Một Kiếp Trần Duyên - Chương 4
Cập nhật lúc: 29/07/2026 14:01
Ngày tháng thoi đưa, hoa đào rụng nhường chỗ cho những quả đào xanh non mơn mởn. Tiếng ve sầu đầu xuân râm ran vang vọng khắp chốn.
Lý trưởng lại lò dò tới, tay ôm khư khư hai con gà con mới nở dúi thẳng vào n.g.ự.c ta, nhưng đôi mắt lại cứ láo liên ngó nghiêng. Ta liền đ.á.n.h tiếng bảo Phàn công t.ử không có ở nhà, chàng đã ra ngoài ngắm lúa mì rồi.
Lý trưởng gãi đầu thắc mắc lúa mì thì có cái quái gì mà ngắm, rồi xua tay gạt phắt đi. Lý trưởng biết tỏng chàng sau này sẽ một lòng quy y cửa Phật, thế nên lại lôi chủ ý mai mối ra bàn tán.
Ông ấy quảng cáo A Phúc ca ở phía đông làng sức khỏe hơn trâu, khiêng lợn mổ bò dễ như trở bàn tay. Lại kể Trường Quý ca ở phía nam làng là kẻ ăn học đàng hoàng, văn hay chữ tốt lại giỏi tính sổ sách.
Chắc là do ngắm nghía những gương mặt cực phẩm như Tạ Tắc Ngọc và Phàn Cửu Châu nhiều quá nên khẩu vị của ta cũng đ.â.m ra kén chọn. Ta chê A Phúc ca tính tình trầm muộn, lại chê Trường Quý ca mang cốt cách chua ngoa của phường sĩ t.ử.
Ta vẫn nhen nhóm ý định chờ đợi thêm chút nữa. Phàn Cửu Châu sống ở đây càng lâu lại càng nhiễm thói phàm tục.
Chàng đắm mình ngắm nhìn mầm lúa mì nhú lên, say sưa theo dõi lũ gà vịt tranh ăn, rồi thẫn thờ ngắm hoa đào nở rộ rồi úa tàn.
Mỗi khi ta thao thao bất tuyệt kể chuyện trên trời dưới biển, ánh mắt chàng lại long lanh lấp lánh. Cảnh sắc liễu xanh đào đỏ dệt nên vẻ đẹp chốn nhân gian phồn hoa thế này, biết đâu chàng lại xiêu lòng nán lại làm phu quân của ta thì sao?
Nghĩ vậy, ta cười tít mắt, khéo léo từ chối Lý trưởng. Tiễn Lý trưởng về xong xuôi, lúc ta vừa quay lưng đóng cửa thì khóe mắt chợt thấp thoáng một bóng hình quen thuộc.
Kẻ đó vận trường sam màu trắng ngà, lẳng lặng đứng đực ra đó. Thì ra là Tạ Tắc Ngọc. Hắn chôn chân đứng dưới gốc cây đào.
Dẫu cho cánh hoa đào đã rụng tơi bời từ thuở nào, nhưng khi hắn tĩnh tọa nơi đó, những vệt nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống trông y hệt như đang khoác lên mình cả một trời hoa lệ. Hắn vừa định bước tới thì lại rụt rè thu chân về.
Hắn cau mày khó chịu vì dưới đất có vứt phân gà. Sống chung với ta cả một năm trời ròng rã, vậy mà đến tận bây giờ hắn vẫn giữ thói chán ghét bẩn thỉu.
Chỉ cần nhìn vào ánh mắt kinh tởm ấy, chút vương vấn xao xuyến vừa nhen nhóm trong lòng ta bỗng chốc tan biến thành mây khói. Hắn đứng sừng sững ở đó, mang dáng vẻ dửng dưng lạnh nhạt ra lệnh cho ta.
