Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 373: Cha Vợ Và Chàng Rể Ngốc

Cập nhật lúc: 22/01/2026 19:50

Giáo sư Bạch cũng không thật sự đuổi theo, ông tức giận nói với Phương Trì: “Đứa bé nhỏ như vậy mà cũng dám bắt nạt con, con không biết phản kháng à?”

Phương Trì nói năng ôn tồn: “Ở đây… có camera, nếu con đ.á.n.h trả, người khác sẽ nói con bắt nạt… trẻ con, sẽ liên lụy đến… Dao Dao.”

Giáo sư Bạch nghẹn họng, ông liếc Phương Trì một cái, rồi lại liếc thêm cái nữa, không tự nhiên nói: “Đầu óc cậu đúng là chỉ toàn Dao Dao.”

Nhưng cơn giận trên mặt ông cuối cùng cũng tan đi, hừ một tiếng rồi nói: “Về thôi, mẹ con còn đang chờ rượu gia vị để nấu ăn đấy.”

Phương Trì đi theo sau giáo sư Bạch, “Cảm ơn… ba.”

Giáo sư Bạch gắt gỏng với anh: “Ai cho con gọi ta là ba!”

Phương Trì ngây thơ chớp mắt, “Mẹ của Dao Dao là… mẹ của con, không gọi ba là ba, vậy con nên… gọi là gì ạ?”

Giáo sư Bạch không thể trả lời câu hỏi này, dù sao ông cũng chưa từng nghĩ đến chuyện tự đội nón xanh cho mình, ông trừng mắt nhìn Phương Trì, thầm nghĩ thôi bỏ đi, không thèm so đo với thằng ngốc.

Bạch Dao về nhà sau mười hai giờ, thấy ba mẹ cũng ở đây, cô lộ vẻ ngạc nhiên.

Phương Tiểu Bảo lập tức đòi cô bế, nhưng quần áo trên người Bạch Dao rất bẩn, cô vội từ chối cái ôm của con trai.

Bà Bạch hỏi: “Sao con lại để người dính nhiều bùn đất thế này?”

Bạch Dao cười: “Hôm nay họp xong, trường học bảo chúng con dọn dẹp vệ sinh sơ qua, lúc nhổ cỏ con không cẩn thận làm dính vào.”

Giáo sư Bạch nói: “Được rồi, được rồi, mau đi thay quần áo đi, cả nhà đang chờ con ăn cơm đấy.”

Bạch Dao gật đầu, cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của người chồng đang tha thiết nhìn mình, không cần nói lời nào, khi Bạch Dao vào phòng ngủ thay quần áo, Phương Trì cũng đi theo vào.

Bạch Dao cởi áo khoác, dang tay ôm lấy anh, hít hà mùi hương trên người anh như thể đang nạp đủ năng lượng, cô ngẩng mặt lên, quan tâm hỏi: “Thế nào, ba em không bắt nạt anh chứ?”

Phương Trì lắc đầu, lấy một bộ quần áo sạch khoác lên người Bạch Dao, anh nhẹ nhàng nói: “Ba đối với anh… rất tốt.”

Bạch Dao nhướng mày, lúc cô không có ở đây, đôi cha vợ con rể này đã xảy ra chuyện gì mà quan hệ lại trở nên tốt đẹp thế này?

Phương Trì đưa tay lên, đầu ngón tay lau đi vết bùn nhỏ trên mặt Bạch Dao, trong mắt anh sóng gợn lăn tăn, dưới mặt nước tĩnh lặng, tình cảm giấu kín như mãnh thú ẩn mình đang điên cuồng khuấy động, cuối cùng thôi thúc anh cúi đầu, hôn lên đôi môi lạnh giá vì gió tuyết của cô, “Dao Dao… anh nhớ em lắm.”

Bạch Dao ôm lấy mặt anh, cười và quyến luyến hôn anh, “Em cũng nhớ anh lắm.”

Ăn trưa xong, Bạch Dao và Phương Trì lại đưa vợ chồng giáo sư Bạch đi xem một bộ phim, rồi ăn tối ở một nhà hàng bên ngoài, trong lúc đó, Bạch Dao xác nhận với ba mẹ về thời gian cô và Phương Trì đi du lịch, vé tàu đã mua xong, đến lúc đó Phương Tiểu Bảo sẽ phải phiền ông bà ngoại chăm sóc nửa tháng.

Vợ chồng giáo sư Bạch nói thẳng, bây-giờ họ có thể đón Tiểu Bảo về chăm sóc luôn.

Bạch Dao vẫn có chút không nỡ xa Phương Tiểu Bảo, nhưng Phương Tiểu Bảo lại rất vui mừng, ở nhà ông bà ngoại, có đồ ăn ngon, có đồ chơi vui, cậu bé có thể độc chiếm tất cả, không cần phải chia cho ba, sướng không thể tả!

Vì vậy, khi được bà ngoại bế lên xe ông ngoại, Phương Tiểu Bảo phấn khích vẫy tay chào ba mẹ, đối với cậu bé, nỗi buồn chia ly ngắn ngủi hoàn toàn không tồn tại.

