Một Đời Phong Vũ, Một Đời Thương - Chương 9

Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:08

"La Thành c.h.ế.t rồi."

Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Sắc mặt Thẩm Việt lập tức sa sầm: "Cái gì?"

"Hơn một giờ trước," người thuộc hạ cúi đầu, báo cáo với giọng run rẩy, "Thi thể được tìm thấy trong biệt viện riêng. Cảnh sát kết luận là tự sát bằng t.h.u.ố.c độc."

Phượng Lân bật cười, một tiếng cười lạnh đến thấu xương. "Tự sát? Hắn c.h.ế.t đúng lúc đến mức đáng ngờ. Anh có tin không?"

Không ai trả lời. Tất cả đều hiểu, La Thành vừa mới trở thành manh mối quan trọng nhất để lật tẩy âm mưu năm xưa, nay lại đột ngột biến mất. Trên đời này, không có sự trùng hợp nào lại sạch sẽ đến thế.

Đêm đó, Phượng Lân tự mình tới hiện trường tại ngoại ô phía Tây. Khi đoàn người đến, cảnh sát đã phong tỏa khu vực. Vị cục trưởng vừa thấy Thẩm Việt liền tiến lại gần: "Thẩm trưởng quan, vụ án đã kết thúc. Người c.h.ế.t uống t.h.u.ố.c độc, không có dấu hiệu bị ép buộc."

Phượng Lân đứng phía sau, vành mũ sụp thấp che khuất nửa khuôn mặt, không ai nhận ra vị thiếu soái đã "tử trận". Sau khi được sự cho phép, hắn bước vào phòng ngủ. Thi thể La Thành vẫn nằm đó, một ly rượu và bức thư tuyệt mệnh đặt bên cạnh. Mọi thứ hoàn hảo đến mức giả tạo.

Hắn bình thản ngồi xổm xuống, những ngón tay thon dài kéo nhẹ cổ áo người c.h.ế.t. Một vết bầm tím tái hiện lên dưới làn da nhợt nhạt.

"Bị siết cổ," hắn khẳng định. "Hắn c.h.ế.t trước khi t.h.u.ố.c độc kịp ngấm vào người."

Vị cục trưởng sững người, nhưng Phượng Lân không đợi câu trả lời. Hắn cầm lá thư tuyệt mệnh lên, đôi mắt lạnh lùng quét qua: "Chữ này là giả. La Thành không viết những dòng này."

Trên đường trở về, không gian trong xe đặc quánh sự căng thẳng. Gió đêm lùa qua khung cửa mang theo hơi lạnh đầu xuân tê tái.

"Chúng ta chậm một bước," Thẩm Việt lên tiếng, giọng đầy uất ức.

"Không," Phượng Lân nhìn vào màn đêm sâu thẳm, "Hắn càng vội vàng diệt khẩu, càng chứng minh hắn đang sợ hãi. Hắn sợ bí mật năm đó bị lộ ra ngoài."

Về đến công quán đã gần sáng. Ta vẫn ngồi chờ trong phòng khách, trà đã nguội ngắt nhưng đèn chưa bao giờ tắt. Nhìn thấy ta, ánh mắt lạnh lẽo của hắn lập tức dịu lại.

"Không phải bảo em ngủ trước sao?"

Ta đứng lên, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo xộc xệch cho hắn. "Em ngủ không được. Em lo cho anh."

Hắn khẽ cười, vòng tay ôm lấy ta. Động tác ấy quá đỗi quen thuộc, khiến sống mũi ta cay xè. Bốn năm trước, mỗi lần hắn trở về từ chiến trường, ta cũng đứng đợi như thế này, và hắn luôn ôm lấy ta đầu tiên—như thể chỉ có hơi ấm này mới xác nhận được rằng hắn vẫn còn sống trên đời.

Đêm ấy, dưới ánh trăng vằng vặc, hắn kể cho ta nghe về những ký ức rời rạc: về trận chiến năm ấy, về những người lính đã ngã xuống trong vòng vây. Nói đến cuối cùng, giọng hắn khàn đặc: "Trước khi xuất quân, ta đã viết một lá thư. Nếu ta không trở về, lá thư ấy sẽ được giao cho em."

Ta khựng lại: "Thư gì?"

Hắn nhìn ta, nỗi đau giấu kín trong đáy mắt: "Lá thư đó đã biến mất. Kẻ lấy nó, chắc chắn là nội gián."

Ba ngày sau, Trần T.ử Minh mang tới một tờ báo với dòng tiêu đề đỏ rực: 【Tư lệnh Lục Đình Châu sẽ tới Kim Lăng thị sát quân vụ】.

Phượng Lân đặt tờ báo xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười không chút nhiệt độ: "Không phải thị sát. Hắn tới đây để tìm ta. Hắn muốn xác nhận người c.h.ế.t năm đó… rốt cuộc đã thực sự nằm dưới mộ hay chưa."

Nhưng trước khi Lục Đình Châu kịp đặt chân tới, một tai họa ập xuống.

Trường Ninh mất tích.

Toàn bộ công quán hỗn loạn. Ta gần như phát điên, gào thét tên con trong sự tuyệt vọng tột cùng. Cho đến khi một người lính chạy vào, mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Thiếu soái, có thư!"

Phượng Lân mở phong thư, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: 'Nếu muốn con bé sống, tối mai một mình tới bến tàu số ba. Không báo cảnh sát, không dẫn người theo. Ký tên: Lục.'

Khoảnh khắc nhìn thấy chữ đó, sắc mặt Phượng Lân trở nên lạnh lẽo như băng. Hắn ôm lấy ta, giọng bình tĩnh đến đáng sợ: "Nghê Hoa, tin ta. Ta sẽ đưa con về."

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, gật đầu trong nước mắt. Ta biết, người đàn ông này từng vì một tòa thành mà chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, thì vì con gái, hắn sẽ không bao giờ lùi bước.

Đêm khuya, trong thư phòng, hắn lặng lẽ lắp đạn vào khẩu s.ú.n.g quân dụng cũ—người bạn đồng hành qua bao trận chiến t.ử sinh. Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi nặng hạt.

Ở một nơi khác, Lục Đình Châu đứng trước cửa sổ khách sạn sang trọng, tay xoay ly rượu vang, môi nở nụ cười nhàn nhạt: "Cuối cùng, chúng ta cũng sắp gặp lại nhau, Phượng Lân."

Hắn biết, để cứu con gái, Tạ Phượng Lân chắc chắn sẽ xuất hiện. Trò chơi mèo vờn chuột này, rốt cuộc đã đến hồi kết.

Đây là bản biên tập cho chương Ngoại truyện, nhằm khép lại câu chuyện bằng một nốt trầm ấm áp, giàu chất thơ và dư âm, làm nổi bật sự bình yên đối lập với những giông bão đã qua.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Một Đời Phong Vũ, Một Đời Thương - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD