Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 77: Kỹ Thuật Viên Số Mười Tám, Rất Vui Được Phục Vụ Cô
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:12
Dịch vụ tắm gội bất ngờ này khiến Ngôn Tiểu Ức đơ người tại chỗ.
Mặt mày đen sì quay đầu lại, nhìn mỹ nhân lạnh lùng đang bất tỉnh nhân sự: “Chịu rồi! Ý là tối nay ta còn phải hầu hạ ngươi nữa chứ gì?”
“Ưm~” Trên vai truyền đến một tiếng rên rỉ như đang làm nũng.
Giọng nói khá quyến rũ, tiếc là Ngôn đại tiểu thư lúc này không có tâm trạng thưởng thức, như một tên trộm thịt heo dưới trăng, vội vã vác người về động phủ, thuận thế ném lên giường.
Với tốc độ nhanh nhất, nàng dọn dẹp sạch sẽ cho mình trước.
Nửa khắc sau.
Nhìn mỹ nhân lạnh lùng đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, khóe miệng Ngôn Tiểu Ức nhếch lên một nụ cười tà ác.
Cảnh này, tình này, có nên làm gì đó không nhỉ?
Ví dụ như, cướp đi… à không, gửi tạm nụ hôn đầu của nàng ở chỗ ta?
Chỉ đơn thuần là gửi tạm thôi, nàng muốn lúc nào cũng có thể lấy lại, như vậy cũng không cần lo bị người khác cướp mất, lại còn được bảo quản tươi mới.
Quá tuyệt!
Mà ngay lúc Ngôn Tiểu Ức chuẩn bị đến gần, Lãnh Thanh Tuyết trên giường như khởi động hệ thống phòng ngự, nhíu mày, rồi cổ họng động đậy, đột nhiên nghiêng người: “Ọe~”
Loảng xoảng lại nôn ra đầy đất!
“Vãi!” Ngôn Tiểu Ức phản ứng cực nhanh, một bước lùi đẹp mắt, lùi ra xa mấy mét, sợ hãi vỗ n.g.ự.c: “May quá!”
Suýt nữa thì ăn phải đồ ăn nhập khẩu của nàng!
Cảnh tượng đó, nghĩ thôi đã thấy tê cả da đầu.
Bị một màn như vậy, lập tức mất hết hứng thú — ai biết nàng có còn tái diễn trò cũ không?
Cố nén cảm giác buồn nôn tiến lên dọn dẹp sạch sẽ, nhìn bộ y phục có chút bẩn trên người nàng, khẽ thở dài: “Thôi vậy, bổn tiểu thư hôm nay làm người tốt đến cùng! Hầu hạ ngươi một lần.”
Đương nhiên, là một thiếu nữ xinh đẹp có nguyên tắc, nàng rất chu đáo hỏi một câu: “Đại tiểu thư, có cần dịch vụ cởi đồ không?”
Không trả lời, vậy tức là đồng ý.
Có điều lúc cởi đồ, một đôi tay có hơi mất kiểm soát một chút.
Đương nhiên, cũng chỉ là tiện tay giúp kiểm tra cơ thể thôi, thật sự không chiếm tiện nghi của nàng.
Tiện nghi của nữ chính ai dám chiếm chứ? Phải không?
“Ưm~ Khát quá!” Vừa dọn dẹp xong, lại la hét đòi uống nước.
Hầy~ Ngươi thật sự coi ta là người hầu rồi à? Ngôn Tiểu Ức nhíu mày, nhưng vẫn đáp ứng yêu cầu của nàng.
Cứ tưởng sẽ yên tĩnh, kết quả không lâu sau, nàng lại nói mớ: “Ta… muốn tắm.”
Vừa la hét, vừa cởi lớp áo mỏng manh cuối cùng trên người.
Nàng có chứng sạch sẽ nhẹ, một ngày không tắm rửa sạch sẽ, toàn thân sẽ ngứa ngáy, khó chịu.
“Như vậy có ổn không?”
