Mưa Cũ Nắng Mới - Chương 5

Cập nhật lúc: 01/07/2026 11:04

Anh không học trong nước mà bị đưa ra nước ngoài. Trong bảy năm học cử nhân và thạc sĩ, anh chỉ về nước vào kỳ nghỉ dài. Còn tôi ở lại trong nước, do bà Tạ nuôi dưỡng.

Sau khi Tạ Tuần đi, cuối cùng bà Tạ cũng chỉnh lại được vấn đề xưng hô của tôi.

Bà ân cần khuyên nhủ: "Mẹ là mẹ của con, anh ấy là anh trai con, đã biết chưa?"

Tôi tùy cơ ứng biến, ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ, mẹ."

Đến khi Tạ Tuần về nước, tôi đã mười tám tuổi, còn Tạ Tuần cũng thay đổi khí chất, trở thành một người đàn ông trưởng thành.

Ngày anh về nước, bà Tạ bận việc nên tôi đi đón anh ở sân bay.

Vừa thấy tôi, anh ấy lập tức vò đầu tôi một cái: "Lớn nhanh thật."

Tôi:...

Lần cuối chúng tôi gặp nhau là ba tháng trước. Chiều cao của tôi hiện tại vẫn như ba tháng trước mà thôi. Chúng tôi chỉ là không thường xuyên gặp nhau, vậy mà anh làm như đã mấy năm không gặp không bằng.

Nhưng anh đúng là đã trở thành một người đàn ông trưởng thành. Ít nhất sẽ không còn lên cơn như hồi mười sáu tuổi, nhất quyết muốn coi tôi là con gái nữa.

Buổi tối bà Tạ về nhà, ba người chúng tôi cùng ăn cơm tối.

Trên bàn ăn, bà nhấn mạnh: "Tháng sau em gái con khai giảng, con đưa nó đến trường nhé."

Bà nhấn mạnh vào hai chữ “em gái”.

Tạ Tuần liếc tôi một cái, thản nhiên đáp: "Vâng."

Sau đó nữa, bà Tạ kết hôn, còn tôi thì đi học đại học.

Công ty của Tạ Tuần gần trường đại học, thỉnh thoảng tan học hoặc cuối tuần, chúng tôi vẫn thường xuyên gặp nhau.

Rồi tôi nhận ra, phần lớn thời gian thì xưng hô thế nào cũng chẳng quan trọng. Thế nhưng, những lúc tôi phạm lỗi hoặc làm nũng với anh ấy để đạt được mục đích nào đó. Chỉ cần đổi lại cách xưng hô hồi bé, anh sẽ dễ đồng ý hơn nhiều.

Tôi cứ tưởng là vì ấn tượng của anh vẫn còn dừng lại ở hồi bé. Nhưng nếu anh vẫn luôn biết chuyện ngày hôm đó mà lại chẳng có phản ứng gì...

Có vẻ hơi lạ nhỉ.

11

Tôi ôm lấy eo bà Tạ, bắt đầu suy nghĩ.

Bà Tạ xoa đầu tôi: "Sao lại không nói gì nữa?"

Tôi thầm thì: "Mẹ ơi, con hình như phát hiện ra một vấn đề rồi."

Bà Tạ: "Chuyện gì?"

Tôi: "Tạ Tuần có vẻ không bình thường."

Bà Tạ: "..."

Ánh mắt bà nhìn tôi thật phức tạp.

"Giờ con mới nhận ra sao?"

Tôi: ?

Hả? Chẳng lẽ mình phải nhận ra sớm hơn sao?

Tôi định truy hỏi thêm thì cửa truyền đến tiếng động.

Quản gia kính cẩn nói: "Ông chủ đã về."

Tôi theo bản năng trốn sau lưng bà Tạ.

Khi Tạ Tuần bước vào, áo khoác vắt trên khuỷu tay, thần sắc bình thản. Phía sau còn có một người đi theo.

Là bác sĩ. Cô ấy ôm túi xách, vẻ mặt đau lòng khôn xiết: "Đại tiểu thư, hai người lái xe nhanh quá, tôi chạy theo sau tận hai mươi mét, rơi cả một chiếc giày. May mà có xe khác, không thì tôi lạc lối ở bệnh viện rồi."

Tôi: "Vậy ra cô đi đến đây với một chiếc giày thôi sao?"

Bác sĩ nghiêm túc: "Không, tôi cởi luôn chiếc còn lại ra rồi."

Tôi cúi đầu nhìn chân cô ấy. Quả nhiên, không mang giày. Đây chính là tinh hoa trong ngành y sao? Hèn chi trong hồ sơ năng lực ghi cô ấy có khả năng thích nghi tốt. Đúng là quá giỏi thật.

Ánh mắt bà Tạ dời từ đôi chân trần của bác sĩ sang Tạ Tuần.

"Tiểu Tuần, hai đứa đi đâu mà ra nông nỗi này?"

Tạ Tuần chưa kịp mở miệng, bác sĩ đã nhanh nhảu: "Đi bệnh viện ạ."

Mí mắt tôi giật giật, cảm thấy có chuyện chẳng lành rồi.

Bác sĩ tiếp tục: "Đại tiểu thư đang mang..."

Tôi lao đến bịt miệng cô ấy lại, nhưng cô ấy đã nói được một nửa rồi.

Bà Tạ khó hiểu: "Mang cái gì?"

Tôi bình tĩnh đáp: "Mang nỗi nghi ngờ về cuộc đời."

À, mình đúng là thiên tài mà, có thể nghĩ ra một câu trả lời hoàn hảo trong thời gian ngắn thế này.

Bà Tạ: ...

Có vẻ như bà Tạ không cho rằng tôi là thiên tài cho lắm.

Bà quay sang nhìn Tạ Tuần: "Đưa em gái con đến bệnh viện làm gì?"

Tôi điên cuồng nháy mắt ra hiệu với Tạ Tuần. Mau tìm đại lý do nào đó mà giấu đi!

Mắt tôi nháy đến mức muốn chuột rút đến nơi rồi, mà Tạ Tuần chỉ liếc tôi một cái.

Anh nói: "Cô ấy m.a.n.g t.h.a.i rồi."

Tôi: ?!

Nếu mắt với não anh không dùng đến thì hiến đi cho rồi! Sao anh không hiểu ám hiệu của tôi thế hả!

Bà Tạ quay đầu, lôi tôi từ sau lưng bà ra.

Bà nheo mắt: "Mang thai?"

Tôi nhìn trời nhìn đất, chỉ là không dám nhìn bà.

"Thật ra con thấy kết quả khám của bệnh viện không chính xác lắm đâu, là chẩn đoán nhầm đấy!"

Bà Tạ: "Ồ, xem ra m.a.n.g t.h.a.i thật rồi."

Tôi: ...

Bà hỏi tôi: "Yêu đương từ bao giờ thế, không định dẫn về nhà cho mẹ xem à?"

Tôi lí nhí: "Con không có bạn trai."

Bà không chỉ tiếp nhận chuyện tôi m.a.n.g t.h.a.i rất cởi mở, mà chuyện tôi không có bạn trai vẫn m.a.n.g t.h.a.i bà cũng tiếp nhận rất cởi mở luôn.

Bà đưa ra lời khuyên: "Sao không vào ngân hàng tinh trùng mà sàng lọc, đàn ông gặp ngoài đường không đáng tin đâu."

Tôi ho sặc sụa hai tiếng, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.

"Mẹ, khó khăn lắm mẹ mới về, chúng ta..."

Tạ Tuần đột nhiên lên tiếng, ngắt lời tôi, đồng thời kéo lại chủ đề.

"Đứa bé là của con."

Bà Tạ vẫn bao dung quá mức. Dù nói gì đi nữa, vẻ mặt bà vẫn tỏ ra vô cùng thản nhiên. Bà ngước mắt nhìn tôi, rồi lại chuyển ánh nhìn sang Tạ Tuần.

Tôi cuộn tròn người lại, chui vào góc ghế sô pha trốn. Lại ôm thêm cái gối ôm, che chắn cho bản thân.

Hoàn hảo!

Tôi vừa ôm gối xong, người bên cạnh nói: "Cho tôi xin một cái với."

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy bác sĩ riêng.

Tôi: ?

"Sao cô vẫn chưa đi?"

Bác sĩ đáp rất tự nhiên: "Xem kịch chứ, hay thế này, tôi thích xem."

Tôi cầm gối ném vào người cô ấy: "Cô cút ngay, không cho phép xem, xem nữa là tôi trừ lương đấy!"

Bác sĩ: "Trừ lương tôi cũng vẫn xem, tôi làm bác sĩ riêng cho nhà giàu chính là để hóng hớt mà."

Tôi: ...

12

Cuối cùng bác sĩ vẫn bị đuổi ra ngoài. Lúc bị quản gia lôi đi, cô ấy còn bước ba bước ngoái lại một lần. Cái cổ vươn dài như đà điểu, sợ bỏ lỡ khoảnh khắc gay cấn trong phòng khách.

Nhờ mẩu chuyện nhỏ của cô ấy, bầu không khí vốn ngột ngạt cũng trở nên thoải mái hơn. Mọi người đều cạn lời với cô ấy.

"Con tìm đâu ra cô bác sĩ hóng hớt thế này?"

Bà Tạ hỏi Tạ Tuần.

Tạ Tuần: "Là Tuế Tuế tự chọn."

Thế là cả hai cùng nhìn sang tôi.

Tôi: "...Hồi đó con thấy cô ấy thuận mắt."

Giờ thì không thuận mắt nữa rồi. Tôi phải trừ lương cô ấy! Trừ thật nặng!

Sau khi bác sĩ đi, chỉ còn lại ba chúng tôi, bà Tạ mới hỏi: "Hai đứa xảy ra chuyện từ bao giờ?"

Tôi ôm gối giả c.h.ế.t.

Tạ Tuần lại rất bình tĩnh: "Hai tháng trước."

