Một Kiếp Trần Duyên - Chương 5

Cập nhật lúc: 29/07/2026 14:01

Tiếng ve kêu râm ran liên hồi đã kéo ta bừng tỉnh khỏi giấc nồng. Ta đưa tay xoa thái dương rồi lồm cồm bò dậy, phát hiện trên người đang được đắp chăn ngay ngắn, giày cũng đã tháo ra từ thuở nào.

Trên đầu giường có đặt sẵn một bát nước ấm vẫn còn đang bốc hơi nhè nhẹ. Ta nâng bát lên, từ tốn húp từng ngụm nhỏ.

Ký ức đêm qua ùa về... Ta đã mượn hơi men làm càn, dạn dĩ sà vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng. Cả người chàng cứng đờ như khúc gỗ, thế nhưng chàng lại chẳng hề vung tay xô đẩy ta ra.

Chàng cứ để mặc ta ngoan ngoãn tựa đầu ngủ thiếp đi suốt cả nửa đêm ròng rã. Một luồng sung sướng khó tả trào dâng trong lòng, ta táo bạo suy diễn, liệu có phải chàng...

Ta lật đật nhỏm dậy, đẩy tung cánh cửa lao ra ngoài. Đập vào mắt ta là cảnh Phàn Cửu Châu đang hối hả thu xếp hành lý.

Phàn Cửu Châu ngoái đầu lại, mỉm cười xán lạn nói rằng vết thương ở chân chàng đã bình phục, khoảng thời gian qua đã phiền nhiễu cô nương quá nhiều, thế nên hôm nay chàng sẽ xách tay nải dời đi.

Chàng kể lể rằng chàng vẫn luôn ghi tạc lời sư phụ dặn dò, rằng chuyến hạ phàm lần này của chàng là để dứt bỏ đoạn trần duyên rắc rối, tuyệt đối không được nán lại quá lâu.

Chàng úp mở bảo bây giờ chàng đã lờ mờ nhận ra đoạn trần duyên của mình rốt cuộc là cái gì rồi. Là cái gì cơ? Thế nhưng chàng lại sống c.h.ế.t không chịu hé nửa lời.

Cõi lòng ta chợt dâng lên một cỗ mất mát khó tả, ta nhếch mép gượng cười, vất vả đè nén sự lưu luyến không nỡ buông tay xuống tận đáy lòng.

Ta ngỏ ý muốn nướng cho chàng vài chiếc bánh bột để đi đường phòng thân khi đói bụng, dặn dò chàng ngàn vạn lần đừng để bản thân đói ngất xỉu giữa đường thêm lần nào nữa. Chàng gật đầu đồng ý.

Nhào bột, nhóm lửa, đổ mỡ, ta cẩn thận độn thêm biết bao nhiêu là trứng gà vào trong nhân bánh. Mẻ bánh áp chảo kêu xèo xèo nức mũi, khói bốc nghi ngút cuộn trào làm mắt ta cay xè xót xa.

Ta đưa tay lên lau vội khóe mắt. Lau hết đợt này đến đợt khác, thế nhưng những giọt lệ kia vẫn thi nhau tuôn trào không sao kìm nén nổi, nước mắt thánh thót rớt lộp bộp xuống chảo dầu kêu xèo xèo liên tục.

"Xin lỗi nàng... Kinh Trập."

Mỗi buổi sáng tinh sương vừa hé mở cánh cửa sài, ta đều dáo dác ngóng mắt trông về phía đầu làng. Dưới gốc hòe già vắng tanh vắng ngắt, dọc đường lớn cũng chẳng có mống nào.

Phàn Cửu Châu thực sự sẽ không bao giờ quay lại nữa rồi. Lũ ve sầu trên cành vẫn mải miết râm ran gọi hè, tiếng kêu da diết khiến lòng người chua xót khôn nguôi.

Vào cái ngày công chúa giá lâm, mặt trời tỏa nắng gắt gao đến ch.ói chang. Nàng ta ấp úng giải thích chuyện đạo thánh chỉ kia là đồ giả, nàng ta chỉ trêu chọc ta một vố chơi cho vui thôi.

Nào ngờ ta lại tin sái cổ, chung quy lại nàng ta cũng chỉ vì... vì xót xa uất ức thay cho Thiếu sư. Ta mím c.h.ặ.t môi, điềm tĩnh vặn hỏi xem có phải hắn phái nàng ta tới đây không.

Công chúa nghẹn ngào bào chữa thay cho Tạ Tắc Ngọc, nàng ta thanh minh rằng Thiếu sư không hề hé răng nhờ vả, nhưng nàng ta thừa biết trong lòng hắn ngày đêm mong ngóng ta khôn nguôi.

Nàng ta than thở chuyện bị hắn lơ đẹp suốt mấy tháng trời, hắn tức giận lôi đình. Nếu ta nhất quyết không chịu hồi phủ, e là hắn sẽ vác mặt tới tâu trước mặt Phụ hoàng để trị tội nàng ta mất.

Vừa nói chuyện, công chúa lại luống cuống quýnh lên, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn ta, hứa hẹn từ nay về sau sẽ không bao giờ buông lời giễu cợt ta nữa. Ta không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Tạ Tắc Ngọc quả nhiên là một kẻ tôn quý cao ngạo tột bậc, ngay cả bậc công chúa kim chi ngọc diệp cũng phải khúm núm dò xét sắc mặt của hắn. Đối diện với muôn vàn lời châm chọc mỉa mai của công chúa, ta chưa từng oán hận nửa lời.

Bởi ta thừa hiểu công chúa vốn dĩ bản tính lương thiện, chỉ hiềm nỗi được nuông chiều sinh hư. Nàng ta chẳng hề hay biết trên cõi đời này ngoài cái lối sống của cành vàng lá ngọc ra, thì vẫn còn vô vàn cách sống hèn mọn khác.

Nàng ta giễu cợt ta là kẻ thô bỉ, chê bai ta ồn ào điếc tai, miệt thị ta vừa ngu đần lại tham lam, hệt như một loài ve sầu phá đám ầm ĩ. Đó chẳng phải là tâm địa xấu xa.

Mà chính là do nàng ta rình mò thái độ đối xử của Tạ Tắc Ngọc dành cho ta, khiến thiên hạ lầm tưởng rằng một kẻ thấp hèn như ta thì ai cũng có quyền tự do giày xéo bắt nạt.

Ta rủ rèm mi xuống, đĩnh đạc từ chối lời mời. Thánh chỉ tuy là đồ giả, nhưng việc ta muốn từ bỏ lại là sự thật không thể chối cãi.

Ta trấn an nàng ta rằng ta đã tự tay viết thư xin hạ đường rồi, hắn tuyệt đối sẽ không trút giận lên đầu nàng ta nữa đâu. Cãi không lại ta, công chúa hậm hực dậm chân bình bịch.

Nàng ta tuyên bố hùng hồn rằng mình cũng không thèm vác xác về nữa, nàng ta sợ phải đối mặt với cái bản mặt hầm hầm sát khí của Tạ Tắc Ngọc. Nào ngờ, công chúa lại mặt dày cắm rễ ở lại nhà ta thật.

Ngay ngày đầu tiên tá túc, nàng ta đã vướng vào vòng ân oán với con ngỗng nhà ta. Lúc bước chân qua cổng, nàng ta nhìn thấy ngỗng trắng lại tưởng nhầm là tiên hạc nên hớn hở chạy tới vồ lấy.

Con ngỗng vươn dài chiếc cổ ra, há mỏ mổ lấy mổ để. Đừng thấy ngỗng chỉ biết gặm cỏ mà khinh thường, hàm răng nó tuy nhỏ li ti nhưng nhọn hoắt, c.ắ.n người đau điếng vô cùng.

Về sau nàng ta mới chịu chừa thói, hễ bước ra cửa là phải lăm lăm cây gậy trong tay. Lâu dần về sau, nàng ta cũng đua đòi nuôi một con ngỗng, đi tới đâu là dắt ngỗng theo tới đó, ra dáng uy phong lẫm liệt lắm.

Nàng ta tự xưng đây là ngự ngỗng của bổn công chúa, thách thức xem ngỗng nhà ta có ngon thì ra mặt ức h.i.ế.p... Nào ngờ vừa dứt lời thì lại gào thét thất thanh!

Ngự ngỗng thân ngọc mình vàng thì làm sao đọ lại giống ngỗng nhà quen thói du côn. Thế là công chúa lại bị c.ắ.n tơi bời, khóc lóc t.h.ả.m thiết thấu trời xanh.

Ta buông tiếng thở dài thườn thượt, đành lôi con ngỗng ra cắt tiết vặt lông, hì hục đắp lò đất nung. Lửa cháy phừng phừng, mùi thịt nướng thơm nức mũi lan tỏa khắp xóm làng.

Nàng ta vội lấy tay quệt nước mắt, khuôn mặt càng lau càng lem luốc khó coi, mồm miệng lại leo lẻo đòi xí luôn chiếc đùi sau! Nàng ta tò mò gặng hỏi chuyện lần trước ta đang kể dở.

Nàng bảo có gã thư sinh giữa đêm khuya vội vã lên kinh, tiện tay cứu sống một con hồ ly, sau đó có một cô nương tìm đến nhận cáo là do mình nuôi, dụ dỗ gã thư sinh tới nhà trọ qua đêm... Vậy sau đó thì sao?

Ta ngạc nhiên hỏi lại xem nàng ta vẫn còn nhớ kỹ câu chuyện đó à.

Nàng ta tỉnh bơ đáp nhớ chứ sao không, ta kể mới được một nửa rồi im bặt thì sao mà chịu nổi.

Ta mỉm cười hiền hòa, rồi chậm rãi thuật lại ngọn ngành câu chuyện. Nghe xong xuôi, công chúa hớn hở mãn nguyện vô cùng, liền truy vấn xem ta vớ đâu ra mấy cái chuyện kỳ lạ đó.

Ta điềm nhiên trả lời rằng, chốn thôn dã quê mùa này thiếu gì ba cái chuyện linh tinh đó. Đêm hôm ấy, hai chúng ta quây quần bên bếp lửa nhâm nhi thịt ngỗng nướng, say sưa bàn tán đủ thứ chuyện ly kỳ chốn đồng quê mãi cho tới nửa đêm ròng rã.

Nhưng dẫu sao nàng ta cũng mang thân phận công chúa, tuyệt đối không thể nán lại quá lâu. Mới được vài ba ngày, đám thị vệ đã lần ra tung tích, rối rít đốc thúc nàng ta mau ch.óng hồi cung.

Lúc đứng tựa cửa viện lưu luyến chia tay, công chúa rủ rỉ xin lỗi ta, ân hận vì lúc trước suốt ngày ức h.i.ế.p ta... Ta đã nguôi ngoai cơn giận từ thuở nào rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Một Kiếp Trần Duyên - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD