Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 372: Ngoại Truyện Phương Trì (thượng): Chàng Rể Ngoan Hiền Và Bố Vợ Bảo Kê

Cập nhật lúc: 22/01/2026 19:50

Học sinh vừa mới nghỉ đông, liên tiếp mấy ngày trời đều có tuyết rơi lất phất.

Trong phòng bật hệ thống sưởi, hoàn toàn khác biệt với hàn ý mà bông tuyết ngoài cửa sổ mang lại cho con người.

Giáo sư Bạch bưng một chén trà nóng trong tay, đứng bên cửa sổ sát đất nhìn thế giới màu trắng bên ngoài, cảm khái một câu: “Cũng may hiện tại đã nghỉ rồi, nếu tuyết rơi thế này, Dao Dao mỗi ngày đều phải lái xe đi đi về về, tôi thật đúng là không yên tâm.”

Khi nói tới đây, ông còn không quên trừng mắt nhìn người đàn ông tóc dài đang ngồi trên sô pha cầm bình sữa đút cho con.

Phương Trì cảm giác được mình bị trừng một cái, hắn cũng chỉ cúi đầu thấp hơn, căn bản không dám tiếp lời phản bác.

Kỳ thật Bạch Dao đương nhiên cũng có thể giống đồng nghiệp ở lại trường, ký túc xá trường cung cấp hoàn cảnh kỳ thật cũng rất tốt, nhưng bởi vì Phương Trì, Bạch Dao không ở lại trường, mà là mỗi ngày lái xe đi làm tan tầm.

Phương Trì đương nhiên cũng biết đây là vì mình, hắn cũng không thích hợp xuất hiện ở nơi đông người, huống chi đó còn là trường học, cho nên Bạch Dao cũng sẽ không lựa chọn cả nhà ba người dọn vào ký túc xá trường, ở trong tổ ấm nhỏ của bọn họ, Phương Trì không cần trốn tránh, sẽ càng tự tại hơn.

Trong mắt Giáo sư Bạch, ông có rất nhiều học sinh là thanh niên tài tuấn, hoàn toàn có thể giới thiệu cho Bạch Dao làm quen, nhưng Bạch Dao cứ như bị mỡ heo che tâm, nhất quyết phải chọn một người đàn ông thoạt nhìn u ám không thấy ánh mặt trời như vậy.

Tiểu Bảo uống no sữa, bé nhìn người cha giống như cô vợ nhỏ mắng không cãi lại, đẩy bình sữa ra, vươn tay về phía ông ngoại bên cửa sổ, trong miệng còn không biết ê ê a a nói cái gì.

Giáo sư Bạch lập tức buông ly nước, ôm đứa trẻ vào lòng, tươi cười đầy mặt nói: “Cháu ngoại của ông, ăn no chưa?”

Phương Tiểu Bảo cười khanh khách thành tiếng, làm Giáo sư Bạch vui đến mức nháy mắt quên luôn còn có thằng con rể đáng ghét.

Bà Bạch đang bận rộn trong bếp đi ra, bà hỏi Phương Trì: “Dao Dao có nói khi nào về không?”

Phương Trì lắp bắp trả lời: “Dao Dao nói... Trước bữa trưa sẽ về.”

Hóa ra hôm nay Bạch Dao sáng sớm đã ra cửa, nói là trong trường còn phải họp tổng kết cuối kỳ, không khéo chính là, nàng rời đi không bao lâu, Giáo sư Bạch và vợ liền tới đây.

Giáo sư Bạch đối với chàng con rể này vẫn trước sau như một ghét bỏ, bà Bạch nhưng thật ra đang chậm rãi chấp nhận hiện thực, con cũng có rồi, tổng không thể lại bảo đôi vợ chồng trẻ này ly hôn đi?

Bà Bạch tâm bình khí hòa nói: “Nghe Dao Dao nói, các con định nhân dịp nghỉ đi du lịch ở nơi ấm áp.”

Phương Trì gật đầu: “Vâng ạ.”

Hắn cúi đầu, dáng ngồi ngoan ngoãn, thế mà còn có vẻ nhu nhược dễ bắt nạt hơn cả Phương Tiểu Bảo.

Giáo sư Bạch lại muốn nói thằng con rể này thật đúng là không có dáng đàn ông, làm sao bảo vệ vợ con? Nhưng bị bà Bạch đã bị kích khởi lòng thương hại liếc một cái, Giáo sư Bạch ngậm miệng lại, vẫn là không nói nhiều.

Bà Bạch nói: “Vậy lúc các con đi chơi, Tiểu Bảo cứ để nhà mẹ chăm sóc nhé.”

Phương Trì thấp giọng nói: “Cảm ơn...”

Bà Bạch cười: “Đều là người một nhà, không cần nói cảm ơn.”

Bà Bạch tính thời gian lại đi vào bếp nấu canh, chờ Bạch Dao về là có thể ăn cơm, lúc này, trong bếp truyền đến tiếng nói: “Rượu gia vị không đủ rồi, ông Bạch, đi mua chai rượu gia vị về đây!”

Giáo sư Bạch đang ôm cháu trai chơi vui vẻ, nghe vậy đầu cũng không ngẩng, nói thẳng: “Phương Trì, đi mua rượu gia vị.”

Phương Trì nghe lời đứng dậy, hắn đi tới cửa, từ trên giá treo quần áo đầu tiên là khoác thêm một chiếc áo lông vũ màu đen thật dày, lại khom lưng đi một đôi bốt đi tuyết lót lông vào chân, sau đó lại cầm lấy một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ quấn lên cổ, cuối cùng hắn cầm lấy một chiếc mũ len màu đỏ đội lên đầu, một phen thao tác xuống dưới, thân hình gầy gò của hắn nháy mắt bị bọc lại như một quả cầu.

Giáo sư Bạch nhìn đến cạn lời một lúc: “Cậu chỉ ra khỏi nhà một chuyến thôi mà, cần thiết mặc kín mít như vậy sao?”

Nửa khuôn mặt Phương Trì đều vùi vào khăn quàng cổ dày sụ, chỉ lộ ra đôi mắt đen như mực, hắn chậm rì rì, giọng nói rầu rĩ: “Dao Dao nói ra cửa... Phải mặc quần áo cho kỹ.”

Giáo sư Bạch nói thầm một câu: “Còn chưa từng thấy người đàn ông nào nghe lời vợ như vậy.”

Phương Trì nói: “Phải nghe lời Dao Dao, ta bị cảm... Dao Dao sẽ buồn.”

Giáo sư Bạch á khẩu không trả lời được, hắn nhìn Phương Trì trang bị đầy đủ hết rồi ra cửa, cảm xúc có chút khó tả.

Phương Tiểu Bảo “a” một tiếng.

Giáo sư Bạch xoa xoa mặt Phương Tiểu Bảo, cười nói: “Cháu nói xem ba ba cháu có phải là kẻ ngốc không hả? Mở miệng ngậm miệng chính là Dao Dao, Dao Dao.”

Phương Tiểu Bảo: “Ô ——”

Giáo sư Bạch ngẩng mặt lên, thần sắc có chút đắc ý: “Bất quá ai bảo con gái ông mị lực lớn chứ? Ba ba cháu nếu không có con gái ông, còn không biết hiện tại đang ở cái xó xỉnh nào làm kẻ cô đơn đâu.”

Phương Tiểu Bảo vỗ tay, tựa hồ là đang hưởng ứng lời ông ngoại nói là đúng.

Lại một lát sau, bà Bạch từ trong bếp đi ra, bà hỏi: “Phương Trì đâu?”

Giáo sư Bạch mang theo Phương Tiểu Bảo ngồi ở đống đồ chơi, tùy ý tiếp câu: “Đi mua rượu gia vị rồi.”

Bà Bạch tức khắc có chút sốt ruột: “Đã đi lâu như vậy rồi, nó còn chưa về, không phải là lạc đường chứ?”

Giáo sư Bạch ngẩng đầu: “Nó không đến mức phế vật như vậy chứ?”

Bà Bạch kéo ông đứng dậy: “Đi đi đi, mau đi tìm nó về, nếu nó xảy ra chuyện gì, Dao Dao về nhất định sẽ cáu kỉnh với ông đấy!”

Tuyết có xu thế rơi lớn hơn, trẻ con ngày thường mê chơi điện thoại không hay ra cửa phần lớn đều chạy ra chơi tuyết, tiểu khu cũng náo nhiệt hơn ngày thường.

Người đàn ông mặc một thân đồ đen, lại quấn khăn quàng đỏ, đội mũ len đỏ, trong tay xách một chai rượu gia vị, mỗi bước đi về phía trước, trên nền tuyết liền sẽ lưu lại một dấu chân.

Một quả cầu tuyết ném về phía hắn, hắn hơi nghiêng người né tránh, cầu tuyết rơi xuống đất.

Có bé trai ở cách đó không xa nói: “Này, ông chính là cái tên ngốc ở tòa số 3 phải không?”

Phương Trì lẳng lặng nhìn đứa trẻ chừng tám chín tuổi, không tiếp lời.

Bạn của bé trai nói: “Khẳng định chính là hắn! Ba tớ nói, tòa số 3 có một người đàn ông tóc dài, bị ngu si, lại cưới được một cô vợ xinh đẹp!”

Một bé trai khác nặn một quả cầu tuyết thật c.h.ặ.t, cười hì hì nói: “Đánh tên ngốc nào!”

Nó giơ tay lên, cầu tuyết còn chưa ném ra, đã bị người rống lớn: “Các cháu là con cái nhà ai! Gọi ba mẹ các cháu ra đây, ông muốn tìm bọn họ tính sổ!”

Giáo sư Bạch không hổ là làm giáo viên nhiều năm, sa sầm mặt rống lên, khí thế mười phần, sinh viên đại học đều sợ ông, huống chi là mấy đứa nhóc con này?

Giáo sư Bạch đứng chắn trước người Phương Trì, ánh mắt sắc bén quét qua, lạnh giọng nói: “Còn nhỏ tuổi đã biết bắt nạt người khác, ông đảo muốn hỏi xem ba mẹ các cháu có gia giáo gì không, hôm nay ba mẹ các cháu không tới, các cháu cũng đừng hòng chạy!”

Nói rồi, Giáo sư Bạch tiến lên phía trước như muốn bắt người, mấy đứa trẻ trong lòng sợ hãi, hét lên rồi xoay người chạy tứ tán, nháy mắt đã không thấy tăm hơi bóng dáng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.