Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 76: Ngươi Là Tốt Nhất!
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:12
Người Ta Muốn Hôn Hôn~ Muốn Ôm Ôm~!
Cô cô cũng từng rung động? Còn là thầm yêu! Thật hay giả vậy?
Vô tình hóng được một quả dưa lớn, Lãnh Thanh Tuyết nhíu mày. Nhưng nàng trước nay không phải người hay tọc mạch, nên không hỏi thêm.
Đi thêm một đoạn, trong không khí thoang thoảng mùi thơm hấp dẫn, mắt Vân Điệp sáng lên: “Nhanh! Đi nhanh lên, nha đầu Ngôn tự mình xuống bếp, hôm nay muội coi như có lộc ăn rồi!”
Nghe vậy, Lãnh Thanh Tuyết khẽ sững sờ, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Ngôn Tiểu Ức, xuống bếp?
Nàng, một tiểu thư nhà giàu được nuông chiều từ bé, một kẻ ăn chơi trác táng, lại còn biết nấu ăn?
Quả nhiên, giống như mình dự đoán! Vẻ ngoài thường ngày của nàng, căn bản không phải là bộ mặt thật.
Người này giấu mình quá sâu! Tất cả mọi người, đều bị nàng lừa rồi.
Mà ngay lúc Lãnh Thanh Tuyết lên núi, mấy bóng người đang nấp trong bóng tối xa xa quan sát, miệng đồng thời phát ra tiếng “rôm rốp” như đang nhai đậu khô.
Cao Kiếm Nam mặt mày xanh mét, véo c.h.ặ.t đùi mình, nhìn người bên cạnh: “Tam sư huynh, ta nói gì cơ chứ? Nàng quả nhiên đến Tiểu Trúc Phong, tìm con hồ ly tinh kia để được an ủi rồi!”
“Hừ!” Khâu Trì tức giận đ.ấ.m một quyền xuống đất, “Là tìm an ủi hay là đi mách lẻo, còn chưa chắc đâu!”
Lúc này trong đầu hai người, bất giác hiện lên một khung cảnh:
Lãnh Thanh Tuyết như một chú mèo bị thương, cuộn mình trong lòng Ngôn mỗ, vừa rơi lệ, vừa chu môi nũng nịu: “Ngôn Bảo, bọn họ bắt nạt người ta, hu hu hu~”
Ngôn Tiểu Ức thì nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, dịu dàng an ủi: “Tuyết Bảo đừng khóc! Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không tha cho bọn họ! Dám bắt nạt người của ta, đúng là tìm c.h.ế.t!”
“Ừm ừm, ngươi là tốt nhất! Người ta muốn hôn hôn~ muốn ôm ôm~”
“Chụt~”
“Eo ôi~” … Nghĩ đến đây, hai huynh đệ đồng thời rùng mình, nổi hết cả da gà.
Lục Bi bên cạnh thì không tham gia tưởng tượng, khoanh tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt: “Mách lẻo? Sao nào? Con nhỏ họ Ngôn kia còn có thể vì nàng mà ra mặt à? Nó có bản lĩnh đó sao?
Không phải ta khoe khoang, cho dù chấp nó một tay, cũng có thể đ.á.n.h nó khóc thét!”
“Nó tự nhiên là không có bản lĩnh đó!” Cao Kiếm Nam nhỏ giọng nhắc nhở, “Nhưng huynh đừng quên, nó còn có một sư huynh! Cù Nhàn kia đã hồi phục như cũ, ngũ sư huynh ở trước mặt hắn, giống như một con ch.ó, bị đ.á.n.h không có sức phản kháng…”
Chưa đợi hắn nói xong, Khâu Trì đã tát một cái qua, trợn mắt quát: “Phải nói bao nhiêu lần? Mẹ nó ta đó là đại ý…”
“A! Vâng vâng!” Cao Kiếm Nam rụt cổ, tiếp tục lải nhải, “Còn có sư tôn của nó, cũng coi nó như bảo bối trong lòng! Cưng chiều hết mực.”