Nội tâm trải qua nửa giây đấu tranh kịch liệt mà dài đằng đẵng, Ngôn đại tiểu thư chính trực và lương thiện dứt khoát đứng dậy, đưa ra một quyết định đi ngược lại với tín ngưỡng của mình:
“Kỹ thuật viên số mười tám, rất vui được phục vụ cô!”
Không có ý nghĩ kỳ quái nào khác, chỉ đơn thuần là thích giúp đỡ người khác mà thôi.
Nhưng không thể không nói, vầng trăng hôm nay vừa trắng lại vừa mượt.
Phong cảnh rất dễ chịu.
… Đợi đến khi Ngôn sư phụ làm xong việc, thay quần áo cho nàng, đêm đã khuya.
“Cũng chỉ có ngươi! Mới có đãi ngộ này, đổi người khác, ta trực tiếp ném ra ngoài!”
Ngôn sư phụ bận rộn cả ngày, kéo lê thân thể mệt mỏi, vừa dựa vào nằm xuống, một đôi chân lạnh như băng đột nhiên duỗi vào lòng nàng.
“Ái chà!” Ngôn Tiểu Ức kinh ngạc hét lên, lập tức bật dậy, “Kiếp trước ngươi là cái tủ lạnh à?”
Ai mà chịu nổi chứ?
Quả thực có thể nói là lấy oán báo ân!
Nếu là trời nóng thì còn đỡ, bây giờ thì… không ổn! Chuồn là thượng sách.
Sáng sớm hôm sau, Ngôn Tiểu Ức đang ngồi đả tọa trên ghế, bị một tiếng hét ch.ói tai đ.á.n.h thức.
Nàng lập tức lên tiếng quát: “Sáng sớm la hét cái gì? Có ý thức cộng đồng không? Hại ta suýt nữa tẩu hỏa nhập ma rồi!”
“Ta…” Lãnh Thanh Tuyết ôm chăn, mặt mày xanh mét hỏi, “Quần áo của ta đâu?”
Trên người chỉ có lớp áo lót mỏng manh, khiến nàng rất không có cảm giác an toàn.
Ngôn Tiểu Ức trợn mắt trắng: “Còn dám hỏi à? Tối qua nôn đầy người ta! Không đòi ngươi phí dọn dẹp là may lắm rồi! Hầu hạ ngươi cả đêm, cũng chỉ có ngươi mới có đãi ngộ này thôi!”
Tối qua đã xảy ra chuyện gì, trong đầu Lãnh Thanh Tuyết không có chút ấn tượng nào, nhưng đêm nay lại ngủ vô cùng ngon giấc.
Còn mơ một giấc mơ rất… khó nói! Không thể nói, không thể nói!
Nàng cúi đầu, không dám nhìn vào mắt đối phương, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Xin lỗi, là ta thất thố, gây phiền phức cho ngươi rồi. — Vậy quần áo của ta đâu?”
“Vứt rồi chứ sao~”
“A?” Lãnh Thanh Tuyết kinh ngạc, “Vậy ta mặc gì?”
“Ta là thân phận gì? Còn thiếu đồ cho ngươi mặc sao?”
Nói rồi, Ngôn Tiểu Ức từ trong túi trữ vật lấy ra một bộ váy áo màu đỏ rực ném qua, “Yên tâm, hàng mới tinh.”
Thấy nàng cầm quần áo vẻ mặt muốn nói lại thôi, Ngôn Tiểu Ức bực bội nói: “Đừng có ngày nào cũng mặc như đi đưa tang, thử phong cách mới xem, biết đâu lại mang đến may mắn cho ngươi.”
“Vậy…” Lãnh Thanh Tuyết c.ắ.n môi, “Ngươi có thể quay người đi trước được không?”
“Sao thế? Còn sợ ta nhìn trộm à?” Ngôn Tiểu Ức bĩu môi, đứng dậy, “Yên tâm, ta là người đứng đắn!”
Trong lòng thầm bổ sung: Cái nên xem, cái không nên xem, ta đã xem hết từ lâu rồi.
Thấy nàng rời đi, Lãnh Thanh Tuyết không do dự nữa, với tốc độ nhanh nhất mặc đồ chỉnh tề.
