn là Tam hoàng t.ử bị chèn ép, đến khi hắn khoác long bào ngồi lên ngai vàng.
Tám năm ấy, ta không cầu vàng bạc, không cầu quyền thế, ta chỉ cầu một câu.
"Thanh Chi, từ nay về sau, nàng chính là người duy nhất đứng cạnh ta."
Thế nhưng đêm ấy, kẻ gõ cửa cung điện không phải người của Nội Vụ phủ mang tới mũ Phượng Bảo Sa, mà lại là thái giám truyền chỉ.
Giọng gã sắc lạnh như đao, vang vọng giữa cung điện.
"Mộc Thanh Chi tiếp chỉ."
Tim ta khẽ thắt lại, sắc mặt các cung nữ trong phòng đồng loạt trắng bệch.
Ta chậm rãi đứng dậy, từng bước một nặng nề bước ra ngoài điện.
Ngoài hiên, tuyết phủ trắng xóa đất trời.
Tiêu Thừa Khâm đang đứng đó, dưới mái hiên cong v.út của cung đình, khoác chiếc hoàng bào thêu rồng vàng lộng lẫy.
Gương mặt hắn vẫn tuấn mỹ khôn lường như trong ký ức, duy chỉ có ánh mắt là không còn vương lại chút dịu dàng nào từng dành riêng cho ta.
Ta nhìn hắn, nhưng hắn lại nghiêng đầu tránh né.
Thái giám đứng bên cạnh rành rọt mở thánh chỉ.
"Bổn cung cảm niệm Mộc Thanh Chi nhiều năm tận tâm phụ tá, hiền đức đoan trang, nay đặc biệt ban hôn cho Bắc Cảnh Vương Lục Cẩn Uyên.
"Ba ngày sau rời kinh thành, thành hôn tại Hàn Châu."
Trong khoảnh khắc ấy, bên tai ta vang lên tiếng ù rền, bộ lễ phục đỏ rực trên người bỗng chốc nặng nề như vừa thấm đẫm huyết lệ.
Ta chầm chậm ngẩng đầu, thanh âm run rẩy.
"Bắc Cảnh Vương?"
Phía sau lưng, tiếng một cung nữ không kìm được uất ức mà bật khóc nức nở.
Khắp vương công quý tộc kinh thành, ai mà không biết Lục Cẩn Uyên là người thế nào.
Hắn là chiến thần lẫy lừng phương Bắc, nhưng cánh tay phải đã tàn phế, tính tình lại tàn nhẫn lạnh lùng.
Ba vị hôn thê trước của hắn đều vì những lý do ly kỳ mà mạng vong trước khi bái đường.
Người đời đều bảo hắn mang mệnh sát thê.
Phủ Bắc Cảnh Vương chính là chốn đầm rồng hang hổ, có đi mà không có về.
Ta dán c.h.ặ.t ánh mắt vào Tiêu Thừa Khâm, khẽ khàng cất tiếng hỏi:
"Bệ hạ, đây thật sự là ý nguyện của người sao?"
Hắn chắp tay sau lưng, im lặng hồi lâu.
Bông tuyết lạnh giá rơi xuống bờ vai rộng của hắn, tan thành những vệt nước buốt giá.
Sau cùng, hắn mới trầm giọng nói:
"Thanh Chi, trẫm không còn lựa chọn nào khác."
Ta bật cười.
Tiếng cười ấy nhẹ bẫng, xa lạ đến mức ngay cả chính ta cũng cảm thấy nhói lòng.
"Không còn lựa chọn."
Ta đứng đối diện với hắn, ngẩng đầu nhìn dung nhan người đàn ông mà mình đã dùng cả thanh xuân, dùng cả mạng sống để chở che, bảo vệ.
"Vậy tám năm qua, ta rốt cuộc là cái gì đối với người?"
Hắn khẽ chau mày, trong mắt hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.
"Thanh Chi, Tần gia nắm giữ một nửa giang sơn, triều thần đều đứng về phía họ.
"Trẫm mới vừa đăng cơ, căn cơ trong triều chưa vững, trẫm buộc phải lập Tần Như Ý làm hậu để củng cố giang sơn."
"Tần Như Ý làm hậu, vậy còn ta thì sao?"
"Đây chỉ là kế tạm thời."
Đến lúc này, hắn mới chịu nhìn thẳng vào mắt ta.
Trong ánh mắt ấy vương vấn sự mệt mỏi, vẻ áy náy và cả thứ tình cảm ích kỷ mà hắn tự cho là thâm tình sâu nặng.