“Hừ!” Lục Bi hếch mũi lên trời, vung mạnh tay áo, “Ứng Vô Khuyết dù có bao che đến đâu, cũng không đến mức vì chuyện này mà tìm chúng ta gây sự! Còn về Cù lão tứ? Ta không cho rằng, hắn là đối thủ của ta!”
Thấy hai huynh đệ có vẻ không tin, Lục Bi bí ẩn cười: “Lén nói cho các ngươi biết, lần trước xuống núi, ta đã nhận được truyền thừa của một vị đại lão! Tuyệt học Mãnh Trư Quyền của ngài ấy, ta đã luyện đến mức lô hỏa thuần thanh!”
“Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
“Còn không đơn giản sao?” Lục Bi cười nham hiểm, “Nếu Thanh Tuyết đã nhập ma quá sâu, không thể cứu chữa, chúng ta sẽ tìm một đột phá khẩu khác! Nhân cơ hội đại tỷ, cho con hồ ly tinh họ Ngôn kia biết, có những người không phải nó có thể động vào!”
Rõ ràng, hắn định ra tay tàn độc với Ngôn Tiểu Ức trong đại tỷ.
Không nói đ.á.n.h c.h.ế.t, làm cho tàn phế cũng được.
Đặc biệt là cái mặt đó, phải hủy đi! Một con tiện nhân độc ác, nó dựa vào đâu mà xinh đẹp như vậy?
Nói đến đây, Lục Bi đứng dậy, phủi phủi đầu gối: “Hai ngươi, cố gắng lên! Nhớ kỹ, bất kể ai gặp nó, cũng không được nương tay!”
“Cái này…” Hai huynh đệ nhìn nhau, cười gượng, “Thật không dám giấu, chúng ta đã bị loại ngay từ vòng đầu, cho nên…”
“Đúng là đồ vô dụng!” Lục Bi mỗi người thưởng cho một cước, trợn mắt quát, “Còn trông mong gì ở các ngươi? Mới vòng đầu đã thua, mặt mũi của sư tôn đều bị các ngươi làm mất hết!”
Hai người không dám phản bác, nhỏ giọng nói: “Sư huynh dạy phải…”
“Thôi bỏ đi! Giao cho ta, bất kể là Cù Nhàn hay Ngôn Tiểu Ức, chỉ cần để ta gặp, đều sẽ không để chúng nó yên ổn! Dám có ý đồ với Thanh Tuyết, ta nhất định sẽ bắt chúng nó trả giá đắt!”
“Sư huynh bá khí!”
“Sư huynh uy vũ!”
“Hừ hừ~” Đối mặt với lời tâng bốc, Lục Bi hừ hừ hai tiếng, hai tay chắp sau m.ô.n.g, nói với giọng điệu không cho phép phản bác: “Đi, chuẩn bị một bàn rượu thức ăn, tối nay sư huynh sẽ chỉ điểm cho các ngươi!”
“Cái này…” Hai huynh đệ lập tức nhìn nhau, túi còn sạch hơn cả mặt, lấy đâu ra tiền mà chuẩn bị rượu thức ăn?
Vốn dĩ Cao Kiếm Nam còn có chút gia sản, hôm qua đặt cược cho Khâu Trì, thua sạch sành sanh.
“Sao, chuyện này cũng làm khó các ngươi à?” Rõ ràng, Lục Bi có chút không vui.
“Thật không dám giấu, sư huynh, hai chúng ta bây giờ không một xu dính túi…”
“Thân là thân truyền của tông chủ, mà lại t.h.ả.m hại thế này, ta thật sự thấy xấu hổ thay cho các ngươi!” Vừa mắng, Lục Bi vừa thò tay vào túi trữ vật mò một vòng, rồi lại rút tay không ra.
Giả vờ như không có chuyện gì liếc hai huynh đệ một cái: “Thế này, các ngươi đi ghi nợ một bàn, cứ báo… tên của các ngươi, ta không mất mặt nổi.”