Bạch Dao ngược lại có chút buồn.

Khi về đến khu dân cư, chỉ nghe thấy các bà các cô trong khu phố tụ tập lại nói chuyện, rằng có mấy đứa trẻ bị tà nhập, đứa nào đứa nấy nói năng lảm nhảm, khóc lóc t.h.ả.m thiết, khiến phụ huynh lo sốt vó.

Bạch Dao còn đang nghĩ đến con mình, cũng không để tâm đến những chuyện phiếm này, về đến nhà, người chồng “thiên phú dị bẩm” kéo cô cùng nhau đạt đến vài lần đại hòa hợp của sinh mệnh, chút buồn bã của cô cũng bị đè nén xuống.

Từ khi có Tiểu Bảo, họ hiếm khi có được thế giới hai người, cả hai đều phấn khích đến mức không ngủ được.

Trong phòng ngủ bật máy chiếu, đang chiếu một bộ phim ma từ đảo quốc.

Phương Trì quần áo xộc xệch dựa vào đầu giường, ôm người phụ nữ cũng hở hang không kém trong lòng, bộ phim đã chiếu đến cảnh nữ quỷ tóc dài xuất hiện sau lưng nhân vật chính, nhân vật chính quay đầu lại, là một cảnh hù dọa đột ngột.

Rõ ràng là đoạn đáng sợ nhất, nhưng đôi vợ chồng trẻ lại không có chút biểu cảm d.a.o động nào.

Bạch Dao nói: “Chán quá.”

Phương Trì nắm lấy một tay cô, hôn lên cánh tay mịn màng của cô, hừ hừ phụ họa hai tiếng, rồi lại nâng mặt cô lên hôn.

Bạch Dao thấy hơi ngứa, cô thuận miệng nói: “Dạo này không tìm được phim hay, cũng không tìm được tiểu thuyết hay, Tiểu Bảo đi đến chỗ ba mẹ em rồi, chẳng có gì để g.i.ế.c thời gian cả.”

Nhắc đến tiểu thuyết, gần đây Bạch Dao mở app tiểu thuyết Chuối Tiêu, lướt một vòng toàn là tiểu thuyết “tổng tài bá đạo yêu tôi”, nam chính không ngoài câu “Nữ nhân, miệng cô nói không cần, nhưng cơ thể lại rất thành thật”, nữ chính không ngoài câu “Anh có được người của tôi, nhưng không có được trái tim tôi”.

Thật lòng mà nói, cô đã lướt qua rất nhiều cuốn tiểu thuyết na ná nhau, đến mức không nhớ nổi mình đã đọc những gì.

Dù sao thì kết cục luôn là nữ chính sinh một cặp long phụng, sống hạnh phúc bên nam chính.

Phương Trì thân mật cọ vào mặt Bạch Dao, “Dao Dao có thể chơi anh… để g.i.ế.c thời gian.”

Họ vừa mới kịch chiến một trận, Bạch Dao cảm thấy phóng túng quá độ thật sự không tốt.

Nhưng vừa ngước mắt lên, liền đối diện với đôi mắt trong veo xinh đẹp của người đàn ông, trong đó vẫn còn vương lại sự mê ly khi động tình, cô nhất thời không kìm được, nhào về phía người đàn ông.

Bộ phim, hình ảnh âm u, nhạc nền rùng rợn, nữ quỷ tóc dài xuất hiện dọa nhân vật chính hét toáng lên.

Trong bầu không khí đáng sợ như vậy, Bạch Dao lại càng phấn khích.

Không lâu sau, trong phòng ngủ tối tăm đang chiếu phim ma truyền đến giọng nói khó nén của người đàn ông, “Dao Dao… đừng, chỗ đó… chỗ đó không được…”

Hôm nay thật là một vở hài kịch.

Người đàn ông để ria mép, mặc áo sơ mi hoa và quần hoa sặc sỡ, đứng trước cửa một ngôi nhà cũ, vẻ mặt vẫn vô cùng cạn lời và kinh ngạc.

Ngay trong hôm nay, hắn đã chứng kiến một cảnh tượng khó hiểu.

Bạch Dao vốn đã rời đi lại bất ngờ lái xe quay về, nhưng con quỷ tóc dài kia lại không đi theo cô, vì tò mò, ông chủ Ngô đã đi theo Bạch Dao đến đây, hắn đứng trên tường, tận mắt nhìn thấy Bạch Dao cầm xẻng, đào đất dưới gốc cây bạch quả trong sân.

Lá cây bạch quả như không chịu nổi kích thích, xào xạc rơi xuống, cô cũng không để tâm, cuối cùng, cô nhảy vào cái hố đã đào, từ bên trong ôm ra một thứ được bọc trong vải liệm.

Thứ được bọc trong vải liệm là gì, mỗi người ở trấn Lăng Thủy đều biết rõ.

Cả người Bạch Dao đã lấm lem, thứ cô ôm trong lòng vì năm tháng xa xôi, vải vóc mục nát mà có chút rách nát, bụi bặm không thấy ánh mặt trời phủ đầy, âm u bẩn thỉu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.