Một Kiếp Trần Duyên - Chương 3

Cập nhật lúc: 29/07/2026 14:01

Lý trưởng biết chuyện ta lại nhặt được người thì cất công chạy tới cằn nhằn. Ông dặn ta ráng chăm cho người ta khỏe rồi đuổi khéo đi, đừng ngốc nghếch moi cả tim gan ra trao gửi nữa.

Ông trách ta nhặt người về một lần là chịu thiệt một lần, sao vẫn chưa chịu chừa cái tật ấy? Lý trưởng lại khuyên nhủ, bảo nếu ta muốn tái giá, ông sẵn sàng làm mai cho trai tráng trong làng.

Gốc gác rõ ràng, tính tình thật thà chất phác, chẳng lẽ không đáng tin hơn thứ nhặt ven đường? Ông vừa lải nhải vừa bước vào trong, miệng lẩm bẩm chê bai thứ ta nhặt về toàn là dưa nứt táo tào...

Bỗng dưng bàn tay đang đẩy cửa của ông khựng lại. Lúc bấy giờ, Phàn Cửu Châu đang chống nạng đứng ngay trước cửa.

Khuôn mặt chàng được ánh mặt trời sưởi ấm trắng trẻo vô ngần, tựa như tiên nhân bước ra từ tranh vẽ. Chàng áy náy cất giọng nhẹ nhàng, trấn an Lý trưởng cứ yên tâm, hễ khỏi chân sẽ lập tức dời đi.

Ai ngờ Lý trưởng cũng là kẻ trọng nhan sắc. Ngay phút chạm mặt dung nhan ngập tràn uy nghiêm ấy, ông tức thì nghẹn họng chẳng thốt nên lời.

Lý trưởng đành ấp úng cười xòa:

"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."

Chân Phàn Cửu Châu sau bảy tám ngày dưỡng thương đã có thể chống nạng xuống giường. Chàng có việc gì vừa sức là xắn tay vào giúp.

Ta nấu cơm thì chàng lẽo đẽo theo vào bếp, ngoan ngoãn ngồi trên ghế đẩu phụ nhặt rau. Ta cho gà ăn, chàng liền xách chiếc ghế con ra ngồi một góc rải cám.

Có lần chàng cả gan thò tay vào ổ mò trứng, bị con gà mái hoa mơ rượt mổ cho tơi bời, báo hại chàng phải cò cò một chân chạy trối c.h.ế.t. Lũ trẻ con hàng xóm thấy thế ôm nhau cười ngặt nghẽo.

Còn chàng thì ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt. Ta dựa người vào khung cửa, cười đến không gập nổi lưng.

Nhớ thuở ở Tạ gia, mỗi bận ta bắt chuyện với Tạ Tắc Ngọc, hắn không phớt lờ thì cũng nhíu mày chê ta ồn ào. Riết rồi ta chẳng dám hé nửa lời, nghẹn ứ đến l.ồ.ng n.g.ự.c bí bách.

Thế nhưng, Phàn Cửu Châu chưa từng chê ta ồn ào. Ta thao thao bất tuyệt kể lể rằng con gà kia rất hay ức h.i.ế.p con nhỏ hơn, chuyên mổ mào người ta.

Nhưng nó lại là con bảo vệ tổ giỏi nhất, đợt trước có chồn cáo tới, nó xông lên đầu tiên. Ta lại mách nhỏ, dù nó hung dữ là vậy nhưng đầu óc chẳng có số má gì.

Chỉ cần đợi nó đi khuất rồi lén vào nhặt trứng, trứng bị trộm mất nó cũng không mảy may hay biết. Chàng ngồi nghe vô cùng chăm chú, ngoan ngoãn gật đầu hùa theo.

Ta ríu rít khoe tuyết đã tan, nụ đào cũng đ.â.m chồi sớm, hứa hẹn năm nay là mùa vụ bội thu. Ta lại kể hôm qua ra bờ sông giặt giũ thấy nước lạnh buốt hơn hẳn.

E là sắp có rét muộn, mấy gốc dưa giống ngoài ruộng chắc chắn phải đem rơm rạ ra ủ ấm. Chàng cứ lặng im lắng nghe, mỉm cười gật đầu, dăm ba bận lại nêm nếm thêm vài câu góp vui.

Hễ mở miệng ra là ta lại thao thao bất tuyệt không biết điểm dừng. Ta hào hứng rỉ tai kể cho chàng nghe một chuyện kỳ quái.

