Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 141: Gần Ngay Trước Mắt Nhưng Xa Tận Chân Trời
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:33
Sáng hôm sau, bầu trời là một mảng trong vắt. Tiêu Hà đến công viên sớm hơn giờ hẹn. Trên tay cô là một túi bánh nhỏ, vài món đồ chơi cho chú ch.ó con. Cô ngồi trên băng ghế gần gốc cây, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rải nhẹ xuống vai áo.
Tay cô mân mê túi bánh, mắt dõi về lối vào công viên. Và rồi... cô thấy cậu.
Nhật Khánh xuất hiện ở phía xa, dáng vẻ cao gầy vẫn nhẹ nhàng như mọi khi, ánh mắt dịu dàng đang nhìn về phía cô. Tiêu Hà mừng rỡ đứng bật dậy, tay giơ lên vẫy gọi.
Nhưng cậu chưa kịp bước đến gần thì điện thoại reo lên. Cậu cúi nhìn màn hình. Là Thanh Ngọc.
- Nhật Khánh à, hôm nay cậu rảnh không? Mình đang định đi chọn váy cho ngày sinh nhật. Nhưng ba mẹ mình bận hết rồi, chẳng ai đi cùng cả... – Giọng nói qua điện thoại dịu dàng như nước.
Cậu ngập ngừng. Ánh mắt liếc về phía Tiêu Hà, cô vẫn đứng đó, tay buông hờ, ánh mắt trông đợi chưa kịp thu lại.
- Được rồi. Mình đưa cậu đi.
Nhật Khánh hạ tay xuống, không bước về phía cô nữa. Chỉ lướt tìm số Tiêu Hà, bấm gọi.
Tiêu Hà nghe tiếng chuông reo, bất ngờ khi tên người gọi là người đang ở cách cô chỉ hơn mười bước.
- Xin lỗi cậu nhé. Mình... có việc đột xuất. Đành hẹn lại khi khác vậy.
Cơn gió thoảng qua khe lá. Trên cành cây gần đó, một chú chim nhỏ giật mình bay vút đi.
- Ừ... mình biết rồi. – Tiêu Hà mỉm cười, giọng cô nhẹ đến mức gió cũng chẳng níu lại được.
Cô lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cậu quay đi, từng bước, từng bước xa dần như một thước phim quay chậm. Ánh nắng lúc nãy vẫn còn vàng ruộm nay đã vụn vỡ trong mắt cô.
Một giọt nước mắt rơi xuống, không kịp ngăn, chạm vào mặt đất vỡ tan. Cô lặng lẽ ngồi xuống, tay siết chặt dây treo điện thoại cậu tặng, mắt hướng về chú ch.ó con đang ngơ ngác bên khóm hoa.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi người hãy đọc truyện ở web Monkeyd (Monkeyd.net.vn) để em có động lực ra chương nhanh ạ.]
Có lẽ từ lâu, cô vẫn luôn đứng bên này, còn trái tim cậu mãi ở bên kia. Giữa cô và cậu không chỉ là vài bước chân, mà là một bức tường. Là sự thật đau lòng rằng, trong thế giới của cậu... cô luôn là người đứng đợi.
Tiêu Hà nán lại công viên cùng chú ch.ó một lúc rồi lững thững rời đi. Hôm nay ba mẹ cô đều đi tiệc, nên cô sẽ ăn ở ngoài cho tiện. Nghĩ tới quán chị Huyền gần đó, cô liền ghé vào.
Quán vắng. Tiêu Hà gọi một đĩa mì xào. Ăn xong, chẳng đợi ai nhắc, cô tự giác mang bát đũa ra quầy rửa. Chị Huyền đứng sau quầy, vừa lau đĩa vừa bật cười.
- Trời đất, để đó lát chị rửa cho?
- Em thấy chị bận quá, giúp được gì thì giúp thôi ạ.
- Biết vậy hồi đó chị đẻ đứa con gái như em cho rồi,vừa ngoan vừa dễ thương. – Chị trêu, rồi bất chợt liếc ra cửa sổ. – Ủa, hồi nãy trời còn trong veo mà giờ kéo mây đen rồi kìa.
Tiêu Hà ngước nhìn theo, lòng thoáng lo âu. Một ý nghĩ vụt qua khiến cô chồm tới.
- Chị có cây dù nào không ạ?
- Có… nhưng to và nặng lắm, chị tính bỏ rồi mà chưa rảnh.
Chị Huyền cúi xuống lôi ra cây dù cán gỗ màu đen cũ kỹ, đưa cho cô. Tiêu Hà đón lấy rồi lại ngập ngừng.
- Chị có cuộn dây nào không?
- Có, nhưng để làm gì?
- Em… em dựng mái che tạm cho chú ch.ó nhỏ ngoài công viên. Em sợ lát mưa to nó ướt.
- Trời đất… - Chị Huyền lắc đầu, đưa cuộn dây cho cô, dặn thêm. – Cẩn thận kẻo dính mưa đấy.
Tiêu Hà cảm ơn rồi vội vã lao ra cửa. Dáng người nhỏ nhắn ôm cây dù to sụ, dần khuất vào nền trời xám xịt. Cô không hề biết rằng, trong chiếc ô tô đen vừa đỗ bên kia đường, có một người đàn ông đang lặng lẽ dõi theo.
