Mưa Cũ Nắng Mới - Chương 4
Cập nhật lúc: 01/07/2026 11:04
Anh rủ mắt, tránh né ánh nhìn của tôi. Tôi cúi xuống nhìn anh, không nhìn rõ biểu cảm của anh nữa.
"Bác sĩ nói thời điểm tốt nhất để phá t.h.a.i là từ 7 đến 10 tuần, nếu không muốn giữ đứa bé thì cần phẫu thuật càng sớm càng tốt, kéo dài thêm sẽ gây hại nhiều hơn, em cần sớm quyết định."
Anh vừa thúc ép tôi quyết định, đầu óc tôi càng thêm rối bời.
"Em vẫn chưa nghĩ kỹ."
Anh đưa tay xoa đầu tôi: "Dù em có quyết định thế nào anh cũng ủng hộ em. Tuế Tuế, xin lỗi em."
Có lẽ vì thực sự phải quyết định sự sống c.h.ế.t của một sinh linh, bầu không khí trở nên nặng nề hơn hẳn.
Tôi không lên tiếng, Tạ Tuần cũng im lặng. Anh lặng lẽ ngồi bên cạnh bầu bạn với tôi.
Tôi mấp máy môi, muốn hỏi anh có muốn có con không, nhưng lại nhớ ra, dưới góc nhìn của anh thì đứa bé này chẳng liên quan gì đến anh, hỏi vậy cũng thấy lạ.
Quá yên tĩnh. Cứ yên tĩnh là tôi lại dễ suy nghĩ linh tinh.
Tôi không chịu nổi nữa, chọc chọc vào cánh tay anh: "Anh không có gì muốn hỏi em sao?"
"Gì cơ?"
Tôi đảo mắt lung tung: "Ví dụ như, anh không hỏi em bố của đứa bé là ai à?"
Tôi đã m.a.n.g t.h.a.i mà chưa kết hôn, à không, không phải chưa kết hôn, mà là tôi đến cả bạn trai cũng không có. Anh không tò mò nào về việc đứa bé từ đâu mà ra sao?
Tôi hỏi xong thì nhận ra ánh mắt anh có gì đó rất lạ.
Chưa kịp để tôi suy nghĩ xem cái ánh nhìn lạ lùng đó có ý gì, anh đã lên tiếng: "Không phải anh sao?"
Tôi: ??!!
Tôi trố mắt nhìn anh.
"Sao anh biết!"
Tạ Tuần im lặng một lát: "Em tưởng anh không biết à?"
Không phải chứ, chẳng lẽ anh phải biết sao? Mối quan hệ giữa tôi và anh như vậy, người bình thường sao có thể nghĩ đứa trẻ trong bụng tôi là của anh được chứ!
Tôi bàng hoàng: "Anh biết từ khi nào?"
Tạ Tuần thở dài: "Hóa ra em không phải giả ngốc, mà là ngốc thật."
Tôi: ...
"Tuế Tuế, lúc em nói dối rất lộ liễu, giờ camera giám sát đầy rẫy, tùy tiện kiểm tra là biết ngay thôi." Anh hơi dừng lại: "Với lại, sáng hôm đó anh hoàn toàn tỉnh táo."
Vậy ra, hai tháng trước anh đã biết rồi ư? Hèn gì tôi cứ thấy mấy ngày đó anh là lạ, hóa ra là cố tình trêu chọc tôi!
Tôi không tin: "Rõ ràng là em đã đ.á.n.h anh ngất rồi mà!"
Tạ Tuần: "Với chút sức lực đó của em mà đòi đ.á.n.h ngất anh à? Em hy vọng anh hôn mê thì anh giả vờ thôi."
Sao người gì đâu mà xấu tính thế không biết!
"Lừa em vui lắm sao!!!"
Tôi giận đến mức run người. Nhìn tôi nơm nớp lo sợ suốt hai tháng qua vui lắm đúng không!
Tạ Tuần thủng thẳng đáp: "Em có nơm nớp lo sợ đâu, chẳng phải ngày nào em cũng vô tư lự, vui vẻ lắm sao?"
Có phải vậy không? Mặc kệ đi.
"Vậy thì anh cũng là đang lừa em!"
"Em có hỏi anh đâu."
Tạ Tuần còn trách ngược lại tôi à? Chuyện như thế này làm sao mà tôi mở miệng hỏi được. Suy cho cùng thì vẫn là lỗi của anh.
Không thèm nói chuyện với anh nữa, tôi đứng dậy bỏ đi.
"Tuế Tuế."
Anh gọi tôi ở phía sau.
Tôi chẳng buồn quay đầu, cứ thế dứt khoát bước đi.
Sau đó tôi nghe thấy anh nói: "Em chưa cầm điện thoại kìa."
Tôi lườm anh một cái đầy căm phẫn, giật lấy điện thoại từ tay anh rồi bỏ đi thẳng.
Sau khi lên xe, tôi bảo tài xế: "Về nhà!"
Tài xế nhắc nhở: "Ông chủ vẫn chưa lên xe ạ."
Tôi mỉm cười với bác ấy: "Anh ta có chân, tự về được."
Bác tài rất biết ý, dứt khoát nổ máy cho xe chạy.
Xe rời khỏi bệnh viện, bỗng tôi thấy mình như quên mất gì đó. Phía sau, có một cô gái đang chạy theo xe: "Này này, sao đi mà không đợi tôi với!!"
Ồ, quên mất cô bác sĩ rồi. Thế là tôi lấy điện thoại ra, chuyển cho cô ấy chút tiền vậy. Vừa chuyển xong, phía bên kia đã đáp lại đầy nịnh nọt.
[Cảm ơn ông chủ!!]
Nhìn hai chữ “ông chủ” tôi lại nhớ đến Tạ Tuần, nhìn Tạ Tuần lại thấy bực.
[Ông chủ của cô là Tạ Tuần chứ không phải tôi]
Cô ấy: [Ai cho tiền thì đó là ông chủ, lúc này anh ta là bố của ông chủ, còn cô mới là ông chủ ^_^]
Tôi rơi vào trầm tư.
Cô ấy thực sự có thể làm một bác sĩ giỏi được sao?
10
Bác sĩ có làm tốt vai trò của mình hay không thì tôi không biết. Tôi chỉ biết là khi về đến nhà, tôi đã đụng phải một người không ngờ tới.
Là mẹ của Tạ Tuần.
Phải, Tạ Tuần cũng có mẹ. Anh cũng là con người được con người sinh ra. Ai cũng có mẹ, anh cũng không ngoại lệ.
Bố mẹ Tạ Tuần đã ly hôn, anh lớn lên cùng mẹ. Nhưng năm năm trước, bà Tạ lại tìm thấy tình yêu mới. Sau khi tái hôn, bà đã chuyển đi sống thế giới riêng, hiếm khi ở lại đây. Hôm nay thật hiếm có bà mới về.
Lẽ ra xét theo mối quan hệ giữa tôi và Tạ Tuần mà cộng thêm vai vế, thì tôi nên gọi bà là bà nội. Nhưng mà...
"Tuế Tuế về rồi à? Quản gia nói con đi cùng Tiểu Tuần, sao giờ chỉ có mình con về thế?"
Tôi đi đến bên cạnh, ôm lấy eo bà, phụng phịu: "Mẹ ơi, anh ấy lừa con, con giận rồi."
Bà Tạ xoa đầu tôi: "Lát nữa mẹ giúp con mắng nó."
"Mẹ không hỏi xem đã xảy ra chuyện gì sao? Lỡ là lỗi của con thì sao?"
Bà Tạ thủng thẳng đáp: "Khiến con không vui chính là lỗi của nó."
Tôi đúng là được nuông chiều sinh hư mà. Từ nhỏ đến lớn, bất kể tôi làm gì bà cũng khen tôi giỏi, đến cả hồi cấp hai tôi đ.á.n.h nhau với bạn nam cùng lớp, bà cũng khen tôi khỏe.
Sau khi được Tạ Tuần đón về, thời gian tôi ở bên bà còn nhiều hơn ở bên anh.
Năm Tạ Tuần mười sáu tuổi đã mang tôi về nhà với tư cách con gái nuôi, lúc đó bà Tạ đi công tác về, thấy nhà bỗng nhiên xuất hiện thêm tôi.
Tôi ngoan ngoãn ôm b.úp bê chạy theo sau Tạ Tuần rồi gọi bà là bà nội.
Bà Tạ đứng hình luôn. Bà hỏi tôi bao nhiêu tuổi.
Tôi: "Mười tuổi."
Sau đó bà quay sang hỏi Tạ Tuần: "Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?"
Tạ Tuần: "Mười sáu."
"Vậy ý con là, con trai mười sáu tuổi của mẹ lại mang về cho mẹ một đứa cháu gái mười tuổi sao?"
Tạ Tuần rất nghiêm túc: "Đúng vậy, sau này nó sẽ là cháu gái của mẹ."
Bà cố gắng uốn nắn chúng tôi: "Không không không, tuổi của con bé phải là em gái con, không phải con gái con."
Tạ Tuần mười sáu tuổi hoàn toàn không thèm nghe.
Thực ra tôi đã nhận ra vấn đề rồi, nhưng tôi cũng chẳng biết làm sao, chỉ có thể hùa theo suy nghĩ của Tạ Tuần. Dù sao thì cũng là anh nhặt tôi về từ bên cạnh thùng rác mà.
Cả hai đều không chịu nghe lời, bà Tạ sụp đổ, lập tức tức tốc đưa Tạ Tuần đi khám tâm thần ngay trong đêm.
Tạ Tuần không bị bệnh, chỉ là đến tuổi nổi loạn mà thôi. Có lẽ vì anh không có bố nên mới tưởng tượng xem nếu mình làm bố thì sẽ thế nào, rồi mới đi nhặt một đứa bé về nuôi.
Anh bị bệnh trong đầu, còn người khác thì không.
Bà Tạ không quản ngại khó khăn để uốn nắn vấn đề của chúng tôi, nhưng mãi chẳng có tác dụng gì. Mãi cho đến khi Tạ Tuần mười tám tuổi vào đại học.
