Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 138: Thương Hoa Tiếc Ngọc
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:33
- Thầy nói gì vậy? Thầy Quốc Hy nói thầy có việc gặp em mà? – Tiêu Hà chớp chớp mắt.
Đúng lúc ấy, Quốc Hy vừa bước vào, nghe thấy nên lên tiếng.
- Thầy ấy nhờ tôi ghé lớp em bảo người lên lấy bài kiểm tra. Thấy em đang đứng ngoài, tiện thể gọi em luôn.
Bảo Đăng xua tay, cười xòa.
- Mà lớp trưởng lấy hay em lấy thì cũng khác gì nhau đâu.
- Nhưng em đang bận đại sự mà... – Cô phụng phịu, ánh mắt ấm ức.
- Đại sự của em là mấy chàng sinh viên Y ngoài kia chứ gì? – Bảo Đăng trêu chọc, tiện tay kéo ngăn bàn, rút thêm một xấp tài liệu. – Đây, tài liệu ôn thi học sinh giỏi. Cầm lấy, tranh thủ nghiên cứu. Tuần sau thầy bắt đầu ôn đấy.
- Thầy thật là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả. – Tiêu Hà than vãn, mặt nhăn như ăn phải ớt.
- Em mà hoa ngọc gì, em là cô gái lực điền mới đúng. – Bảo Đăng cười híp mắt, ôm cả chồng giấy chất lên người cô.
Quốc Hy khẽ quay mặt để giấu đi nụ cười. Cảnh tượng này giống anh trai và em gái chí chóe nhau hơn là thầy trò.
Anh chỉnh lại vẻ mặt điềm tĩnh, rồi đề nghị.
- Đưa tôi, tôi mang lên giúp em.
- Dạ thôi ạ! – Tiêu Hà lập tức xua tay từ chối.
Chuyện anh từng bế cô ở siêu thị vẫn còn hằn nguyên trong tâm trí. Cứ nghĩ đến cảnh mình khóc lóc, giãy đành đạch như cá mắc cạn trong vòng tay anh, cô chỉ muốn bốc hơi cho xong.
- Lúc nãy còn nói thầy không biết thương hoa tiếc ngọc, giờ có người thương rồi lại từ chối. Tiêu chuẩn kép nhỉ? – Bảo Đăng mỉm cười, giọng đầy ẩn ý.
- Bởi vì em là một cô gái lực điền. – Tiêu Hà cười khan, chuồn lẹ.
Nhưng chưa đi được bao xa, Quốc Hy đã bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy chồng giấy trên tay cô, sải bước đi trước.
- Không… không cần đâu ạ! – Tiêu Hà chạy theo, cố lấy lại.
- Chịu nói chuyện với tôi rồi nhỉ? – Anh điềm nhiên, giọng mang chút trêu chọc.
- Em nói chuyện nãy giờ mà... – Cô cười gượng.
- Lúc tôi đến gần thì em tránh, tôi nhìn em thì em quay đi. Trong mắt em, tôi đáng sợ lắm sao? Hay em sợ tôi đe dọa tống tiền? – Quốc Hy liếc cô, giọng nửa đùa nửa thật.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi người hãy đọc truyện ở web Monkeyd (Monkeyd.net.vn) để em có động lực ra chương nhanh ạ.]
Tiêu Hà bối rối.
- Dạ không... thầy là... thiên sứ. Cứ mỗi lần em gặp chuyện là thầy lại xuất hiện cứu nguy. – Cô cười nịnh nọt.
Quốc Hy khẽ nhếch môi, cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ.
- Không cần thổi phồng vậy đâu. Chỉ cần xem tôi như thầy Đăng là được rồi.
- Vâng ạ... em sẽ cố.
- Không cần phải cố, cứ tự nhiên là được. – Anh dịu giọng, rồi nhướn mày. – Nhưng nếu lần sau thấy tôi mà em lại bỏ chạy, thì tôi sẽ tin là em có tật giật mình đấy.
Tiêu Hà dở khóc dở cười. Cô ngập ngừng chỉ vào chồng giấy.
- Vậy... cái này... để em cầm...
- Coi như tôi bồi thường vì đã làm gián đoạn đại sự của em.
Tiêu Hà c.h.ế.t lặng. Cái miệng của thầy Đăng! Sao lại nói ra câu đó trước mặt thầy Hy chứ! Cô và Bảo Đăng nói đùa với nhau đã quen, nhưng với Quốc Hy thì lại rất khác. Lỡ anh thật sự nghĩ cô là đồ mê trai thì phải làm sao?
Cô cắn môi, vỗ trán mấy cái rồi lon ton chạy theo sau. Quốc Hy bước chậm lại, hơi nghiêng đầu nhìn cô. Ánh mắt anh lướt qua gò má đang đỏ ửng kia, khóe môi lại khẽ cong lên.
Tiết sinh hoạt ngày thứ sáu, lớp trưởng đứng dậy vỗ tay hai cái dứt khoát, kéo sự chú ý của cả lớp.
- Cả nhà ơi, tuần sau mình bắt đầu chuẩn bị tiết mục văn nghệ cho 20/11 nhé. Ai có ý tưởng gì không?
