Một Đời Một Kiếp Yêu Em - Chương 4

Cập nhật lúc: 31/08/2026 21:03

Cô ấy ôm c.h.ặ.t lấy tôi.  

Nhẹ nhàng nói.  

"Đừng lấy nữa, Nhu Nhu.  

Chúng ta không lấy nữa.  

Ba năm rồi, cậu cũng nên buông bỏ rồi."  

"Phải rồi, phải buông thôi.  

Quan Kỳ như vậy, tôi phải ăn mừng chứ."  

Tôi cười lớn rất lâu.  

Rồi bắt đầu chạy loạn khắp nơi.  

Vừa hát vừa nhảy.  

"Nghĩa trang này yên tĩnh quá.  

Cũng cần chút âm thanh chứ."  

Chạy mệt rồi, tôi tựa người vào bia mộ.  

Lười biếng nói chuyện.  

"Quan Kỳ, lần sau đừng mang dâu tây nữa.  

Em cũng thấy hơi ngán rồi."  

"Em muốn ăn bánh bao hấp ở tiệm gần khu nhà cũ mình hay tới ăn sáng ấy.  

Anh mang cho em một xửng được không?"  

"Chúng ta bao lâu rồi chưa đi ăn cùng nhau nhỉ?"  

"Còn nữa, cái lẩu cua ở quảng trường.  

Xiên kẹo hồ lô trong con hẻm nhỏ nữa."  

"Mùa thu sắp đến rồi.  

Còn muốn..."  

Cô gái bên cạnh đột ngột chạy đến cắt ngang lời tôi.  

"Đừng như thế nữa mà."  

"Hả?"  

Tôi sực tỉnh.  

"À, anh ấy không đến nữa rồi ha."  

Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn.  

Thì thầm.  

"Vậy cũng tốt.  

Bên nhau trọn đời rồi, Quan Kỳ à?"  

Cô ấy nổi giận.  

Lần đầu tiên nữ quỷ thật sự nổi giận với tôi.  

Cô ấy nắm lấy tay tôi.  

Giận dữ chất vấn.  

"Quan Kỳ đi rồi, cô không nhớ đã nói với tôi những gì sao?  

Quan Kỳ sẽ không quay lại nữa.  

Cô không thể tiếp tục ở lại nhân gian nữa, cô hiểu không?"  

Cô ấy hét đến khản giọng.  

Tôi nhìn cô ấy.  

Bất ngờ bật cười.  

"Gào đến tai tôi muốn điếc luôn rồi đấy."  

Tôi vuốt lại mấy sợi tóc rối của cô ấy.  

"Cô đúng là hay lo chuyện bao đồng.  

Chưa từng gặp hàng xóm nào nhiều chuyện như cô."  

Cô ấy quay mặt đi không chịu nhìn tôi.  

"Chính cô cũng nói là hàng xóm các đời rồi đấy.  

Bởi vì những người khác đều rời đi rồi."  

"Đúng vậy.  

Ma thì không thể lưu lại nhân gian quá lâu."  

Tôi từ từ ngồi xuống.  

Ngước mắt nhìn ra xa.  

Chậm rãi cất lời.  

"Trước đây tôi cứ đẩy Quan Kỳ đi mãi.  

Đến khi anh ấy thực sự rời đi, tôi lại chẳng chịu được."  

"Tôi biết tôi không thể ở lại nữa.  

Nhưng mà tôi không nỡ rời đi."  

"Tôi chỉ muốn ở lại thêm một ngày thôi.  

Ở nơi mà Quan Kỳ từng tìm tôi suốt ba năm trời ấy.  

Chỉ một chút nữa thôi."  

Tôi nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của nữ quỷ bên cạnh.  

Cười mà như khóc.  

"Đôi lúc tôi hay nghĩ.  

Không biết Quan Kỳ sống với cô ấy thế nào nhỉ?  

Có giúp cô ấy sấy tóc không?  

Có kiên nhẫn dỗ giành khi cô ấy làm nũng không?"  

"Chắc là có nhỉ.  

Quan Kỳ là người rất tinh tế.  

Chắc chắn không nỡ để cô ấy buồn đâu."  

"Nhưng càng nghĩ tôi càng đau lòng."  

Tôi bật cười.  

Giọng khàn khàn.  

"Ba năm qua, tôi là người luôn miệng khuyên nhủ anh ấy.  

Rốt cuộc người không thể buông lại là tôi."  

"Tôi vẫn trần trừ chưa chịu rời đi.  

Đến cả nữ quỷ cũng giận dỗi với tôi."  

"Cô ấy nói nếu tôi không đi thì cô ấy cũng sẽ bị chôn cùng với tôi."  

Tôi im lặng rất lâu.  

Cuối cùng mới khẽ đáp.  

"Cần gì phải làm vậy chứ?"  

Cô ấy kéo tay tôi.  

Vừa kéo vừa nói rất nhiều điều.  

Tôi lặng lẽ lắng nghe suốt cả đêm đến tận rạng sáng.  

Nữ quỷ kể rằng năm nay lẽ ra cô ấy cũng sẽ đính hôn với bạn trai.  

Nhưng trước ngày đó, một biến cố xảy ra.  

Cô phát hiện người sắp kết hôn với mình lại có người phụ nữ khác bên ngoài.  

Trên đường lái xe trở về nhà trong cơn sốc.  

Cô gặp tai nạn.  

Mãi mãi không thể quay lại nữa.  

Cô nói đời người luôn có những điều dang dở.  

Ai rồi cũng có một chút tiếc nuối.  

"Quan Kỳ có thể ở lại bên cô ba năm.  

Nhưng anh ấy không thể đi cùng cô cả đời."  

"Cô hiểu rõ điều đó hơn ai hết mà."  

Lúc cô ấy vẫn đang thao thao nói.  

Một tay cầm vai tôi lắc lắc.  

Ánh mắt bỗng lướt qua phía sau lưng tôi.  

Chỉ một cái liếc.  

Giọng nói cô ấy nghẹn lại.  

Ngây ra nhìn trân trối.  

Môi bắt đầu run lên.  

Tôi như có linh cảm.  

Nụ cười thờ ơ nơi khóe miệng cũng tan biến.  

Tôi từ từ quay đầu theo ánh mắt của cô ấy.  

Tiếng mưa rơi tí tách.  

Một bóng người mặc đồ đen từ xa dần dần tiến lại gần.  

Lúc đến gần, cả tiếng mưa đập vào mặt ô cũng trở nên rõ ràng.  

Quan Kỳ.  

Anh ấy che ô từng bước một tiến về phía tôi.  

Anh đứng trước bia mộ tôi.  

Dáng người thẳng tắp.  

Hồi lâu mới cất tiếng.  

"Anh đã nghĩ kỹ rồi.  

Vẫn nên đến để chính thức nói lời tạm biệt."  

"Nhu Nhu, cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh.  

Mang đến cho anh biết bao năm tháng vui vẻ."  

"Anh đã đính hôn rồi.  

Hôm qua cô ấy mơ thấy em."  

"Nhu Nhu, đừng dọa cô ấy nhé.  

Bọn anh đều sống tốt cả."  

"Nếu em có thể nghe thấy thì quên anh đi được không?"  

Tôi lặng im nhìn anh.  

Lần đầu tiên không đáp lại.  

Cơn mưa kéo dài rất lâu.  

Anh cũng đứng dưới mưa rất lâu.  

Như thể đang nói những lời từ biệt cuối cùng.  

Lần này tôi nhìn rõ gương mặt anh.  

Vẫn giống hệt như trong ký ức.  

Đến khi mưa tạnh, anh đứng dậy.  

Xếp ô lại.  

Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.  

Khẽ cười.  

"Nhu Nhu, lần cuối cùng rồi.  

Từ Vĩnh Biệt nghe chẳng may mắn gì.  

Nên tạm biệt nhé."  

"Anh sẽ sống thật tốt.  

Mong em cũng vậy."  

Lần này Quan Kỳ thật sự đã rời đi.  

Không còn trần trừ.  

Không còn lưu luyến.  

Tôi nhìn theo bóng lưng anh.  

Nhìn rất lâu rất lâu.  

Đến khi thu lại ánh mắt, nước mắt cũng chẳng còn rơi được nữa.  

Nữ quỷ nhẹ nhàng kéo tay tôi.  

"Nhu Nhu, đi thôi."  

Cuối cùng đến tận lúc câu chuyện khép lại.  

Tôi vẫn không thể nghe được câu "Anh yêu em" từ anh.  

Nhưng tôi không đòi hỏi nữa.  

"Anh đã có người mình yêu.  

Vậy thì câu yêu em đó, hãy nói với cô ấy đi."  

[Góc nhìn Quan Kỳ]  

Hôm nay là thứ sáu.  

Ngoài trời đang mưa.  

Chỉ cần nghĩ đến chuyện được gặp Nhu Nhu.  

Tim tôi lại rối bời.  

Tôi đứng trước gương.  

Tập luyện vẻ mặt bình thản.  

"Nhu Nhu rất nhạy.  

Chỉ cần lộ một chút cảm xúc thôi cũng sẽ bị cô ấy phát hiện."  

May mà sau ba năm tôi đã giấu quá quen rồi.  

Giấu đến mức thành phản xạ.  

"Nhu Nhu lại ngoan ngoãn chờ tôi như mọi khi.  

Cô ấy luôn như thế."  

Tôi đặt bó hoa xuống.  

Ngẩng đầu cười.  

"Hôm nay hơi lạnh đó, Nhu Nhu.  

Không biết em có thấy lạnh không nữa."  

"Kỷ niệm 5 năm vui vẻ nhé."  

"Nhanh thật, đã 5 năm rồi.  

Cũng đã ba năm kể từ khi em rời đi."  

"Nếu em còn ở đây, chắc em sẽ rất vui sướng mà hét ầm lên.  

Vì hôm nay là ngày đặc biệt."  

"Chắc chắn sáng sớm sẽ lao đến giật tôi dậy.  

Rồi kéo tôi ra ngoài mua bánh kem dâu."  

"Nhưng hôm nay tôi không kịp mua bánh.  

Tôi chỉ là quá nhớ em thôi."  

"Trên đường tới đây, tôi gặp Vương Mập.  

Con của cậu ấy đáng yêu lắm."  

"Nhu Nhu, nếu em còn sống,  

Chắc con mình cũng tầm tuổi đó rồi ha."  

Tôi vẫn chưa từng nói với em.  

Trước khi em gặp tai nạn.  

Tôi đã bắt đầu bàn với mẹ.  

Tính chọn một ngày nào đó để đến ra mắt ba mẹ em đàng hoàng.  

"Tôi muốn cho em một bất ngờ."  

"Chỉ tiếc tôi mãi mãi không còn cơ hội đó nữa."  

"Nhưng thật ra cũng chẳng quan trọng.  

Vì trong lòng tôi, em sớm đã là người tôi muốn sống cùng cả đời rồi."  

"Chỉ là người sống và người đã mất không thể đi cùng một con đường."  

"Chỉ cần có thể đến thăm em, lặng lẽ nhìn em thế này.  

Tôi cũng thấy đủ rồi."  

"Lần nào đến thăm em, anh cũng kể mấy chuyện vặt vãnh này.  

Không biết em có thấy phiền không?"  

"Thật ra chỉ là muốn nói rằng anh vẫn ổn.  

Nhưng cũng không ổn lắm."  

"Nhà vắng lắm.  

Bốn mùa xuân hạ thu đông, một mình anh đi qua hết."  

"Sáng nắng chiều mưa, trăng tròn rồi lại khuyết."  

"Anh vẫn chưa quen được cuộc sống không có em."  

"Nếu em biết chắc sẽ véo tai anh mà nói.  

Đồ ngốc."  

"Rồi rồi.  

Anh thừa nhận anh là đồ ngốc."  

"Em lại muốn ăn dâu tây rồi à?  

Anh thấy em cầm lấy mà tay xuyên qua."  

"Ngốc thật.  

Lấy không được mà vẫn cố lấy."  

"Lúc có người nhắc đến chuyện giới thiệu bạn gái.  

Sắc mặt em lại sầm xuống.  

Vẫn giấu cảm xúc dở tệ như xưa."  

"Mới nói vài câu mà mắt đã đỏ hoe."  

"Trước đây em còn vỗ n.g.ự.c nói với anh.  

Em không còn là cô bé mít ướt ngày xưa nữa rồi mà."  

Tôi ngồi xuống.  

Vuốt nhẹ lên tấm ảnh trên bia.  

"Nhu Nhu, anh phải đi đây.  

Lần này là thật sự đi."  

"Anh đã gặp một người.  

Cô ấy rất giống em.  

Cũng thích ăn dâu.  

Cũng hay khóc nhè."  

"Anh nghĩ... anh nên thử."  

"Em sẽ chúc phúc cho anh chứ?"  

Gió thổi qua.  

Bó hoa hồng rung nhẹ.  

"Vậy nhé.  

Tạm biệt."  

Tôi đứng dậy.  

Ô che mưa.  

Bóng tôi khuất dần trên con đường nhỏ.  

Phía sau, trên bia mộ.  

Chiếc nhẫn vẫn lấp lánh.  

Và một tiếng thở dài rất khẽ.  

Không ai nghe thấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Một Đời Một Kiếp Yêu Em - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD