Một Đời Phong Vũ, Một Đời Thương - Chương 10
Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:08
Mười năm sau.
Kim Lăng đã thay đổi hoàn toàn. Những vết sẹo của chiến tranh trên những bức tường gạch cũ dần bị thời gian xóa nhòa. Thành phố giờ đây rộn ràng tiếng còi xe, tiếng rao hàng lanh lảnh bên những con ngõ nhỏ, và người dân đã không còn nhắc đến những tháng năm khói lửa ấy như một nỗi ám ảnh thường trực. Chỉ trong những quán trà ven đường, mỗi khi có chén rượu nồng, vài lão binh tóc bạc mới lại kể cho đám trẻ nghe về vị thiếu soái năm xưa—người đã c.h.ế.t đi sống lại, người tự tay lật đổ kẻ phản bội, và là người đã dùng m.á.u thịt để giữ lấy mảnh đất này.
Tạ Phượng Lân.
Nhưng đối với hắn, danh tiếng hay quyền lực đã sớm trở thành hư vô. Thứ quý giá nhất mà hắn đang nắm giữ, không nằm trên mặt báo hay những tấm huân chương, mà ở trong ngôi nhà nhỏ nằm sâu sau vườn đào.
Một buổi sáng đầu xuân, tiếng chim ríu rít đ.á.n.h thức vạn vật. Tạ Phượng Lân tỉnh giấc, bên cạnh đã trống không. Hắn khẽ mỉm cười—không cần đoán cũng biết, Cố Nghê Hoa lại dậy từ sớm để chăm sóc những luống hoa của nàng.
Khi bước ra sân, cảnh tượng ấy hiện ra trước mắt hắn: người phụ nữ với mái tóc b.úi đơn giản, khoác trên mình chiếc áo màu xanh nhạt, đang lặng lẽ ngồi dưới tán đào đang bung nở. Mười năm trôi qua, thời gian dường như đã nương tay, chỉ để lại trên gương mặt nàng nét đằm thắm của người phụ nữ viên mãn.
Hắn tiến lại gần, lặng lẽ khoác thêm chiếc áo choàng lên vai nàng: "Sáng sớm sương lạnh, đừng ngồi lâu."
Nghê Hoa ngước nhìn, đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết: "Em sợ đ.á.n.h thức anh."
"Anh tỉnh rồi, thấy em không có ở đó, liền ngủ không được nữa."
Nàng bật cười, nụ cười thanh mảnh như cánh hoa. Mười năm rồi, người đàn ông này vẫn không hề thay đổi. Ở ngoài kia, hắn là vị trưởng quan khiến kẻ khác kính sợ, nhưng khi về đến nhà, hắn lại như một đứa trẻ luôn tìm kiếm sự hiện diện của nàng.
Tiếng xe hơi ngoài cổng phá vỡ không gian tĩnh lặng, theo sau là những tiếng bước chân dồn dập. Một thiếu nữ chừng mười lăm tuổi chạy vào sân—Trường Ninh. Con bé sở hữu đôi mắt sáng ngời, dung nhan giống Nghê Hoa đến bảy phần, nhưng cái khí khái mạnh mẽ lại thừa hưởng trọn vẹn từ Phượng Lân.
Vừa nhìn thấy con, Nghê Hoa đã thở dài: "Lại gây họa gì rồi đúng không?"
Trường Ninh chột dạ, ấp úng: "Con đâu có… con chỉ là vừa thắng cuộc thi b.ắ.n s.ú.n.g thôi ạ."
Phượng Lân nhướng mày, rồi nở nụ cười đầy tự hào: "Hạng mấy?"
"Hạng nhất!"
Hắn cười ha hả, xoa đầu con gái: "Không hổ là con gái ta."
Nghê Hoa nhìn hai cha con, chỉ biết bất lực lắc đầu.
Bữa cơm chiều hôm đó, cả nhà rộn ràng tiếng cười. Trường Ninh chống cằm, nhìn cha mẹ đầy tinh nghịch: "Phụ thân, con nghe Thẩm thúc thúc nói, năm đó ngài theo đuổi mẫu thân vất vả lắm?"
Nghê Hoa lúng túng ho khẽ, còn Phượng Lân thì nhướng mày nhìn về phía chồng hồ sơ: "Thẩm Việt lại bán đứng ta rồi."
Trường Ninh tò mò: "Thật sự rất cực khổ sao?"
Phượng Lân nhìn vợ, ánh mắt dịu lại, chứa chan bao hồi ức: "Ừ, rất cực khổ. Bởi vì lúc đó, mẫu thân con chưa thích ta."
"Ai nói vậy?" Nghê Hoa phản bác, "Là do anh quá kiêu ngạo!"
Cả sân vườn ngập trong tiếng cười. Ánh nắng chiều tà xuyên qua những tán đào, dát lên gương mặt mỗi người một màu bình yên.
Tối muộn, khi Trường Ninh đã chìm vào giấc ngủ, hai người lại ngồi trong sân, dưới vầng trăng sáng vằng vặc. Nghê Hoa dựa đầu vào vai hắn, khẽ hỏi: "Anh có bao giờ nhớ về những năm tháng mất trí nhớ không?"
Phượng Lân im lặng hồi lâu, rồi gật đầu: "Nhớ. Đó là quãng thời gian cô độc nhất, khi ta không biết mình là ai, không biết mình yêu ai, và cũng không biết nơi nào mới là nhà. Nhưng may mắn thay… ta đã trở về."
Nghê Hoa nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, mười ngón tay đan xen vào nhau: "May mà anh đã trở về."
Hắn nhìn nàng, ánh mắt chân thành chưa bao giờ lay chuyển: "Không, Nghê Hoa. May mà em vẫn chờ anh. Nếu năm đó em từ bỏ, nếu năm đó em quên đi… có lẽ cuộc đời ta sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối."
Phượng Lân chợt lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là chiếc nhẫn bạc cũ kỹ—vật hắn đã chuẩn bị từ rất lâu nhưng chưa từng có cơ hội trao đi vì chiến tranh ly tán.
Hắn quỳ xuống, dáng vẻ như chàng thiếu niên năm xưa, nghiêm túc nói: "Nghê Hoa, anh vẫn còn thiếu em một lời cầu hôn."
Khóe mắt nàng đỏ hoe. Trải qua sinh ly t.ử biệt, trải qua bao lần tưởng chừng như không còn cơ hội gặp lại, vậy mà người đàn ông ấy vẫn không quên. Hắn nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào tay nàng, rồi cúi đầu hôn lên trán:
"Kiếp này, kiếp sau, và rất nhiều kiếp sau nữa… anh vẫn muốn cưới em."
Nước mắt Nghê Hoa rơi xuống, nhưng đó là giọt nước mắt của hạnh phúc trọn vẹn. Ngoài kia, hoa đào vẫn rơi lả tả theo gió xuân. Sau bao nhiêu mất mát, sau bao nhiêu đau thương, điều cuối cùng còn ở lại không phải là danh vọng hay quyền lực, mà là người mình yêu nhất vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y mình đi đến cuối con đường.
Đó, chính là kết cục đẹp nhất của một đời người.
“Khói lửa rồi sẽ tan, ân oán rồi sẽ hết, chỉ có tình yêu của họ là vượt qua năm tháng, vượt qua sinh t.ử, để sống mãi cùng mùa hoa đào năm ấy”
