Mộc Thanh Chi - Chương 2
Cập nhật lúc: 23/08/2026 05:01
Ta ngồi ngay ngắn trong thùng xe, sống lưng thẳng tắp, không rơi một giọt lệ, cũng không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
Chỉ đến khi bánh xe nghiến lên lớp tuyết dày cộm nơi ngoại ô thành, ta mới mơ hồ nghe thấy tiếng trái tim mình dần vỡ nát, từng mảnh từng mảnh rơi rụng, lạnh buốt tâm can.
Đường lên Hàn Châu xa xôi và gian truân hơn ta tưởng.
Càng đi về phía Bắc, gió ngàn càng rít gào như roi quất vào da thịt.
Tên hộ tống dọc đường kể cho ta nghe rất nhiều giai thoại về vị Bắc Cảnh Vương kia.
Họ bảo hắn từng một mình một ngựa thủ thành suốt bảy ngày đêm, m.á.u nhuộm giáp sắt.
Họ bảo cánh tay phải của hắn bị trọng thương trong trận chiến ác liệt tại Hắc Nhai, từ đó không thể cầm kiếm được nữa.
Họ lại bảo tính tình hắn âm trầm, cổ quái, ghét nhất là nữ sắc và càng căm ghét những kẻ đến từ kinh thành.
Một vị ma ma đi theo hầu hạ ta khẽ thở dài xót xa.
"Cô nương, lần này người phải chịu thiệt thòi rồi."
Ta vén tấm rèm lụa, nhìn bông tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ.
"Không sao cả."
Bà tưởng ta đang cố tỏ ra kiên cường, liền im lặng quay đi lau nước mắt.
Nhưng lòng ta thật sự bình lặng.
Điều tồi tệ nhất trên đời này chẳng qua cũng chỉ là thêm một người nữa không cần ta mà thôi.
Nỗi đau ấy, ta vốn đã quá quen thuộc rồi.
Ngày ta đặt chân đến phủ Bắc Cảnh Vương, trời đất đổ một trận tuyết lớn hiếm thấy.
Phủ đệ im lìm, không đèn hoa rực rỡ, không khách khứa chúc tụng ồn ào.
Cánh cổng phủ đỏ thẫm mở rộng, một người đàn ông cao lớn khoác chiến bào đen sẫm đang đứng sừng sững dưới thềm đá.
Dáng người hắn cao lớn, bờ vai rộng, đứng thẳng tắp như một ngọn thương đ.â.m vào trời xanh.
Gương mặt hắn lạnh lùng như tạc từ ngọc thạch, phủ một lớp ánh bạc của tuyết đầu mùa.
Cánh tay phải của hắn được giấu kín dưới lớp áo choàng.
Ta biết người đó chính là Lục Cẩn Uyên.
Ta bước xuống xe ngựa.
Vì ngồi quá lâu, đôi chân đã tê dại, mất đi tri giác khiến ta lảo đảo suýt ngã xuống đất.
Giữa lúc ấy, một bàn tay vững chãi, to lớn kịp thời vươn ra, đỡ lấy khuỷu tay ta.
Lòng bàn tay hắn ấm áp lạ kỳ.
Ta ngẩng đầu lên nhìn, hắn cũng đang nhìn ta, ánh mắt trầm tĩnh như mặt biển sâu, không chút sóng gió.
"Đi đường vất vả rồi."
Ta khẽ ngẩn người.
Trước khi đến đây, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đón nhận những lời nh.ụ.c m.ạ lạnh lùng hay sự ghẻ lạnh của hắn.
Thế nhưng ta không ngờ câu nói đầu tiên hắn dành cho ta lại là sự ân cần thế này.
Ta khéo léo rút tay về, cúi người hành lễ đúng mực.
"Mộc Thanh Chi tham kiến Vương gia."
Hắn nhìn ta một lát rồi trầm giọng bảo: "Vào phủ trước đã, ngoài này gió tuyết lạnh lắm."
Đêm tân hôn, trong căn phòng hỉ rộng lớn chỉ thắp hai ngọn nến đỏ khiêm tốn.
Không có tiếng chúc tụng ồn ào của quan khách, không có thủ tục ép rượu giao bôi, cũng chẳng có bàn tay nào tiến đến vén chiếc khăn voan trùm đầu của ta.
Ta ngồi lặng lẽ bên mép giường, nghe tiếng cửa phòng khẽ động.
Lục Cẩn Uyên sải bước đi vào.
Hắn dừng lại cách ta chừng ba bước chân, im lặng hồi lâu rồi lên tiếng phá vỡ bầu không khí.
"Nếu nàng không nguyện ý, ta sẽ sang ngủ ở thư phòng."
Ta hoàn toàn sững sờ dưới tấm khăn voan đỏ.
Đã bao lâu rồi chưa từng có một ai hỏi ta xem ta có nguyện ý hay không.
Ở bên cạnh Tiêu Thừa Khâm, ta luôn phải là kẻ hiểu chuyện, phải biết nhìn nhận đại cục, phải cam chịu thiệt thòi, phải nhẫn nhịn chờ đợi và phải làm sao để không khiến hắn rơi vào thế khó xử.
Nhưng Lục Cẩn Uyên, người đàn ông xa lạ này, việc đầu tiên hắn làm lại là tôn trọng ý nguyện của ta.
Hốc mắt ta bỗng chốc nóng hổi.
Ta cúi đầu, cố nén giọng nói khàn đặc.
"Đa tạ Vương gia thành toàn."
Hắn không gặng hỏi thêm điều gì, chỉ đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ lên bàn đá.
"Trong này là t.h.u.ố.c mỡ gia truyền, tay của nàng đã bị dây cương xiết rách rồi."
Ta bàng hoàng.
Lúc này cúi xuống nhìn, ta mới phát hiện lòng bàn tay mình quả thật đã rớm m.á.u, da thịt bong tróc.
Đó là vết thương do ta nắm quá c.h.ặ.t những mảnh ngọc vỡ ngày rời kinh thành, m.á.u tươi giờ đã khô cứng lại.
Ta vốn tưởng bản thân giấu rất kỹ, không ai hay biết.
Vậy mà hắn lại nhìn ra.
Đêm hôm ấy, Lục Cẩn Uyên thực sự bầu bạn với đống tấu chương nơi thư phòng, còn ta ngồi bên giường cưới, mở chiếc hộp nhỏ kia ra.
Mùi hương thảo d.ư.ợ.c dịu nhẹ lan tỏa trong không gian.
Không hiểu vì sao nước mắt ta lại rơi lã chã, thấm đẫm gối lụa.
Những giọt lệ này không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì đã quá lâu rồi, ta mới lại được đối xử như một con người biết tổn thương.
Những ngày tháng sau đó, tại phủ Bắc Cảnh Vương trôi qua êm đềm ngoài dự tính.
Lục Cẩn Uyên chưa từng gây khó dễ cho ta, chưa một lần gặng hỏi về đoạn tình cảm cũ kỹ ở kinh thành, cũng chẳng ép buộc ta phải khép mình vào khuôn khổ của một Vương phi hiền thục.
Hắn sai người bài trí cho ta một gian phòng ấm áp, chuẩn bị sẵn trà nóng, sách cổ và đặc biệt là một khoảng sân nhỏ trồng đầy mai trắng.
Vị ma ma trong phủ khẽ khàng bảo:
"Trước nay Vương gia chưa từng cho phép bất kỳ ai chạm vào khoảng sân này."
Ta nhìn những cành mai trắng muốt đang chớm nở trong tuyết, lòng không khỏi ngạc nhiên.
“Vậy tại sao ngài ấy lại nhường cho ta ở?”
Ma ma cười hiền hậu.
"Vương gia bảo, Mộc cô nương là người thích sự thanh tịnh."
Lòng ta khẽ chấn động.
Ta chưa từng mở lời nói với hắn về sở thích của mình.
Rốt cuộc hắn đã biết điều đó từ đâu?
Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, người của triều đình từ kinh thành đã đặt chân đến phủ.
Tên sai vặt mang theo ba rương lớn đầy ắp sính lễ, nào là trâm ngọc bích, áo choàng gấm vóc, sách cổ quý hiếm và cả những món điểm tâm đặc sản kinh thành.
Tất cả đều là những thứ ta từng vô cùng yêu thích.
Tên thái giám khom lưng, cung kính nói:
"Bệ hạ có lời, nếu Vương phi có thiếu thốn vật dụng gì, cứ việc truyền tin về kinh."
Ta đưa mắt nhìn những chiếc rương lộng lẫy kia, lạnh lùng buông một câu:
"Mang tất cả trở về đi."
Tên thái giám sửng sốt kinh hãi.
"Vương phi..."
Ta thản nhiên đáp: "Phủ Bắc Cảnh Vương không thiếu thốn những thứ này.
"Hơn nữa, sau này phiền ngươi bẩm báo với bệ hạ, không cần nhọc công gửi đồ đến nữa."