Hắn bảo ta đã dời nhà đi biền biệt ba tháng trời rồi, mau thu xếp đồ đạc theo hắn quay về. Ta ngớ người há hốc miệng chớp chớp mắt. Ta lúng túng nhắc nhở rằng chúng ta đã hòa ly xong xuôi cả rồi mà.
Hắn sượng trân giây lát, giải thích cặn kẽ rằng đạo thánh chỉ kia là giả mạo, chỉ do công chúa bày trò trêu chọc ta. Hoàng thượng chưa từng ban chỉ tứ hôn hòa ly, nên ta vẫn đường hoàng là thê t.ử của hắn.
Ta nghe thủng câu chuyện liền đực mặt ra một lúc lâu. Ta thật sự quá đỗi ngu ngốc, lại để cho công chúa dắt mũi chơi xỏ một vố đau điếng.
Ta trầm mặc trong chốc lát rồi dứt khoát quay lưng đi thẳng vào nhà.
Chỉ mấy tháng ngắn ngủi theo học Phàn Cửu Châu, dù nét chữ vẫn còn xiêu vẹo nhưng ta đã có thể tự mình chắp b.út viết nên một bức thư từ thê trọn vẹn.
Ta dí bức thư ấy vào tận tay hắn. Ta dõng dạc nói rằng ta tự nguyện xin hạ đường. Ta tự mỉa mai ngày trước bản thân dốt nát không biết trời cao đất dày nên mới mơ tưởng trèo cao ôm đùi Thiếu sư đại nhân.
Nay đã tỏ tường thân phận nên chẳng dám tiếp tục làm kỳ đà cản mũi.
Ta kể lể chuyện ta từng cứu hắn một mạng, đổi lại hắn cũng ban cho ta danh phận quan phu nhân trong một năm, ân oán coi như sòng phẳng.
Theo luật đương triều, phụ nhân muốn dời nhà, chỉ cần không có con cái ràng buộc và không vơ vét nửa đồng cắc bạc nào của phu gia, thì hoàn toàn có quyền tự nộp đơn xin hạ đường. Lẽ ra ta nên làm chuyện này từ lâu rồi.
Trách ta quá đần độn, nên giác ngộ quá muộn màng. Tạ Tắc Ngọc gắt gao siết c.h.ặ.t tờ giấy ấy trong tay, trân trân nhìn một hồi lâu.
Đôi lông mày khẽ nhíu lại kinh ngạc hỏi vặn lại chuyện ta đã biết viết chữ. Hắn mím c.h.ặ.t môi, dồn ép hàng chân mày xuống thấp đến đáng sợ. Tất nhiên rồi, ta đâu phải hạng đồ đệ ngu dốt.
Ấy vậy mà, ta vẫn chẳng thể đổi lấy nửa lời khen ngợi từ miệng Tạ Tắc Ngọc. Hắn bất ngờ nhếch mép cười khẩy, buông lời chế giễu Lâm Kinh Trập ta lúc nào cũng mang thói trèo cao với xa, tham lam vô độ chẳng biết đâu là điểm dừng.
Tạ Tắc Ngọc đay nghiến ta bằng những lời cay độc, hắn bảo Phàn Cửu Châu chính là con út của Trần Ninh Quận vương. Cho dù chàng không xuất gia đi chăng nữa, thì với cái mớ gia thế và mớ chữ nghĩa cỏn con của ta, cả đời này cũng đừng hòng with tới ngạch cửa Quận vương phủ.
Ta cũng từng lờ mờ đoán được xuất thân của Phàn Cửu Châu hẳn chẳng phải dạng vừa, nhưng nào ngờ chàng lại là con cháu hoàng tộc danh giá. Thế nhưng, ta mang phận nông nữ thì đã sao cơ chứ?
Ta thạo việc trồng rau nuôi gà, dệt vải may áo, khắp đầu làng ngõ xóm ai cũng phải khen ta là cô nương tài đảm. Ngặt nỗi, với chênh lệch thân phận rạch ròi đến nhường này, trong mắt Tạ Tắc Ngọc, ta luôn là kẻ mưu mô xảo trá.