"Đợi sau khi trẫm ổn định được triều cục, trẫm nhất định sẽ đón nàng trở về."
Ta nhìn hắn chằm chằm, hồi lâu sau mới hỏi ngược lại:
"Đón về để làm gì?"
Hắn bỗng khựng lại, nhất thời á khẩu.
Ta liền thay hắn nói ra những lời tàn nhẫn ấy.
"Lập làm phi tần sao?
"Hay làm một kẻ bị cầm tù giấu kín trong một cung điện hẻo lánh, khuất bóng người?
"Hoặc giả là một vết nhơ không thể danh chính ngôn thuận trong sử sách của vị minh quân Tiêu Thừa Khâm?"
Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, giọng nói mang theo vài phần uy quyền.
"Thanh Chi, nàng đừng ép trẫm vào thế bí."
Ta khẽ nở nụ cười cay đắng.
Năm ấy, hắn bị vu khống mưu phản, toàn bộ triều thần quay lưng lánh mặt.
Chính ta đã quỳ gối suốt một đêm trước phủ Thái phó, dùng mạng sống để đổi lấy một phong thư cũ đủ sức lật lại bản án, cứu hắn một mạng.
Năm ấy, hắn bị hạ độc tại cung yến, các ngự y đều bó tay, không ai dám thử t.h.u.ố.c.
Cũng chính ta đã uống cạn từng chén độc d.ư.ợ.c thử nghiệm, đau đớn đến mức móng tay cào rách cả lòng bàn tay, m.á.u thịt be bét.
Năm ấy, hắn từng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta mà thề nguyện.
"Mộc Thanh Chi, đời này kiếp này, Tiêu Thừa Khâm ta tuyệt đối không phụ nàng."
Ta đã tin.
Tin đến mức ngu muội, tin đến mức nực cười.
Ta chậm rãi tháo khối ngọc bội tùy thân bên hông xuống.
Đó chính là tín vật định ước mà hắn trao cho ta năm mười tám tuổi.
Hắn từng bảo, ngày đại nghiệp hoàn thành, sẽ dùng nửa khối ngọc này làm sính lễ, gõ cửa rước ta làm thê t.ử kết tóc.
Ta thẳng tay ném mạnh khối ngọc xuống nền đá lạnh buốt.
Một tiếng "choang" thanh thúy vang lên, ngọc quý vỡ tan thành hai nửa.
Tiêu Thừa Khâm đại biến sắc mặt.
"Thanh Chi!"
Ta rũ mắt, quỳ rạp xuống, hai tay nâng cao đón lấy bản thánh chỉ ban hôn.
"Thần nữ Mộc Thanh Chi, tạ chủ long ân."
Hắn nhìn ta chằm chằm, bàn tay giấu trong ống tay áo long bào siết c.h.ặ.t đến mức run rẩy.
"Thanh Chi, đừng buông lời giận dỗi."
Ta ngẩng đầu lên, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng.
"Bệ hạ nghĩ nhiều rồi."
"Ta không giận, ta chỉ là không muốn chờ đợi nữa mà thôi."
Ba ngày sau, ta rời khỏi kinh thành.
Ngày đi không có mười dặm hồng trang đưa tiễn, không có trống phách rộn ràng, chỉ có một cỗ xe ngựa đơn sơ, một đạo thánh chỉ lạnh lùng và vô số ánh mắt thương hại, dèm pha của người đời sau lưng.
Ngày ta bước ra khỏi cổng thành, Tiêu Thừa Khâm không hề xuất hiện.
Hắn chỉ sai thái giám tâm phúc mang đến một chiếc áo choàng bằng lông cáo trắng muốt.
Tên thái giám khom lưng cung kính.
“Bệ hạ có lời nhắn.”
"Bắc Cảnh quanh năm rét mướt, Mộc cô nương hãy nhớ giữ gìn long thể."
Ta liếc nhìn chiếc áo choàng xa xỉ ấy, nhàn nhạt lên tiếng:
"Mang về đi."
Tên thái giám lộ vẻ khó xử.
"Cô nương, đây là tấm chân tình của bệ hạ."
Ta không chút do dự buông rèm xe xuống.
"Ta không có thói quen nhận đồ vật của người ngoài."
Bánh xe ngựa bắt đầu chuyển động, chậm rãi lăn bánh.
Kinh thành phồn hoa náo nhiệt dần lùi xa phía sau tầm mắt.