Ra khỏi động phủ, nhìn Ngôn mỗ đang cho chim ăn, nàng khẽ nói một câu: “Ta đi trước đây, quần áo giặt sạch sẽ rồi trả lại ngươi.”
Ngôn Tiểu Ức không quay đầu lại nói: “Không cần, ngươi cứ lấy mặc đi, ta có nhiều lắm, không thiếu một hai bộ này. Chíp chíp chíp (tiếng gọi chim)~”
“Vậy… cảm ơn.” Nói xong, nàng bay như tên biến mất.
Một hơi chạy đến lưng chừng núi, vốn định về động phủ thay đồ nhanh nhất có thể, trong đầu lại nhớ đến lời Ngôn Tiểu Ức vừa nói.
Có lẽ đổi phong cách, vận may thật sự sẽ tốt hơn.
Nghĩ lại những ngày qua, hình như… đúng là khá xui xẻo.
Trời vẫn còn sớm, thôi thì cứ mặc bộ này, thong thả xuống núi.
Trước đây không để ý, phong cảnh Tiểu Trúc Phong cũng khá đẹp, không khí cũng đặc biệt trong lành.
Ngay khi nàng đi đến chân núi, ba gã đàn ông nồng nặc mùi rượu, quần áo xộc xệch từ trong bụi cỏ chui ra.
Chính là ba sư huynh đệ Khâu Trì tối qua say bí tỉ, nằm trong bụi cỏ nửa đêm.
Xa xa đã thấy một người mặc áo đỏ, thong thả bước đến bên ao Dược Ngư, ngồi trên ghế đá, quay lưng về phía họ lặng lẽ ngắm cá trong ao.
Ba huynh đệ nhìn nhau, ánh mắt trí tuệ trao đổi.
Ngay sau đó đồng thanh nói: “Là con hồ ly tinh Ngôn Tiểu Ức!”
Không nhìn rõ mặt, nhưng từ bộ váy đỏ lộng lẫy và bóng lưng có thể phán đoán, chắc chắn là nàng.
Nghển cổ nhìn xung quanh, xác định không có ai khác, Lục Bi xoa tay, cười nham hiểm: “Vừa hay, cho nó một bài học!”
“Nói phải!”
Cao, Khâu hai huynh đệ tự nhiên hiểu ý hắn, trong ao Dược Ngư kia có không ít loài cá hung dữ.
Ví dụ như lươn điện có thể phóng ra dòng điện mạnh, cá tầm răng cưa c.ắ.n người không nhả, còn có cua kìm khổng lồ một kẹp có thể kẹp đứt kim loại.
Đẩy nàng xuống, ít nhất cũng khiến nàng lột một lớp da, cho nàng ngày nào cũng vênh váo!
“Ra tay!”
Theo lệnh của Lục Bi, dưới chân ba người cuộn lên một trận gió lốc, “vèo” một tiếng lao tới.
“Ai?” Khoảnh khắc cảm nhận được nguy hiểm, Lãnh Thanh Tuyết đột ngột đứng dậy, theo phản xạ đá một cước ra.
“Ái da~” Cao Kiếm Nam không kịp đề phòng, bị một cước đá trúng cằm, nghiêng người ngã xuống.
Thấy sắp rơi xuống ao, hắn nhanh trí túm lấy thắt lưng của Khâu Trì.
Chưa kịp vui mừng nửa giây, chỉ nghe một tiếng ‘rắc’, thắt lưng đứt.
“Đệt mợ!”
Cùng với tiếng hét của Khâu Trì, không có gì bất ngờ, hai sư huynh đệ ‘tõm’ một tiếng, cùng lúc rơi xuống ao, nước b.ắ.n cao nửa trượng.
Sáng sớm đã được tắm uyên ương.
Cùng lúc đó, Lãnh Thanh Tuyết nhảy lên né tránh bàn tay bẩn thỉu đang vươn về phía mình, khoảnh khắc rút kiếm ra, kinh ngạc phát hiện người trước mặt lại là sư huynh Lục Bi!
“Thanh… Thanh Tuyết?” Lục Bi cũng vào lúc này, nhìn rõ mặt nàng, lập tức trợn to mắt, lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi, buột miệng nói, “Sao lại là muội?”