Hắn luôn rành rẽ cách làm sao để chà đạp ta dưới gót giày, moi móc khiến lòng ta rỉ m.á.u. Hắn luôn đinh ninh rằng thuở trước ta trèo cao hám cái danh Thiếu sư của hắn, nay lại đổi đích nhắm sang một cành cao khác.
Thế nhưng ta chưa từng nuôi mộng trèo cao bám víu vào bất kỳ ai cả. Ta chỉ đơn thuần khao khát có một mái ấm gia đình. Cớ sao mọi chuyện lại gian truân đến vậy?
Ta nén c.h.ặ.t nỗi xót xa tủi hờn, mang bộ mặt lạnh tanh đuổi cổ hắn ra khỏi cửa. Đêm khuya trằn trọc mãi chẳng nhắm mắt nổi, ta bèn lật đật thức dậy vác cuốc chạy thẳng ra hậu viện.
Dưới gốc cây đào có chôn một vò rượu quý. Đó là hũ rượu ta tận tay chôn xuống vào cái năm Tạ Tắc Ngọc gật đầu đồng ý ở rể. Lúc bấy giờ, ta ngập tràn niềm vui sướng hân hoan, mơ mộng đinh ninh rằng vò rượu này mai sau sẽ hóa thành Hoa điêu trạng nguyên.
Ta đập vỡ lớp bùn niêm phong, một mùi hương rượu nồng nàn sộc thẳng ra ngoài, làm khóe mắt ta cay xè chua xót. Ta cứ thế ôm khư khư vò rượu, ủ rũ ngồi thụp xuống nốc cạn một ngụm.
Cay quá. Vị cay xè lan tỏa làm nước mắt ta tuôn rơi lã chã. Chẳng biết Phàn Cửu Châu đã mò tới bên cạnh ta từ bao giờ, chàng luống cuống nhìn ta với vẻ bối rối tột độ.
Ta đưa vò rượu lên lắc lắc rủ rê chàng uống cùng. Chàng lắc đầu từ chối, giải thích rằng bản thân là đệ t.ử tục gia nên đã kiêng rượu từ lâu rồi.
Chàng nán lại không chịu rời đi, cứ lẳng lặng ngồi xổm bên cạnh bầu bạn cùng ta, lo lắng hỏi ta phải làm sao thì mới vui vẻ trở lại. Ta suy tư giây lát, rồi đề nghị chàng nở một nụ cười với ta.
Bởi chàng sở hữu dung mạo tuấn tú đến vậy, chỉ cần chàng mỉm cười là cõi lòng ta sẽ bừng sáng ngay tắp lự. Chàng thoáng ngớ người ra, ngay sau đó bẽn lẽn mím c.h.ặ.t môi, vất vả nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Nụ cười ấy tuy thẹn thùng và vụng về đến đáng thương, nhưng lại rạng rỡ và cuốn hút vô ngần. Ăn đứt Tạ Tắc Ngọc gấp ngàn vạn lần.
Ngắm nhìn khuôn mặt chàng, ta chợt tủi thân muốn òa khóc. Tu vài ngụm rượu trôi xuống họng, men say bắt đầu bốc lên làm đầu óc ta mụ mẫm.
Ta bèn dốc cạn bầu tâm sự cất giấu sâu kín nhất trong lòng, tiếc nuối than vãn rằng chàng định quyết chí xuất gia nên chẳng thể nào làm phu quân của ta được.
Dưới ánh trăng rọi sáng vằng vặc, Phàn Cửu Châu rủ mắt xuống lầm bầm nói lời xin lỗi Kinh Trập. Tiếng gọi Kinh Trập thốt ra thật nhẹ nhàng e ấp, hệt như đang ngậm hờ trong miệng, lại như đang nỉ non thốt ra từ tận đáy l.ồ.ng n.g.ự.c.