Đệt! Ngươi không mất mặt nổi, hai chúng ta thì mất mặt nổi à?
Cao, Khâu hai người trong lòng thầm c.h.ử.i, cuối cùng vẫn không cam lòng mà đi.
Cùng lúc đó, Lãnh Thanh Tuyết cũng bị Vân Điệp kéo đến đại điện Tiểu Trúc Phong một cách miễn cưỡng.
Vừa đến cửa, Vân Điệp đã cất giọng la lớn: “Các ngươi xem, ai đến này?”
“Có khách à?” Ngôn Tiểu Ức đeo tạp dề đỏ, tay còn cầm xẻng nấu ăn chui ra xem.
Khi thấy người đến, nàng cũng khẽ sững sờ.
Đúng là không ngờ nàng sẽ đến.
Lãnh Thanh Tuyết cứ ngỡ nàng sẽ nói vài câu châm chọc mình, kết quả lại nghe được một câu: “Ngồi đi, còn hai món nữa.”
“Ờ… có cần ta giúp gì không?”
“Ngươi giúp ăn là được rồi.”
Không lâu sau, mấy món ăn thơm ngon đẹp mắt được dọn lên bàn.
Ứng Vô Khuyết ngồi ở ghế chủ vị nhiệt tình mời mọc: “Thanh Tuyết, đừng câu nệ, đã đến thì là khách! Cứ ăn tự nhiên, nếm thử tay nghề của Tiểu Ức! Đảm bảo sẽ khiến muội khen không ngớt lời!”
“Vâng, cảm ơn!”
Lãnh Thanh Tuyết như học sinh tiểu học, ngồi thẳng lưng, lúc ăn cũng lấy tay áo che miệng, vô cùng văn nhã; hoàn toàn tương phản với người bên cạnh đang gác một chân lên ghế, ăn thịt miếng lớn.
“Đừng chỉ lo ăn rau, lại đây, ta rót đầy cho muội! Chúng ta cùng uống một ly.”
Thấy Vân Điệp chuẩn bị rót rượu cho mình, Lãnh Thanh Tuyết vội vàng đứng dậy, lấy tay che miệng ly: “Xin lỗi, ta không uống rượu!”
Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng động đến một giọt rượu.
Cũng không biết thứ này vào cổ họng có vị gì.
“Ây da, đến rồi thì đến! Cứ nghe ta sắp xếp! Nhanh, bỏ tay ra…”
“Vậy… chỉ uống một ly.” Do dự một lát, nàng từ từ bỏ tay ra.
“Nào, cạn ly!”
Là nữ chính, Lãnh Thanh Tuyết cũng nói là làm.
Một ly cạn sạch, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng với tốc độ mắt thường có thể thấy, ngay sau đó mắt nhắm lại, “bịch” một tiếng ngã xuống.
Nhìn Lãnh Thanh Tuyết say khướt ngã trên đất, Vân Điệp ngượng ngùng sờ mũi: “Tửu lượng này, cũng kém quá rồi!”
Một ly đã gục, không khóc không quấy.
Đỡ nàng ngồi lên chiếc ghế bên cạnh, sau khi ăn uống no say, sư cô Vân Điệp tự nhiên là nhân lúc có men rượu mà trêu ghẹo sư tôn.
Sư huynh Cù Nhàn thì luyện kiếm trong sân.
Trọng trách đưa mỹ nhân lạnh lùng về nhà, tự nhiên rơi vào tay Ngôn Tiểu Ức. Vác nàng đi được nửa đường mới nhớ ra, mình căn bản không biết nàng ở đâu.
Hỏi nàng thì hỏi một câu không đáp một lời.
Hết cách, đành phải bước dưới ánh trăng quay về, vác người về động phủ của mình.
Vừa đi được vài bước, chỉ nghe một tiếng “ọe”, một dòng nước ấm từ sau lưng nàng chảy thẳng xuống, chảy đến tận gót chân.
