Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 139: Vai Nữ Chính

Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:33

Không khí lập tức rộn ràng. Người thì đề xuất hát, người thì đòi nhảy hiện đại, kẻ thì đòi diễn kịch.

Phương Ny giơ tay phát biểu, giọng nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn.

- Hay là mình múa kể chuyện đi. Chọn một câu chuyện cổ tích nào đó rồi lồng ghép vào tiết mục. Mình nghĩ sẽ gây được ấn tượng mạnh hơn là chỉ hát hoặc nhảy đơn thuần.

Cả lớp gật gù đồng tình, Trúc Quỳnh hào hứng.

- Được đó, được đó. Nhưng câu chuyện nào nhỉ?

- Ngưu Lang Chức Nữ đi. – Phương Ny đề xuất tiếp. – Có tình cảm, có cảm xúc, lại dễ dàn dựng.

Lớp ồ lên hưởng ứng.

- Vậy Hữu Thiên cầm chắc vai nam chính rồi nhỉ? – Một bạn nam nói lớn, khiến cả lớp bật cười.

Không ai phản đối. Vẻ ngoài, thành tích học tập và cả cái khí chất lạnh lùng của Hữu Thiên khiến cậu trở thành lựa chọn không thế thay thế. Vấn đề là… nữ chính.

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía Tiêu Hà và Thanh Ngọc.

Một vài bạn nữ lên tiếng.

- Thanh Ngọc đóng Chức Nữ chắc hợp lắm đó, nhìn nhẹ nhàng như tiên ấy!

Thanh Ngọc đưa tay che miệng cười, ra chiều e thẹn nhưng ánh mắt nhìn Tiêu Hà không giấu nổi hả hê.

Thế nhưng chưa kịp để cô lên tiếng nhận lời, giọng Hữu Thiên đã vang lên, dứt khoát.

- Tôi tham gia với điều kiện người múa cùng tôi là Tiêu Hà.

Cả lớp sững sờ. Không khí phút chốc đông cứng lại. Mọi người liếc nhau, cảm thấy chuyện này giống trận chiến ngầm giữa hai cô gái hơn là tập văn nghệ đơn thuần.

Tiêu Hà vội bật dậy, xua tay.

- Mình không múa được đâu. Tay chân cứng ngắc như khúc gỗ ấy.

- Không có Tiêu Hà thì tôi cũng không tham gia. – Hữu Thiên khoanh tay, nói tỉnh bơ như thể chuyện này chẳng có gì nghiêm trọng.

Tiêu Hà giận tím mặt, cố giữ nụ cười méo xệch, bước tới gần cậu, thì thầm qua kẽ răng.

- Cậu chơi mình đấy à? Có tin lúc đang múa mình ngứa tay đánh cậu ngay trên sân khấu luôn không?

Hữu Thiên nhún vai, vẻ mặt bất cần.

- Đánh cũng được. Miễn là múa chung với mình.

Tiêu Hà cạn lời. Không khí trong lớp lại rộ lên lần nữa. Một nửa cổ vũ, một nửa hóng hớt drama. Trước sức ép của cả lớp và ánh nhìn cố chấp đến mức phi lý của Hữu Thiên. Cuối cùng, Tiêu Hà đành miễn cưỡng gật đầu.

Phía bên kia, ánh mắt Thanh Ngọc trầm xuống. Nụ cười ban nãy đã tắt hẳn, thay vào đó là sự ấm ức và tức tối đến nghẹt thở.

Giờ tan học ngày thứ bảy, sân trường lác đác bóng người. Tiêu Hà ngồi trong phòng đoàn, tay lật từng trang sổ điểm danh, mắt nhòe đi vì cơn buồn ngủ. Tối qua cô thức khuya ôn thi học sinh giỏi, lại thêm bài vở dồn dập, giờ phút này đầu óc cứ như trôi bồng bềnh trên mây.

Vừa ngáp dài một cái thì Nhật Khánh bước vào, vẻ mặt có chút áy náy.

- Xin lỗi, mình phải ở lại bàn chuyện văn nghệ nên xuống trễ. – Cậu vừa nói, vừa tháo balô, ngồi xuống cạnh Tiêu Hà.

- Không sao. Mà lớp cậu định diễn gì vậy? – Cô hỏi, giọng hơi ngái ngủ.

- Mình sẽ hát. Mấy bạn khác thì diễn hoạt cảnh minh họa cho bài.

- Nghe thú vị đấy. Kiểu như được xem MV ca nhạc phiên bản đời thật vậy. – Cô cười thích thú.

Nhật Khánh cũng bật cười theo, rồi hỏi.

- Vậy còn lớp cậu?

- Múa kể chuyện. Là chuyện Ngưu Lang Chức Nữ. – Tiêu Hà đáp, tay vẫn lật sổ.

- Vậy ai là Ngưu Lang, ai là Chức Nữ?

Tiêu Hà thoáng ngập ngừng, hai má ửng hồng.

- À… là Hữu Thiên và mình.

Ngay khoảnh khắc cái tên đó thốt ra, ánh mắt Nhật Khánh khựng lại, bàn tay khẽ siết cây bút. Trong lòng cậu như có cái gì đó lấn cấn, khó chịu. Nghĩ đến việc họ sẽ cùng nhau tập luyện, có những đụng chạm gần gũi… tim cậu chùng xuống mà chẳng rõ lý do.

- Vậy sao... – Cậu cười nhạt, rồi im lặng vươn tay lấy cuốn sổ, bắt đầu tính điểm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.