Rằng Vương mặt rỗ ở đầu làng lúc đi ngang bãi tha ma bỗng nghe tiếng một cô nương vẫy gọi đòi mua đậu phụ. Gã bán xong, đi được hai bước lôi tiền đồng ra đếm, tá hỏa nhận ra toàn là tiền âm phủ!

Mắt chàng thoáng mở to thêm một chút. Ta hạ thấp giọng, tỏ vẻ thần bí cực độ, kể tiếp: Gã tức giận đùng đùng xông vào bãi tha ma tìm người lý luận.

Nhưng bói đâu ra bóng người, chỉ thấy mâm đậu phụ vẫn xếp ngay ngắn trước một tấm bia mộ. Có kẻ đồn cô nương kia là dã quỷ, tức giận vì gã dám bán đậu phụ ôi thiu nên không thèm ăn và đòi mạng!

Chàng nghe xong liền ngây ngốc hỏi dồn dập:

"Vậy sau đó thì sao, Vương mặt rỗ có bị bắt hồn đoạt mạng thật không?"

Bắt gặp ánh mắt tò mò đầy nghiêm túc của chàng, ta không nhịn được phụt cười.

Phàn Cửu Châu tuy xuất thân danh giá, nhưng quanh năm rúc trên núi hướng Phật nên đầu óc rất dễ bị dắt mũi. Chỉ bịa đại một chuyện ma quỷ cũng đủ dọa chàng thao thức trắng đêm, sáng hôm sau vẫn lẽo đẽo đòi nghe cái kết.

Chàng rất thích nghe ta nói chuyện. Kể cả những việc vặt vãnh như hạt sen loại giòn ăn ngon hơn loại bở, hay chuyện đứa cháu mười tuổi của thím A Hoa vẫn tè dầm, chàng đều chăm chú lắng nghe.

Ta bảo đó toàn là dăm ba chuyện lông gà vỏ tỏi chán ngắt. Chàng lại lắc đầu phản bác:

"Sao có thể chán được."

Chàng thuật lại lời sư phụ, rằng thế thái nhân tình quy tụ lại chính là hơi thở khói lửa sống động chốn nhân gian... Ngẫm kỹ thì cũng thú vị vô cùng.

Cành đào vừa nhú mầm xanh, chớp mắt đã bung nở màu hồng rực rỡ khắp nương. Nhị thúc tìm ta hỏi han dăm ba chuyện nhà cửa, ánh mắt cứ láo liên dán c.h.ặ.t vào mấy món đồ nội thất ta vừa sắm.

Thúc ấy ra vẻ kể lể, bảo ngay từ đầu đã khuyên thà lấy bạc trắng còn hơn, vị quan lớn như hắn làm sao để mắt tới đứa như ta. Thúc ấy còn xát muối vào lòng ta, bảo nay ta mang tiếng qua một đời chồng, lỡ tái giá cũng chẳng đào đâu ra sính lễ hậu hĩnh.

Ta cắm cúi đan l.ồ.ng ấp gà, lười chẳng buồn đáp lời. Mỗi bận nhị thúc tới chơi, chắc mẩm lại muốn giở trò đào mỏ.

Thúc ấy dẻo miệng một hồi, rốt cuộc cũng vòng vo vào chủ đề chính: Đường đệ sắp lên huyện Hộ ứng thí, muốn bái lạy một vị danh sư để thụ giáo, ngặt nỗi đi tới đâu cũng phải rải bạc lót đường.

Thúc ấy còn cố tình nịnh nọt, bảo đệ đệ thi đỗ Tú tài vẻ vang trở về thì ta cũng được thơm lây. Ta chán nản thở dài, đành cho nhị thúc vay hai mươi lượng bạc, lập khế ước hẹn đúng năm năm sau hoàn trả.

Nhị thúc hí hửng điểm chỉ, tươi cười đắc thắng quay gót, miệng còn hứa hẹn đợi con trai đỗ đạt cao sẽ đem tiền tới trả!

Phàn Cửu Châu đi dạo từ ngoài bước vào, tinh mắt phát hiện ngay mánh khóe trên giấy vay nợ.

Chàng chau mày chỉ vào dòng chữ, bảo trên này ghi rành rành kỳ hạn là bốn mươi lăm năm, đâu phải năm năm. Ta mở trừng hai mắt, tức tối nghẹn ứ ở l.ồ.ng n.g.ự.c.

