Một Đời Một Kiếp Yêu Em - Chương 6

Cập nhật lúc: 31/08/2026 21:03

"Em từng kể lần đầu gặp anh, em sợ quá mà khóc luôn.  

Bảo là anh trông dữ quá."  

"Lúc đó anh còn nghĩ khóc cũng tốt.  

Vì anh vốn dĩ là một người dữ dằn thật mà."  

"Anh là con của một gia đình đơn thân.  

Mẹ là người yếu đuối nên anh luôn gồng mình lên bảo vệ bà."  

"Cũng vì thế mà cứ ra vẻ lạnh lùng với người ngoài."  

"Cho đến khi gặp em, anh mới hiểu.  

Yêu thương và bảo vệ không cần phải cau có như thế."  

Hôm nay anh đến thăm mẹ.  

Trong bữa ăn bà lại nhắc chuyện kết hôn.  

"Nếu gặp ai phù hợp thì cứ thử suy nghĩ."  

Anh hỏi lại bà.  

"Vậy bao nhiêu năm nay sao mẹ không tái hôn?"  

Bà ngập ngừng định trả lời thì anh cướp lời trước.  

"Đừng nói là vì con.  

Ảnh của ba, mẹ nhìn đến bạc màu rồi."  

Anh nhìn bà thật nghiêm túc.  

"Con cũng vậy.  

Con không thể yêu ai khác được nữa."  

Bà ngồi lặng hồi lâu rồi cười buồn.  

"Chính vì mẹ đã đi con đường này, mẹ mới biết nó khổ thế nào."  

Anh lặng lẽ đáp.  

"Nhưng con không thấy khổ."  

Bà nhìn anh.  

Nước mắt long lanh trong mắt.  

"Cái thằng này không biết giống ai nữa."  

"Hôm nay anh đến thăm bác trai bác gái rồi."  

"Bọn họ kể rất nhiều chuyện về em."  

"Nhu Nhu à, hồi nhỏ em đúng là một cô nhóc mít ướt đấy."  

"Giờ không còn ai giục anh kết hôn nữa.  

Cuối cùng cũng có mấy ngày yên ổn."  

"Trước kia anh từng nghĩ sao lại có người yêu một người cả đời được nhỉ?"  

"Nhưng đúng là có đấy."  

"Tình yêu là chuyện khó nói rõ."  

"Không biết từ khi nào có một người lặng lẽ bước vào thế giới của mình.  

Rồi mãi chẳng thể bước ra nữa."  

"Nhu Nhu, anh cũng chẳng bước ra nổi."  

"Nhu Nhu, em có tin không?  

Trà sữa quay về rồi."  

"Tối qua ở khu nhà mình có một con mèo y hệt trà sữa."  

"Anh định đưa nó về nhà nhưng nó chạy nhanh quá.  

Như thể chỉ muốn đến gặp anh một lần thôi."  

"Về sau anh chẳng gặp lại nó nữa."  

"Nhu Nhu, hoa anh trồng sống rồi đấy.  

Thật kỳ lạ.  

Anh lại trồng được kìa."  

"Khi nào em ghé qua giấc mơ của anh đi.  

Anh sẽ khoe cho em xem."  

"Tuyết rơi rồi."  

"Nhu Nhu, Nhu Nhu."  

"Hôm nay là kỷ niệm 20 năm rồi đấy."  

"Có phải em trách anh quên không?  

Anh không quên đâu.  

Chỉ là hôm nay có chuyện quan trọng hơn."  

"Mẹ anh mất rồi.  

Bà ấy cũng giống em, nói mà không giữ lời."  

"Miệng thì bảo sợ anh cô đơn, muốn ở lại bên anh một thời gian.  

Vậy mà nói đi là đi luôn."  

"Bà bảo muốn đi tìm ba anh.  

Cả đời bà ấy đợi ông ấy quay về."  

"Trước khi mất, dạo gần đây bà hay gọi điện bảo anh về ăn cơm.  

Lúc ăn thì cứ nhìn chằm chằm vào anh, chẳng chớp mắt lấy một lần."  

"Khi đó anh đã đoán được rồi.  

Chỉ không ngờ lại nhanh đến thế."  

"Từng người anh yêu quý, anh đều phải tiễn đi."  

"Ngôi nhà này lạnh lẽo hơn bao giờ hết."  

"Nhu Nhu, giờ anh bắt đầu sợ màn đêm kéo đến rồi."  

"Đêm dài quá."  

"Mai là giao thừa rồi.  

Bác trai bác gái mời anh đến ăn cơm."  

"Nhu Nhu, anh vẫn luôn làm theo lời em dặn.  

Chăm sóc bọn họ thật tốt."  

"Bác trai bác gái vẫn khỏe.  

Họ rất nhớ em."  

"Anh cũng vậy."  

"Anh vừa đi ngắm pháo hoa về.  

Nhu Nhu, năm mới đến rồi.  

Chúc mừng năm mới nhé."  

"Vương Mập dẫn vợ đến thăm anh.  

Con bé Duyệt Duyệt giờ cao lớn lắm rồi."  

"Cô bé tóc đuôi ngựa gọi anh là chú đẹp trai."  

"Vương Mập ghen hỏi ai đẹp trai hơn, anh hay cậu ấy."  

"Duyệt Duyệt cười, chỉ tay về phía anh."  

"Anh hiếm lắm mới cười được một cái."  

"Bọn họ về rồi, anh ngồi ngoài ban công rất lâu."  