"Ai chủ động?"

Chắc là mình nhỉ? Tôi còn nhớ, tối hôm đó tôi say bí tỉ, chuyện sau đó thế nào tôi không rõ, hoàn toàn mất trí nhớ.

Tôi cũng hiểu rõ bản thân lắm. Cứ say là tôi dễ làm loạn lắm.

Tạ Tuần trả lời trước: "Là con."

"Định bao giờ kết hôn?"

"Khụ khụ." Tôi vừa nhấp một ngụm nước, chưa kịp nuốt xuống, nghe câu này thì lập tức sặc toàn bộ vào cổ họng.

"Mẹ đang nói cái gì thế ạ?"

Bà Tạ điềm nhiên: "Hôn lễ có thể làm sau, hai đứa có thể đi đăng ký kết hôn trước."

Cái gì thế này? Không phải chứ, sao đột nhiên đã tiến triển đến bước kết hôn rồi.

Bà Tạ rất bình tĩnh: "Ngày xưa con có giám hộ nên thủ tục nhận nuôi khó, sau đó cũng chỉ chuyển hộ khẩu từ chỗ bố mẹ ruột ra ngoài độc lập, không liên quan gì đến nhà mẹ cả, hai đứa hoàn toàn có thể kết hôn."

Tôi: ...

Đây có phải là vấn đề có kết hôn được hay không đâu? Tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý gì cả.

Tôi chưa đồng ý, ánh mắt Tạ Tuần hơi buồn xuống.

Tôi chỉ nói để con suy nghĩ đã.

13

Nửa đêm, tôi ngủ được hai tiếng rồi tỉnh giấc, vì đói mà tỉnh. Buổi tối xảy ra bao nhiêu chuyện, suýt nữa tôi quên mất mình chưa ăn tối. Chỉ ăn được hai miếng bánh ngọt thì đã nôn hết rồi.

Lúc này bụng đang kêu òng ọc. Chẳng biết có phải vì biết mình m.a.n.g t.h.a.i không, tôi cứ cảm thấy không phải mình tôi đang đói, mà đứa bé trong bụng cũng đang chịu đói cùng tôi, thế nên tôi lại càng đói hơn.

Nằm trên giường mười phút, tôi vẫn không ngủ được, đành cam chịu bò dậy đi tìm đồ ăn.

Vừa mở cửa phòng, định xuống lầu, cửa phòng đối diện với phòng ngủ của tôi cũng vừa lúc mở ra. Đối diện, chính là phòng của Tạ Tuần.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, anh hỏi: "Nửa đêm rồi sao còn tỉnh?"

Tôi trả lời thật thà: "Đói quá, em đi tìm gì ăn thôi."

"Muốn ăn gì?"

Đủ loại món ăn xoay vòng trong đầu, cuối cùng tôi dừng lại ở một ý nghĩ.

"Mì trứng."

Anh đóng cửa phòng, bước ra hành lang trước tôi một bước.

"Đi thôi."

Tôi ngơ ngác: "Đi đâu ạ?"

"Nấu mì trứng cho em."

Ơ, anh định nấu mì trứng cho tôi á?

Tôi vội vàng đuổi theo: "Thôi thôi không cần đâu, đừng nấu làm gì cho phiền."

Anh đáp: "Không sao, không phiền đâu."

Tôi dở khóc dở cười: "Nhưng mà anh nấu không ngon đâu."

Sao anh lại không tự biết trình độ nấu nướng của mình thế không biết! Tôi đã đói tới mức này rồi, ít ra cũng phải được ăn cái gì ngon chứ!

Tạ Tuần: …

Tin xấu: Cuối cùng mì vẫn do Tạ Tuần làm. Anh chặn không cho tôi vào bếp.

Tin tốt là, trình độ nấu nướng của anh đã tiến bộ hơn rồi. Không còn là kiểu nấu mì nhạt nhẽo như trước nữa. Hơn nữa trình độ rán trứng cũng được cải thiện đáng kể.

Trên bát mì có một quả trứng rán không hề bị nát, khiến tôi thấy rất an ủi. Dù không ngon bằng tôi tự nấu, nhưng không phải lăn vào bếp cũng là rất tuyệt rồi.

Ăn đến gần hết bát, tôi phát hiện dưới đáy bát còn một quả trứng nữa. Tôi gắp lên c.ắ.n một miếng, đang nhai thì nghe thấy anh hỏi.

"Đứa bé, có giữ lại không?"

Câu hỏi này đã đi từ bữa tiệc tới bệnh viện, cuối cùng lại xuất hiện ở căn bếp dưới ánh đèn đêm mờ ảo.

Tôi đưa tay xoa bụng. Bụng hơi nhô lên một chút. Chắc là bát mì vừa ăn xong đang cosplay đứa bé lớn hơn một chút đây mà.

Tôi như nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt nhưng kiên cường của một sự sống khác.

"Giữ lại đi. Lần này anh có thể cùng em nuôi một đứa trẻ thực sự rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.