Nhị thúc... lại nhẫn tâm lừa gạt ta nữa rồi! Lúc thúc ấy chỉ tay lên từng chữ rồi đọc to, rõ ràng đã cố tình đ.á.n.h tráo, đọc chệch chữ "tứ" (bốn) thành chữ "thị" (là).

Số tiền này coi như mọc cánh bay mất. Quả nhiên không có học là thiệt thòi muôn phần. Phàn Cửu Châu ngước nhìn ta, ánh mắt dịu dàng như nước, chẳng hề có ý chê cười.

Chàng khẽ khàng cất giọng hỏi ta không biết chữ sao. Mặt ta nóng bừng, luống cuống cúi đầu nhìn ch.óp giày, lí nhí thú nhận mình không biết đọc biết viết.

Chàng ân cần hỏi ta có muốn học không, chàng tình nguyện dạy chữ cho ta. Ta mừng rỡ gật đầu lia lịa, hăm hở chỉ tay vào cuốn Phật kinh trên tay chàng.

Ta nài nỉ chàng dạy nhận mặt chữ trong đó, đợi học thuộc rồi cũng có thể rành rọt tụng kinh gõ mõ. Nào ngờ Phàn Cửu Châu nhẹ nhàng cất sách đi.

Chàng giải thích Phật kinh quá cao siêu thâm thúy, từ vựng khô khan lạ lẫm, không phù hợp cho người vỡ lòng. Trước mắt cứ tập bằng vài chữ đơn giản dễ hiểu đã.

Chàng nhặt một cành cây nhỏ, hí hoáy vạch từng nét chữ xuống đất, ân cần chỉ bảo:

"Lâm Kinh Trập, đây chính là tên của nàng."

Ta ngồi chồm hổm, nắm c.h.ặ.t cành cây rồi ngoan ngoãn nắn nót tô lại. Mặc dù nét b.út nguệch ngoạc xiêu vẹo, xấu xí đến mức chẳng buồn nhìn.

Nhưng cho dù ta viết t.h.ả.m hại đến đâu, Phàn Cửu Châu vẫn luôn nhẫn nại uốn nắn từng chút một. Thái độ của chàng trái ngược hoàn toàn với Tạ Tắc Ngọc.

Thuở trước ta từng ảo vọng: Nếu hắn chê ta ồn ào điếc tai, chê ta dốt nát quê mùa, thì nhỡ đâu ta miệt mài học thuộc lòng thi từ ca phú, trở nên tao nhã hiểu biết hơn, hắn có chịu ngắm nhìn ta thêm một cái không?

Thế nhưng hắn chỉ quăng lại một câu lạnh ngắt, bảo ta đến mặt chữ còn chưa tỏ mà cũng đòi học làm thơ vịnh phú, muộn màng quá rồi.

Nếu chê ta dốt thì ít ra cũng phải cất công dạy ta viết chữ chứ.

Tên thư đồng đứng bên cạnh lí nhí nhắc nhở ta, bảo Thiếu sư từ năm mười lăm tuổi đã không còn nhận dạy tiểu đồng học Tam Tự Kinh nữa.

Thế là ta đành lén lôi những bản chữ mẫu của hắn ra cặm cụi đồ lại từng nét.

Có bận bị hắn bắt tại trận, ta luống cuống giấu nhẹm đi, khuôn mặt nóng bừng như lửa đốt. Công chúa tò mò sáp lại gần nhòm thử, được thể ôm bụng cười rung rinh, cợt nhả chê nét chữ ch.ó cào của ta thật đặc sắc.

Nàng ta bảo hèn gì Thiếu sư không chịu truyền thụ chữ nghĩa cho ta, nếu không ta chắc mẩm sẽ trở thành vết nhơ t.h.ả.m hại nhất trong suốt sự nghiệp gõ đầu trẻ của hắn. Tạ Tắc Ngọc không hé nửa lời.

Hắn chỉ hờ hững liếc khóe mắt qua, ánh nhìn ấy còn nhạt nhẽo và trống rỗng hơn cả khi hắn nhìn một tờ giấy Tuyên Thành trắng tinh khôi.

Chính cái nhìn vô hồn ấy đã dư sức dập vùi ta xuống tận đáy bùn nhơ, khiến ta ngượng ngùng tủi hổ không chốn dung thân.

Kể từ dạo đó, ta chẳng bao giờ dám tơ tưởng đến chuyện cầm b.út lên nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Một Kiếp Trần Duyên - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD