Một Đời Một Kiếp Yêu Em - Chương 2

Cập nhật lúc: 31/08/2026 21:02

Tôi cười nhạt.  

"Anh nói vậy khác gì không nói đâu?"  

Quan Kỳ lúc nói chuyện với tôi dù không nghe được hồi âm.  

Vẫn luôn để lại một khoảng lặng.  

Như thể chờ tôi trả lời.  

Sau khi chờ đủ lâu anh mới nói tiếp.  

"Là Vương Mập.  

Thằng ngồi bàn sau hồi cấp ba hay giật tóc em ấy.  

Còn nhớ không?"  

Anh vừa nói tôi bỗng nhớ ra.  

"Hồi cấp ba tôi không học cùng lớp với Quan Kỳ.  

Tôi nổi tiếng là bánh bèo yếu đuối của khối.  

Còn thằng ngồi sau là một thằng mập con.  

Rất thích giật tóc tôi để chọc tôi khóc."  

Quan Kỳ lúc đó là học bá lừng danh.  

Cứ nhắc đến tên là bao nhiêu bạn nữ hét lên.  

Nhưng tính anh chẳng dịu dàng như bây giờ.  

Ngược lại còn nổi tiếng là khó gần.  

Hôm ấy tôi bị trêu đến mức òa khóc.  

Đột nhiên cánh cửa lớp bị đạp rầm một cái.  

Quan Kỳ bước vào.  

Tôi quay đầu lại.  

Nước mắt dàn dụa chạm vào ánh mắt của anh.  

Anh cau mày nhìn tôi.  

Buông ra một tiếng chậc khó chịu.  

Chưa kịp nói gì, anh đã túm cổ áo Vương Mập.  

Kéo đến trước mặt tôi.  

"Xin lỗi."  

Vương Mập bắt nạt tôi thì được.  

Chứ gặp Quan Kỳ thì lập tức mềm nhũn.  

Cúi đầu lí nhí.  

"Tớ xin lỗi.  

Xin lỗi mà."  

Quan Kỳ vẫn chưa buông tay.  

Lạnh giọng.  

"Nếu còn dám chọc cô ấy lần nữa,  

Tao đốt đầu mày luôn."  

Cả lớp im phăng phắc.  

Vương Mập bị dọa đến mức gật đầu liên tục như gà mổ thóc.  

Lúc ấy Quan Kỳ mới chịu buông ra.  

Cúi người nhìn tôi.  

Lôi từ túi ra một viên kẹo.  

"Đừng khóc nữa.  

Thật chẳng ra gì.  

Chuyện vậy mà cũng không chịu nói với anh."  

Cũng từ hôm ấy, mỗi lần thấy Quan Kỳ.  

Tim tôi lại đập loạn lên mất kiểm soát.  

Chỉ cần nhìn thấy anh.  

Trong lòng tôi như có pháo hoa nở bung rực rỡ.  

Tôi gật đầu.  

"Nhớ chứ.  

Sao thế?"  

"Cậu ta kết hôn rồi.  

Con cũng biết đi rồi."  

"Vậy à?"  

Tôi thở dài.  

"Nhanh thật đấy."  

Hôm nay Quan Kỳ mang theo cả dâu tây.  

Nhìn mà tôi thèm muốn c.h.ế.t.  

Tôi định với tay lấy một quả ăn thử.  

Nhưng mãi vẫn không chạm tới.  

Tôi xắn tay áo lên.  

Vừa nghe anh nói vừa cố với lấy trái dâu.  

Nhưng tay cứ xuyên qua.  

Như thể dâu tây là ảo ảnh.  

"Nếu là bây giờ thì em nhất định đ.á.n.h cho một trận nên thân."  

Tôi lẩm bẩm.  

"Chứ hồi cấp ba em nhát lắm.  

Nhưng từ khi anh đến lớp em và dọa cậu ta một trận.  

Cậu ta không dám bắt nạt em nữa."  

Quan Kỳ nhìn xa xăm.  

Không biết nghĩ đến gì mà bỗng bật cười.  

"Thật ra có chuyện này anh chưa từng nói.  

Nghỉ hè năm đó, anh tìm Vương Mập đ.á.n.h thêm một trận nữa."  

"Đồ tồi.  

Anh đúng là xấu tính."  

Tôi giả vờ xòe tay ra.  

Muốn nhào tới dọa anh.  

Nhưng lại nghe anh nói tiếp.  

"Cậu ta còn định giới thiệu bạn gái cho anh đấy."  

Tay tôi khựng lại giữa không trung.  

Ngừng hai giây.  

Đột nhiên chẳng còn hứng thú gì nữa.  

Tôi cũng ngồi xuống bên anh.  

"Vậy thì nhận đi.  

Anh cũng không còn trẻ nữa."  

Anh bảo với cậu ta là mình đã có bạn gái rồi.  

"Cô ấy dịu dàng.  

Ngoan ngoãn.  

Là yêu anh thật lòng."  

Quan Kỳ nhẹ nhàng vuốt chiếc nhẫn trên tay.  

Dịu giọng.  

"Anh cũng chỉ yêu mình cô ấy."  

"Nhu Nhu, anh rũ mắt."  

"Anh cũng muốn có một đứa con với em."  

Tôi vừa thấy xót xa vừa thấy bực bội.  

"Anh ngốc thật đấy.  

Cái tình cảm này bị anh biến thành thứ để hoài niệm.  

Còn lâu hơn cả lúc còn sống bên nhau."  

"Nhu Nhu."  

Giọng Quan Kỳ khàn đi.  

"Anh nhớ em lắm.  

Em có nhớ anh không?"  

Mắt tôi đỏ hoe.  

"Anh thật phiền.  

Lần nào đến cũng chọc cho em phải khóc."  

Chưa kịp để tôi khóc, cô nàng nữ quỷ kế bên đã bật khóc trước.  

Vừa lau nước mắt cô ta vừa lèm bèm.  

"Cái quái gì vậy?  

Đây là phim khoa học viễn tưởng à?  

Bạn trai cũ của tôi lúc sống chỉ biết đội nón xanh cho tôi thôi."  

"Tôi tình nguyện đổi 30 năm tuổi thọ của bạn trai cũ.  

Để hai người được đầu bạc răng long."  

"Không.  

Đổi hết cũng được."  

Tiếng khóc của tôi bị ép chặn lại trong cổ họng.  

Đành bật cười.  

"Cảm ơn nhé.  

Hiệp sĩ bảo vệ cừ khôi."  

Quan Kỳ vẫn lẩm bẩm kể chuyện bên cạnh.  

Phần lớn là những lời yêu đương ngọt ngào đầy sến súa.  

Tôi muốn khóc lắm.  

Nhưng có nữ quỷ đứng kế bên.  

Ngại quá không khóc được.  

Tôi đẩy đẩy cô ta.  

"Đi đi.  

Chưa từng gặp hàng xóm nào vô duyên như cô đấy."  

Nhắc đến chuyện này, nữ quỷ đột nhiên khựng lại.  

Rồi quay sang nắm lấy tay tôi.  

"Nhu Nhu, lúc trước cô từng nói.  

Cô ở nhân gian bao lâu rồi nhỉ?"  

Tôi chỉ muốn đuổi cô ta đi thật nhanh.  

Thời gian Quan Kỳ ở đây không còn nhiều.  

Tôi còn muốn ở cạnh anh thêm chút nữa.  

Sắc mặt nữ quỷ vốn đã chẳng tốt.  

Giờ lại càng trắng bệch.  

Cô ta lấy từ trong người ra quyển quy tắc giới âm.  

Dở ra.  

"Nhu Nhu, thế này là không được đâu."  

"Tôi muốn vậy đấy."  

Tôi vừa đẩy vừa xô cho cô ta đi.  

Rồi lại quay về ngồi cạnh Quan Kỳ.  

Quan Kỳ cúi đầu nhìn xuống mặt đất.  

Mưa đã nặng hạt hơn.  

Có lẽ anh đã mệt.  

Tay cầm ô cũng nghiêng lệch đi.  

Gần nửa người ướt sũng trong mưa.  

Anh không nói thêm lời nào nữa.  

Chỉ là hôm nay anh ở lại lâu hơn mọi khi.  

"Quan Kỳ."  

Tôi thở dài.  

"Anh nên bắt đầu nghĩ cho tương lai của mình rồi.  

Cứ dây dưa với một người đã c.h.ế.t như em mãi để làm gì chứ?"  

Quan Kỳ không nghe được.  

Nhưng lần nào tôi cũng phải nói ra.  

"Nếu anh có thể nghe thấy.  

Chắc tai cũng mọc kén rồi."  

Anh ngẩng đầu lên.  

Nhìn thẳng vào bia mộ của tôi.  

Mưa chảy dọc theo gò má anh.  

Không biết là mưa hay nước mắt.  

"Anh biết em đang nghe."  

Anh nói rất khẽ.  

"Nên anh mới kể.  

Kể đến khi nào em chán thì thôi."  

Tôi ngồi xuống sát bên anh.  

Dù không chạm được.  

"Em không chán."  

Tôi thì thầm.  

"Em chỉ sợ.  

Sợ một ngày anh tỉnh lại.  

Sẽ thấy mình phí cả tuổi trẻ vì một người c.h.ế.t."  

Quan Kỳ đặt bó hoa xuống ngay ngắn.  

Lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.  

"Đây là nhẫn anh định cầu hôn em năm đó."  

Anh mở hộp ra.  

"Giờ đeo cho em cũng được nhỉ?"  

Anh l.ồ.ng chiếc nhẫn vào giữa hai khe đá trên bia.  

Vừa vặn.  

Như đo ni đóng giày.  

"Đeo tạm nhé.  

Khi nào gặp lại, anh đeo lại cho em."  

Tôi nhìn chiếc nhẫn.  

Tim đau đến không thở nổi.  

"Quan Kỳ."  

Tôi gọi.  

"Đừng chờ em nữa.  

Em không về được đâu."  

Anh đứng dậy.  

Thu ô lại.  

Trước khi đi còn quay đầu nhìn một lần.  

"Thứ sáu tuần sau anh lại đến.  

Nhớ để phần dâu tây cho anh ăn với."  

Bóng anh đi xa dần trong mưa.  

Cô nữ quỷ bên cạnh bỗng kéo tay tôi.  

Mặt trắng bệch.  

"Nhu Nhu.  

Cô ở dương gian quá 3 năm rồi.  

Âm luật không cho phép."  

Tôi hất tay cô ta ra.  

"Kệ tôi.  

Anh ấy đến một lần.  

Tôi sống thêm một lần."  

Nữ quỷ lắc đầu.  

"Nhưng nếu cô cứ ở lại.  

Sẽ hồn phi phách tán đấy."  

Tôi im lặng.  

Nhìn theo hướng Quan Kỳ vừa đi.  

"Vậy thì để tôi phi tán.  

Ít nhất lúc đó.  

Anh ấy sẽ không còn ai để nhớ nữa."  

Mưa tạnh.  

Trên bia mộ, chiếc nhẫn bạc lấp lánh.  

Và bó hoa hồng đỏ vẫn còn vương nước.  

Thứ sáu tuần sau.  

Tôi vẫn sẽ ở đây.  

Chờ anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.