"Thu đến rồi.  

Anh vẫn mua hạt dẻ rang và khoai lang nướng mà em thích."  

"Gió Thu năm nay thật mát mẻ."  

"Nhu Nhu, năm nay xảy ra nhiều chuyện lắm."  

"Bác trai bác gái lần lượt rời đi rồi."  

"Giờ thật sự chỉ còn lại mình anh thôi."  

"Mùa đông năm nay dài quá."  

"Hôm nay anh tự gói sủi cảo ăn Tết."  

"Hiếm hoi lắm mới có tâm trạng làm hai loại nhân.  

Nhưng ăn vào thì vị nào cũng giống nhau cả."  

"Nhu Nhu, mùa đông càng lúc càng lạnh.  

Dạo này anh cũng ăn uống không ngon miệng nữa."  

"Chống chọi một mình suốt chừng ấy năm.  

Giờ cũng thấy mệt mỏi thật rồi."  

"Hôm nay hoàng hôn đẹp lắm."  

"Anh dựa vào ghế đá trong công viên.  

Đờ đẫn nghĩ, giá như em còn ở bên anh thì tốt biết mấy."  

"Nhu Nhu, anh nói anh chịu không nổi nữa."  

"Em có trách anh không?"  

"Không hả?  

Vậy thì tốt rồi."  

"Mùa đông này lạnh quá.  

Ngay cả hoa cũng héo tàn rồi."  

"Nhu Nhu, anh mơ một giấc mơ rất dài."  

"Trong mơ em ôm trà sữa, đứng bên kia đường vẫy tay với anh."  

"Quan Kỳ, sao anh đến muộn vậy?  

Em chờ anh lâu lắm rồi đó."  

[Hồi ức]  

Sau kỳ thi đại học.  

Bà Thẩm hỏi Quan Kỳ đã điền nguyện vọng chưa.  

Quan Kỳ đang ngậm một viên kẹo.  

Mắt dán c.h.ặ.t vào màn hình máy tính hiển thị trường Đại học A.  

Lười biếng đáp một câu.  

"Chuyện này có gì khó đâu?"  

Từ nhỏ anh đã có chính kiến.  

Chưa từng để mẹ phải bận tâm chuyện học hành.  

Nên bà Thẩm cũng không hỏi thêm gì.  

Tâm trạng tốt, Quan Kỳ ra khỏi nhà.  

Tiện đường ghé tiệm bánh mua một cái bánh xoài.  

Lúc đi ngang qua sân trường cấp 3.  

Anh thấy một cô nhóc đang ngồi khóc dưới gốc cây.  

Tóc rối.  

Vai run.  

Anh cau mày.  

"Khóc cái gì?"  

Cô nhóc ngẩng đầu lên.  

Mắt đỏ hoe.  

Giọng run run.  

"Anh... anh trông dữ quá."  

Anh sững lại.  

Rồi bật cười.  

"Ừ.  

Anh dữ thật."  

"Nhưng anh không đ.á.n.h người đâu."  

Cô nhóc hít mũi.  

"Thật không?"  

"Thật."  

Anh đưa cái bánh xoài qua.  

"Ăn đi.  

Ăn xong đừng khóc nữa."  

Cô nhóc nhận lấy.  

Cắn một miếng.  

Vừa ăn vừa thút thít.  

"Tôi tên Nhu Nhu."  

"Anh tên gì?"  

"Quan Kỳ."  

"Quan Kỳ... nghe dữ thật."  

Anh nhéo má cô bé.  

"Dữ thì dữ.  

Nhưng chỉ dữ với người bắt nạt em thôi."  

Từ hôm đó, ngày nào anh cũng ghé tiệm bánh.  

Mua hai cái bánh xoài.  

Một cái cho anh.  

Một cái cho cô nhóc mít ướt hay ngồi dưới gốc cây.  

"Nhu Nhu, sau này đừng khóc nữa."  

"Ừm."  

Cô bé gật đầu.  

"Có anh ở đây rồi."  

Anh tưởng mình sẽ nói câu đó cả đời.  

Không ngờ câu "có anh ở đây"  

Lại kết thúc sớm như vậy.  

Mười hai năm sau.  

Anh vẫn mua bánh xoài.  

Nhưng chỉ còn một mình ăn.  

Ngọt đến nghẹn.  

"Nhu Nhu."  

Anh thì thầm vào màn đêm.  

"Nếu có kiếp sau.  

Anh sẽ không để em đợi lâu như vậy nữa."  

"Gặp nhau sớm hơn một chút."  

"Yêu nhau lâu hơn một chút."  

"Được không?"  

Gió trả lời anh.  

Lạnh.  

Và trống rỗng.  

Trên bàn là tấm ảnh cũ.  

Cô bé 17 tuổi cười toe toét.  

Bên cạnh là chàng trai 18 tuổi.  

Lần đầu tiên cười mà không cau mày.  

Phía sau ảnh có dòng chữ nguệch ngoạc.  

"Gửi Quan Kỳ của em.  

Đừng dữ nữa nhé.  

Em sợ."  

Anh vuốt nhẹ lên dòng chữ.  

Rồi gấp ảnh lại.  

Đặt vào n.g.ự.c.  

"Được.  

Anh không dữ nữa."  

"Từ giờ chỉ dịu dàng với một mình em thôi."  

Dù em không còn ở đây để nghe.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Một Đời Một Kiếp Yêu Em - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD